“Mình… mình đi gọi Phùng Tư Nhược.”
Hoàng Kỳ không chờ Giang Chu đáp lại, liền chạy trối chết.
Khi nàng chạy vào trong ký túc xá, lại không nhịn được mà rên rỉ một tiếng.
Hai mắt như nước, răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng.
Bởi vì tâm loạn như ma, cho nên bước chân đi lên cầu thang cũng như nhũn ra.
“Phùng… Phùng Tư Nhược!”
“Giang Chu, Giang Chu bảo mình gọi bạn xuống đi ăn cơm!”
Lúc này, trong ký túc xá nữ.
Phùng Tư Nhược đang xem sách nhẹ nhàng ngẩng đầu lên.
Lông mi nàng hơi run rẩy, vẻ mặt ngây ngốc đáng yêu mà nhìn về phía Hoàng Kỳ đứng trước cửa.
Không biết vì sao, nàng phát hiện ra hôm nay Hoàng Kỳ rất quyến rũ.
Đinh Duyệt từ phòng vệ sinh đi ra, nghi ngờ mà nhìn Hoàng Kỳ: “Sao mặt của bạn đỏ vậy?”
Hoàng Kỳ có hơi bối rối khi nghe thấy vấn đề này, nhưng vẫn giả tờ trấn tĩnh: “Có… có sao?”
“Đúng thế, đỏ bừng lên, nhìn rất đẹp mắt!” Đinh Duyệt tiến lại gần, quan sát tỉ mỉ hơn: “A, sao cúc áo của bạn lại bị rơi một cái rồi?”
Giọng nói của Hoàng Kỳ có hơi run rẩy: “Vậy sao… không biết nữa…”
“Kỳ lạ thật, chen xe buýt à?”
“Không có… không có mà!”
Phùng Tư Nhược hơi nghiêng đầu, nàng nhớ đến chuyện cúc áo của mình cũng bị đứt.
Sau đó, nàng lại liên tưởng đến bàn tay của Giang Chu, lập tức xấu hổ mà phồng má lên.
Mặt của hai người đã đỏ không kém gì nhau.
Đinh Duyệt nhìn hai người, không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Phùng Tư Nhược, đi ăn cơm thôi.”
Phùng Tư Nhược lấy lại tinh thần, gõ nhẹ lên đầu một cái, lại nhìn về phía chị em tốt của mình: “Cùng đi nhé?”
Đinh Duyệt hừ lạnh một tiếng: “Tên đó không mời mình, mình mới không thèm đi.”
“Giang Chu nói là, nếu nhìn thấy bạn, thì cũng mời bạn đi luôn.”
“Thật không?”
Hoàng Kỳ gật đầu: “Giang Chu nói là muốn cảm ơn bạn đã thu dọn hành lý cho Phùng Tư Nhược.”
Đinh Duyệt suy nghĩ một chút, liền cảm thấy cũng có vài phần đáng tin: “Được rồi, vậy mình liền nể mặt tên đó một lần.”
“Ừm, vậy thì đi thôi.”
Hoàng Kỳ dẫn đầu quay người ra ngoài, lại nhịn không được mà thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thấy hơi oán giận Giang Chu, tại sao lại muốn làm loại chuyện như vậy chứ.
Chẳng may bị Phùng Tư Nhược nhận ra thì làm sao bây giờ?
Dù cho Phùng Tư Nhược vẫn tương đối ngây ngô trong chuyện tình cảm, nhưng bên cạnh nàng còn có một Đinh Duyệt tinh ranh như yêu quái kìa.
Nhưng mà cũng may, mình giả vờ như không có gì, nên chắc là không lộ đâu.
Hoàng Kỳ nghĩ đến đây, lại nhịn không được mà nhìn về phía cổ áo của mình.
Bởi vậy, gò má của nàng lại phủ thêm một lớp phần hồng, nhẹ nhàng cắn môi.
