Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 510: CHƯƠNG 510: PHÙNG TƯ NHƯỢC RẤT MONG CHỜ SỐNG CHUNG?

Đinh Duyệt nhìn Phùng Tư Nhược với ánh mắt kỳ lạ: “Tư Nhược, tại sao bạn không nói gì?”

Cô bé này rõ ràng đã hưng phấn cả ngày hôm nay, chẳng lẽ bây giờ hối hận rồi?

Lúc này, Phùng Tư Nhược phồng má lên, hai gò má cũng đã đỏ lên.

Làm sao bây giờ nha?

Đồ đạc cũng đã thu dọn xong…

Nếu như nói ra là, ngay cả nhà con chưa mua, vậy nhất định Đinh Duyệt sẽ cười nhạo mình.

Nhưng mà nàng thật sự rất muốn được Giang Chu ôm ngủ mỗi ngày nha.

“Tư Nhược?”

Phùng Tư Nhược cắn môi, cuối cùng vẫn quyết định đưa điện thoại di động cho Đinh Duyệt xem.

Nếu bây giờ nàng không thể dọn đi, vậy chỉ có thể ở lại ký túc xá.

Cho nên có giấu thì cũng không có tác dụng gì.

Đinh Duyệt cầm điện thoại lên xem, lập tức trợn tròn mắt lên.

Khá lắm!

Đây lại là một cái hiểu lầm!

Mình vất vả thu dọn từ trưa đến giờ, lưng đã sắp gẫy rồi chứ chưa nói đến cái khác.

Phùng ngốc nghếch ơi là Phùng ngốc nghếch.

Dù bạn có chờ mong đến đâu, thì cũng phải hỏi rõ ràng rồi mới thu dọn chứ!

Đinh Duyệt nhìn chị em tốt của mình, lại cảm thấy như không quen biết Tư Nhược vậy.

“Nhất định là Giang Chu đã đổ bùa mê thuốc lú cho bạn, trước kia bạn không hề chủ động và tích cực như thế này.”

“Bây giờ…làm sao bây giờ?”

“Lại trải giường chiếu ra cho bạn chứ biết làm sao giờ?”

Phùng Tư Nhược quệt mồm, biểu cảm có chút ủy khuất.

Rõ ràng là Giang Chu bảo nàng về liền thu dọn mà, mình làm sao mà biết được còn chưa có nhà chứ.

Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta lại hừ hừ hai tiếng, cầm điện thoại di động lên, gửi cho Giang Chu một loại quả boom.

Nàng cho rằng lần này mình bị mắc lừa rồi.

Đinh Duyệt cảm thấy rất kinh ngạc với phản ứng của Phùng Tư Nhược.

“Bạn khó chịu à?”

“Chỉ vì không thể lập tức sống chung với Giang Chu sao?”

Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, nhịn không được mà đánh Đinh Duyệt một cái.

Ngay cả yêu đương mà nàng còn rất cẩn thận, nên căn bản không chịu được loại cười nhạo này.

Hiện giờ nàng đã rất xấu hổ rồi!

Đúng lúc này, có ngoài ở ngoài đẩy cửa phòng đi vào.

Hoàng Kỳ vừa gặm một quả táo vừa nghênh ngang đi vào phòng.

Nàng nhìn thoáng qua hành lý ở trên mặt đất, liền có chút sững sờ.

“Còn chưa được nghỉ quốc khánh mà? Hai người đã chuẩn bị về rồi à!”

Đinh Duyệt ngẩng đầu lên, lập tức phủ định: “Đám hành lý này không phải của mình, mà là của Phùng Tư Nhược.”

Hoàng Kỳ nhìn Phùng Tư Nhược đang đỏ bửng cả mặt, lại thấy hơi kỳ lạ: “Tư Nhược, bạn thu dọn hành lý làm gì vậy?”

Phùng Tư Nhược làm bộ đáng thương mà ngẩng đầu lên, suy nghĩ một chút, rồi lại xấu hổ nên không dám mở miệng.

“Ai nha, là Tư Nhược chuẩn bị sống chung với Giang Chu.”

Hoàng Kỳ trợn tròn mắt lên: “Đi luôn bây giờ à? Thật hay giả?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Giang Chu lừa mình…”

“Hả?”

Đinh Duyệt thở dài: “Nói một cách chính xác thì là Phùng Tư Nhược nhà chúng ta gấp gáp, Giang Chu còn chưa mua nhà nữa kìa.”

Hoàng Kỳ nhìn Phùng Tư Nhược với ánh mắt khó tin: “Thế mà đã thu dọn đồ đặc rồi, Phùng Tư Nhược bạn vội như vậy à, xem ra bạn cũng rất chờ mong nha!’

“Hmm…”

“Vậy làm sao bây giờ?”

Đinh Duyệt chép miệng một cái: “Hết cách rồi, lại dọn chăn đệm ra thôi.”

Vì vậy, ba người Hoàng Kỳ, Phùng Tư Nhược và Đinh Duyệt bắt đầu ra tay.

Chỉ dùng 20 phút là đã xong xuôi.

Sau khi rời khỏi phòng của Phùng Tư Nhược, Hoàng Kỳ đứng ở hành lang, móc điện thoại di động ra, sau đó mở khung chat của Giang Chu.

“Cặn bã nam, nghe nói bạn định sống chung với Phùng Tư Nhược à?”

“Tạm thời vẫn chỉ là một ý nghĩ thôi, nhà còn chưa mua nữa kìa.”

Hoàng Kỳ gặm miếng táo, ngón tay nhanh chóng đánh chữ: “Mua nhà rộng rãi một chút, để cho mình một phòng.”

Giang Chu cũng lập tức trả lời: “Để cho bạn một phòng làm gì?”

“Mình định dịch khỏi kỳ kinh nguyệt của Phùng Tư Nhược, để cho bạn không bao giờ cô đơn.”

“Chỉ biết mạnh miệng!’

Hoàng Kỳ cười một tiếng, tiếp tục gõ chữ: “Đúng lúc mình biết một căn nhà, có muốn đi xem nhà không?”

Giang Chu gửi một icon kinh ngạc: “Bạn biết?”

“Chính xác thì là một người quen của mình biết, người này làm môi giới nhà đất ở Thượng Kinh!”

“Ok, cuối tuần hai chúng ta đi xem!”

“Thôi đi, vừa nhắc đến sống chung với Phùng Tư Nhược liền tích cực như vậy rồi!”

Giang Chu gửi cho nàng một quả boom: “Nhớ kỹ đừng trùng kỳ kinh nguyệt!”

Gò má Hoàng Kỳ đột nhiên đỏ lên: “Cũng chỉ biết mạnh miệng, có bản lĩnh liền dùng cái thể vip ở khách sạn mà mình tặng đi!”

“Thứ tốt phải để đến cuối cùng!”

“Phi!”

Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Giang Chu giở lịch ra xem.

Cuối tuần này, đúng lúc này ngày nghỉ đầu tiên trong kỳ nghỉ quốc khánh.

Giang Chu suy nghĩ một chút, liền quyết định không trở về Lâm Giang.

Bởi vì hắn còn có rất nhiều chuyện cần làm.

Chuyện đầu tiên, đương nhiên là đi mua nhà rồi.

Đây cũng không phải chuyện có thể để người khác đi làm hộ.

Dù sao cũng là nhà để mình ở, nên tự đi xem vẫn tốt hơn.

Chương 510 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!