Ngón tay của Sở Hùng đã siết chặt lại: “Cháu muốn cưới mấy cô? Nào, nói cho chú nghe xem nào.”
Giang Chu liếc nhìn Sở Ngữ Vi: “Ít nhất…cũng phải ba bốn cô!”
“Tên nhóc thối này, chú về sẽ nói cho cha cháu biết, xem ông ấy có đánh chết tên vô liêm sỉ nhà cháu không.”
“Cha cháu ủng hộ cháu, ông ấy nói, ai sinh con trai trước, sẽ trở thành con dâu cả của Giang gia.”
Hai mắt Sở Ngữ Vi sáng lên: “Để em để em, em có thể sinh!”
Giang Chu liếc mắt nhìn nàng một cái: “Em thật sự sợ đầu trên cổ của anh quá cứng à?”
“Em mặc kệ, em coi đó là thật!”
Trần Uyển Oánh nhìn con gái của mình, lại chán nản mà vuốt trán.
Xong đời, con gái mình đã ăn no bùa mê thuốc lú rồi.
Làm sao bây giờ đây?
Bọn họ vốn muốn thuyết thục con gái mình rời bỏ Giang Chu chứ không phải thuyết phục con gái mình làm hòa với Giang Chu.
Nhưng làm như vậy, có phải là quá tàn nhẫn với con gái mình không?
Một lúc lâu sau, sắc trời dần tối hơn.
Bốn người lái xe về khu đại học, đi vào đại học Thanh Bắc.
Hai vợ chồng đi phía trước, Giang Chu và Sở Ngữ Vi đi ở phía sau.
Nếu như người không biết, có lẽ thật sự cho rằng đây là một nhà bốn người.
Bốn người đi dạo một lúc, tổ hợp liền từ từ thay đổi.
Bây giờ trở thành Sở Hùng và Sở Ngữ Vi đi ở phía trước, mà Trần Uyển Oánh thì lạnh lùng nhìn Giang Chu.
“Tên nhóc thối, dì hỏi cháu, cháu và Ngữ Vi bây giờ là thế nào?”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Cô ấy là mối tình đầu của cháu!”
Trần Uyển Oánh yên lặng một lát: “Trước kia, Ngữ Vi không biết cái gì gọi là thích, cho nên mới từ chối cháu.”
“Cái này thì cháu không biết, cô ấy không nói với cháu.”
“Vậy bây giờ cháu đã thích người khách, tại sao còn cho Ngữ Vi hy vọng?”
Giang Chu ngồi xuống ghế dài, nhìn sắc trời đang từ từ tối hơn, lại từng bước ngơ ngẩn.
Mọi người đều nói, người ngoài cuộc tỉnh táo người trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường.
Nhưng liên quan đến chuyện tình yêu, đại đa số thời gian đều chỉ có người trong cuộc mới hiểu được.
Bởi vì đó lại trải nhiệm của bản thân, cũng là bởi vì bản thân yêu thật lòng.
“Dì à, thật ra thì sau khi thi đại học xong, cháu đã cố gắng tránh xa Ngữ Vi rồi.”
“Nhưng dì có biết không? Bởi vì cháu nói muốn ăn cơm gà vào buổi sáng, mà cửa tiệm ở gần trường đóng cửa, cho nên Ngữ Vi ngồi xe buýt cả tiếng để đi mua cho cháu.”
“Cháu tặng cô ấy một sợi dây chuyền, nói đó là giả, cô ấy nói giả còn đẹp hơn cả thật.”
“Công việc kinh doanh của cháu cần đi phát tờ rơi, cô ấy chạy đến quảng trường Thời Đại phát tờ rơi trong tuyết lớn cả tháng trời, còn dùng toàn bộ phí sinh hoạt để thuê một bộ linh vật.”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Cháu không biết cháu nghĩ thế nào, nhưng mà…”
“Nhưng mà… cháu không hạ quyết tâm được nữa rồi.”
“Cháu không thể đẩy ngã cô ấy vào trong tuyết, rồi nói cho cô ấy biết là cháu không cần cô ấy giúp đỡ, nói cô ấy không cần giả vờ nhiệt tình như vậy!”
“Cháu không thể vứt hộp cơm gà đó vào thùng rác, rồi nói thứ cô ấy tốn cả tiếng mới mua được, chỉ là rác rưởi trong mắt cháu.”
“Cháu không thể nói cô ấy thích cả đồ giả, thật sự là tiện!”
“Chẳng lẽ…đây chính là nơi thiếu hụt trong tính cách của cháu sao?”
“Rốt cuộc thì cháu phải làm thế nào mới có thể vô tình như nhà tư bản?”
“Cháu không làm được những chuyện đó, thật sự là phiền chết đi được!”
Sau khi nghi xong, Trần Uyển Oánh cũng rát bất ngờ.
Bà vẫn nghe con gái mình nói Giang Chu tốt với con bé bao nhiêu.
Nhưng bà chưa hề hay biết, thì ra con gái mình cũng vì Giang Chu mà làm nhiều như vậy.
Người ta nói ra khỏi miệng, bạn mới có thể từ chối.
Nhưng người ta không nói gì, vậy bạn từ chối thế nào?
Sở Ngữ Vi chính là làm như vậy.
Nàng muốn đối xử tốt với một người, căn bản là không quan tâm đối phương có biết hay không.
Nàng lấy cơm gà ra và nói: Đây là bữa sáng của bạn.
Rất nhẹ nhàng!
Nhưng nếu như Giang Chu không phải ông chủ của Món Ngon thì sao?
Vậy hắn căn bản không biết, mấy cửa hàng trong phố ẩm thực đã đóng cửa trong sáng hôm đó.
Càng không biết nàng đã ngồi xe buýt cả tiếng để đi chỗ khác mua cơm gà cho hắn.
Còn cả cái đêm giáng sinh năm ngoài nữa.
Nàng đi phát tờ rơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng vì lạnh, thế mà còn nói mình vừa ra ngoài, không lạnh chút nào.
Nhưng nếu Giang Chu không tình cờ đi mua quà giáng sinh thì sao?
Hắn căn bản sẽ không biết chuyện đêm hôm đó, càng không biết Sở Ngữ Vi đã phát tờ rơi một tháng.
Đối mặt với một Sở Ngữ Vi như vậy, Giang Chu thừa nhận là mình sợ rồi.
Hắn không có can đám để đuổi đánh nàng, bảo nào cút đi, bảo nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mình, bảo nàng đừng làm nữa, bảo nàng dù có làm nhiều hơn thì hắn cũng sẽ không thích nàng.
Nói những lời như vậy, thật sự là giết người tru tâm.
Hắn cũng không phải là tảng đá, làm sao có thể làm như vậy được?
Giang Chu thở dài, trong mắt lóe lên một vệt tang thương không phù hợp với tuổi tác.
“Dì Trần, cháu thật sự không làm được, hay là dì bảo chú Sở vặn đầu chó của cháu xuống luôn cho rồi.”
“Cháu không muốn nhìn thấy cô ấy khóc, con người của cháu vốn đã nhu nhược như vậy rồi đấy!”
Giang Chu nói xong, lại nhịn không được mà nhớ đến cuốn sổ ngày hôm qua.
Một cô gái kiêu ngạo như Sở Ngữ Vi, thế mà lại thật sự làm nhiều chuyện khiến người ta khó tin.
Bạn có thể tin tưởng không?
Vì thế, thậm chí nàng còn muốn trở thành chị em với Phùng Tư Nhược.
Đừng nói là Giang Chu, cho dù là súc sinh nghe thấy cũng phải gào khóc hai tiếng.
Chương 508 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]