Năm phút sau, ba cô gái đi xuống dưới.
Giang Chu hạ cửa sổ xe xuống, có chút hăng hái mà nhìn Phùng Tư Nhược: “Thu dọn hành lý có mệt không?”
Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Nàng biết, Giang Chu đang chê cười mình.
Chê cười mình vội vàng chuyển ra sống chung với Giang Chu.
Nhưng chuyện này không thể trách nàng được, nàng chỉ là tương đối nghe lời mà thôi.
Giang Chu bảo nàng trở về ký túc xá liền thu dọn hành lý, nàng trở về liền thu dọn luôn nha.
Ai ngờ Giang Chu còn chưa chuẩn bị xong nữa.
“Ông đừng cười nhạo Tư Nhược nhà tôi, còn không phải vì ông sao.”
Giang Chu quay đầu nhìn về phía Đinh Duyệt: “Ai cười nhạo, đây là đùa giỡn giữa người yêu, nhưng mà bà là dân FA chuyên nghiệp, cho nên không hiểu cũng là chuyện bình thường.”
Đinh Duyệt cắn răng: “Hôm nay, tôi sẽ ăn cho ông phá sản luôn.”
“Chỉ sợ bà ăn đến vơ bụng thôi.”
Giang Chu nói xong lại quay sang nhìn về phía Hoàng Kỳ: “Ủa? Kỳ Kỳ, cúc áo ở cổ của bạn đâu rồi?”
Gò má Hoàng Kỳ đỏ lên, hung hăng trợn mắt với Giang Chu: “Có trời mới biết là vì sao.”
“Được rồi, mau lên xe đi, bây giờ đã là tám giờ rồi, không đi nữa thì còn không có nước lẩu mà ăn đâu.”
Ba cô gái nghe thấy câu này, liền leo lên xe.
Ngay sau đó, Toyota Corolla liền rời khỏi đại học Thượng Kinh.
Một lát sau, bốn người đến một tiệm lẩu ở gần trường học.
Bởi vì hôm nay là cuối tuần, cho nên trong tiệm có không ít người.
Nhưng đại đa số đều là một nhóm và một nhóm, dù sao đi ăn lâu nha, phải có nhiều người mới vui vẻ náo nhiệt.
Giang Chu thuê một phòng riêng, sau đó chọn loạn một đống ở trong thực đơn.
Ngay sau đó, hắn liền đi vào phòng riêng, rồi ngồi xuống giữa Phùng Tư Nhược và Hoàng Kỳ.
“Ngày mai là kỳ nghỉ quốc khánh rồi, mọi người có tính toán gì không?”
Đinh Duyệt vừa cắn hạt dưa vào trả lời: “Đương nhiên là về nhà rồi, bằng không thì có thể đi đâu?”
Giang Chu rót cho Phùng Tư Nhược và Hoàng Kỳ một chén trà: “Hay là bà về muộn hai ngày đi, có được không?”
“Ông và Phùng Tư Nhược hẹn hò yêu đương, tôi ở lại để làm cái gì?”
“Bốn người mà.”
“Bốn người? Còn có ai?” Đinh Duyệt vừa nói xong, lập tức cảm thấy không đúng: “Giang Chu, khốn khiếp, đồ không biết xấu hổ!”
Hoàng Kỳ ở bên cạnh, nghe thấy thế thì trái tim nhỏ đập thình thịch, trong đầu nàng lại hiện lên những hình ảnh làm cho người ta sợ hãi mà kêu than.
Có điều, Phùng Tư Nhược lại không có phản ứng gì quá lớn.
Hiện giờ, mức độ lý giải của nàng đối với chuyện nam nữ vẫn chưa cao đến đẳng cấp nói phát hiểu ngay.
Cùng lắm thì là nhìn thấy Hoàng Kỳ đỏ mặt, thì mình cũng đỏ mặt theo nha.
Chương 522 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]