Một lúc lâu sau.
Ba con hàng trong ký túc xá đã chia cắt hết đồ đạc của Giang Chu.
Trương Nghiễm Phát được chia một cái quạt chưa xài được vài lần.
Từ Hạo Đông vơ vét tất cả đống giấy vệ sinh còn lại của Giang Chu.
Cao Văn Khải thì cầm cái USB có nhiều tài nguyên quý giá ở bên trong.
Ba người đều có thứ mình muốn, tất cả đều mỉm cười sung sướng, hoàn toàn không có vẻ đau thương khi chia tay.
Đây cmn là anh em tốt?
Thật cmn nhân gian chân thực.
“Các con, cầm di sản của cha rồi, sau này ba anh em phải đồng tâm hiệp lực đấy!”
Ba con hàng liếc mắt nhìn nhau: “Cút đi!”
Giang Chu đưa tay với bao thuốc trên bàn: “Các ông bất hiếu, nhưng tôi không thể không tha thứ, nơi này còn nửa bao, ai muốn?”
“Tôi tôi tôi!”
Là một kẻ nghiện thuốc nặng, Trương Nghiễm Phát đứng lên đầu tiên, cũng vươn tay ra để cướp nửa bao thuốc lá đi.
Có điều, cướp đi thì cướp đi, nhưng cậu ta vẫn rất nghi ngờ.
Thuốc lá này không nặng mùi, ném trên xe cũng được mà.
Dọn nhà chứ không phải hỏa táng, chẳng lẽ ở biệt thự không được hút thuốc sao?
Đưa thuốc cho người khác, mình lại phải đi mua, cần thiết sao?
“Giang Chu, ông đưa thuốc cho tôi, ông hút bằng gì?”
“Không hút nữa.”
Trương Nghiễm Phát bĩu môi khinh thường: “Chém gió nữa đi, dọn nhà còn có thể cai nghiện thuốc lá à?”
Giang Chu mỉm cười: “Tôi sợ hút thuốc lá sẽ ảnh hưởng đến năng lực sinh sản, sẽ tổn thương sức khỏe của trẻ nhỏ.”
“…”
Ba con hàng lập tức dừng động tác, sau đó liếc mắt nhìn nhau, trong mắt viết đầy chấn động.
Làm sao lại có quan hệ với sinh sản và trẻ nhỏ rồi hả?
Không phải Giang Chu nữa nói là không xài thận sao?
“Phùng…Phùng Tư Nhược có rồi? Con bà nó, ông đúng là không phải người mà!”
Giang Chu hút xong điếu thuốc cuối cùng, dập tàn thuốc: “Bây giờ thì chưa có, nhưng cố gắng một chút thì sẽ có thôi.”
Mặt Từ Hạo Đông tràn đầy vẻ thất bại: “Tôi cmn còn chưa tìm được đối tượng, ông đã chuẩn bị sinh con rồi?”
“Ông mới tìm hai năm, còn tôi đã đợi mười năm rồi.”
“Cmn, bây giờ ông mới chỉ 20 tuổi, có biến thái thì cũng không muốn sinh con từ lúc 10 tuổi chứ!’
Giang Chu mỉm cười, cũng không giải thích gì.
Hắn trọng sinh trở về, cuộc sống trở nên càng đặc sắc hơn.
Nhưng nếu nói đâu là tiếc nuối lớn nhất, thì đó vẫn là vấn đề sinh con.
Năm đó, vì chứng minh thực lực của mình với Phùng gia, cho nên Giang Chu đã dùng tất cả tinh khí thần của mình vào công việc.
35 tuổi đã trở thành quản lý cao tầng của một xí nghiệp nước ngoài.
Coi như cũng là một tồn tại sáng chói ở trong đám bạn học.
Nhưng cũng chính bởi vì như vậy, cho nên hắn không có thời gian sinh con với Phùng Tư Nhược.
Mãi cho đến khi hắn phát hiện ra, dù mình có cố gắng thế nào, thì Phùng gia vẫn không để mình vào mắt.
Khi đó, hắn mới quyết định gác công việc lại, sinh một đứa bé rồi tính sau.
Nhưng đứa bé còn chưa có, thuốc lá cũng chưa cai được.
Thì hắn đã đốt pháo ở cống thoát nước, rồi trọng sinh trở lại.
Cho nên, hắn nói chờ 10 năm cũng không quá chút nào.
Làm ăn kinh doanh cũng tốt, đầu tư cũng tốt, tất cả đều là thủ đoạn khiến cho cuộc sống càng thêm đặc sắc mà thôi.
Nhưng mà mục tiêu của cuộc đời hắn là gì?
Đương nhiên là bù đắp tiếc nuối của đời trước rồi.
Cho nên, cứ để Phùng Tư Nhược mang thai trước đi đã, rồi sinh một áo bông nhỏ mềm mại đáng yêu, ngày ngày chạy theo mình, rồi kêu ba ba, ba ba…
Mẹ kiếp!
Chỉ nghĩ thôi mà đã thấy tuyệt cmn vời rồi!
Ngay cả mùa hè, bể bơi, nữ sinh viên, bikini cũng không sánh nổi một màn ấm áp đó.
Đúng lúc này, đũng quần Giang Chu đột nhiên chấn động.
Hắn móc ra xem, hóa ra là Phùng Tư Nhược nhắn tin QQ.
Ảnh chân dung của nàng đang nhấp nháy, giống như là tâm tình hớn hở tung tăng của nàng vậy.
“Em thun dọn xong rồi!”
Ngón tay Giang Chu tung bay: “Căn bản là em không biết mình sắp gặp phải thứ gì đâu!”
Phùng Tư Nhược gửi một dấu chấm hỏi qua: “Cái gì nhà?”
“Đương nhiên là sự cưng chiều sâu nhất của chồng em rồi.”
“???”
Giang Chu gửi một icon tìm ra manh mối: “Thu dọn xong rồi thì ngủ đi, ngày mai sẽ chuyển nhà, buổi tối ôm em ngủ.”
Phùng Tư Nhược xấu hổ một lát, chỉ trả lời một chữ: “Ồ!”
“Đừng dọn cả chăn đệm đi, không dùng được đâu, giường bên kia là giường đôi.”
“Vậy làm sao bây giờ nha?”
“Để lại đi, có lẽ em còn về ngủ thì sao.”
Giang Chu trả lời Phùng Tư Nhược xong, Hoàng Kỳ liền gửi tin nhắn qua.
Hàng đầu tiên là một loạt icon tức giận, hàng thứ hai là một tấm ảnh.
“Cặn bã nam, mình trở về mới phát hiện, đã bị bạn bóp sưng lên rồi!”
Giang Chu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh một lúc lâu, rồi hít sâu một hơi: “Giả à? Đừng vu oan cho người tốt chứ!”
Hoàng Kỳ lập tức trả lời một câu: “Người tốt mà bắt nạt người khác như vậy sao?”
“Được rồi được rồi, cùng lắm bóp nốt bên kia cho đều là được chứ gì!”
“…”
Hoàng Kỳ gửi một icon xấu hổ: “Khi nào? Phải nhanh nha, bằng không nó hết sưng mất.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái, hắn biết cô bé này đã phát động kỹ năng mạnh miệng rồi.
Thời gian cooldown của kỹ năng này quá ngắn rồi.
Giang Chu tự hỏi mình đã ngả ngớn đến hết thuốc chữa, nhưng vẫn không sánh bằng Hoàng Kỳ khi phát động kỹ năng.
Chương 525 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]