Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 527: CHƯƠNG 527: SINH THẬT NHIỀU ÁO BÔNG NHỎ, CHÍNH LÀ THIÊN ĐƯỜNG! (2)

Giang Chu nghĩ đến đây, trong lòng hắn đã có quyết định.

Quên đi, tạm thời không nói.

Chờ sang năm rồi nói cho hai người họ biết chuyện biệt thự cũng được.

Sau khi suy nghĩ xong xuôi, Giang Chu bò lên giường.

Hắn đắp chăn, lặng lẽ nhìn lên trần nhà một lúc, sau đó liền mơ mơ màng màng mà chìm vào giấc ngủ.

Ánh trăng như nước, nửa ngủ nửa mê.

Trong khi mơ mơ màng màng, Giang Chu đã mơ một giấc mơ.

Năm 35 tuổi, hắn bỏ thuốc lá, có một đứa con gái với Phùng Tư Nhược.

Bọn họ đặt tên cho con gái là Giang Đường.

Một là bởi vì khi hẹn họ yêu đương, Phùng Tư Nhược thích nhất là cho hắn ăn kẹo.

Hai là bởi vì, bọn họ hy vọng cuộc sống sau này có thể ngọt ngào và tươi đẹp.

Cứ như vậy, Giang Đương cất tiếng khóc chào đời đã bắt đầu trưởng thành, bi bô tập nói, rồi bắt đầu học nhà trẻ, tất cả mọi chuyện giống như chỉ là một chớp mắt, khi đó, một nhà ba người đang ngồi xem ti vi trên ghế sa lon.

Hai cô bé đều đang ngồi trong lòng mình, hai người giống nhau như hai giọt nước, Giang Đường dễ thương y như Phùng Tư Nhược lúc còn nhỏ.

Mỗi cái nhăn mày, mỗi tiếng cười đều có thể khiến cho nội tâm người ta tan chảy.

“Ba ba ba ba, con muốn ăn kẹo.”

“Ba ba ba ba, con muốn ăn kem.”

“Ba ba ba ba, con muốn xem phim hoạt hình.”

“Ba ba ba ba…”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược và Giang Đường với ánh mắt đầy cưng chiều.

Thầm nói, tuy rằng tướng mạo của con gái giống mẹ nhiều hơn một chút, nhưng tính cách lại càng giống mình hơn.

Trong khi Giang Chu đang thưởng thức cuộc sống ấm áp.

Két một tiếng, cửa phòng ngủ bên đối diện đột nhiên mở ra.

Giang Chu mờ mịt ngẩng đầu lên, thầm nói sao trong nhà mình lại còn có người khác?

Nhưng đúng lúc này, Sở Ngữ Vi mặc đồ ngủ đã đi ra.

Nàng đi đến trước mặt mình, đưa tay ôm lấy Giang Đường, hai người lại rúc vào trong ngực của Giang Chu.

Cứ như vậy, một nhà ba người đã biến thành một nhà bốn người.

Giang Chu cảm thấy hơi khó hiểu một chút.

Sở Ngữ Vi cũng sống chung với mình sao?

Có điều, hắn cũng không nghĩ quá nhiều, rất tự nhiên mà ôm lấy eo của nàng.

Nhưng ngay sau đó, dị biến lại xảy ra.

Trên bàn trà trong phòng khách đột nhiên xuất hiện một cái máy tính, Tiểu Nam Nhi mặc đồ văn phòng đang ngồi làm việc tại đó.

Sau đó, nàng cầm ly nước mình vừa uống lên, rồi nhấp một ngụm.

Không chờ Giang Chu kịp nghi ngờ, liền có tiếng mở cửa vang lên ở phía sau.

Tiếng mở cửa này khiến cho Giang Chu quay đầu lại.

Lúc này, hắn mới phát hiện Hoàng Kỳ đang đứng chân tầng hai với đôi chân trần, nàng đang chụp vài tấm ảnh.

Giang Chu cảm thấy rất khó hiểu.

Đều ở đây sao?

Kích thích như vậy?

Nhưng đúng lúc này, Giang Chu quay đầu lại liền phát hiện bàn trà đã biến mất, thay vào đó là Doãn Thư Nhã đang tập Yoga.

Mà người trong ngực hắn đã không phải là Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi.

Mà biến thành rất nhiều đứa con gái đáng yêu, có đứa đang ôm một túi kẹo hình thỏ trắng, rồi bắt đầu chia kẹo cho nhau.

Giang Chu trợn tròn mắt lên.

“CMN, đây là thiên đường sao?”

“Ai có thể nói cho tôi biết, đây có phải là thiên đường không?!”

Đùng đùng đúng, vài âm thanh vang lên.

Đó là một cái tát

Giang Chu đang trong giấc mộng, chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên.

Chờ hắn mở mắt ra, chỉ thấy phía trước là một vùng tăm tối.

Và Trương Nghiễm Phát đang quỳ trên giường, nhìn Giang Chu với ánh mắt như nhìn thấy quỷ.

“Lão Giang, ông làm sao vậy?!”

Giang Chu còn chưa tỉnh táo lại, có chút mờ mịt: “Cái… cái gì cơ?!”

Đôi mắt Trương Nghiễm Phát tràn đầy hoảng sợ: “Ông vừa đưa tay sờ mặt tôi, còn cmn nói là, cho ba ba hôn một cái nào.”

“Tôi chỉ lấy nửa bao thuốc thôi mà, không cần phải như vậy chứ…”

Giang Chu đột nhiên nhớ lại giấc mơ vừa rồi, liền giận tím mặt.

Con bà nó, thiên đường của mình bị tên chó má này cắt đứt rồi.

Một cảnh tượng tuyệt vời như vậy… Giờ còn có thể mơ lại sao?!”

“Mẹ nó, trả thuốc cho tôi!”

Trương Nghiễm Phát trợn tròn mắt lên: “Sờ ông cũng sờ rồi, giờ lại còn đòi về?”

Giang Chu đá cho Trương Nghiễm Phát một cước: “Cút em gái ông đi, trả cả quạt cho tôi!”

“Biết thế tôi liền không gọi ông dậy, sờ thì sờ đi…”

“Cút!”

Giang Chu hút sâu một hơi, vội vàng nhắm mắt lại.

Thừa dịp này để chìm vào giấc ngủ, nói không chừng còn có thể nối liền.

Đến khi đó, mình phải hỏi một vấn đề.

Chị em các em, sắp xếp thứ hạng ra sao??

Nhưng mười phút sau, Giang Chu lại mở mắt ra.

Hắn phát hiện mình đã ngủ đủ rồi.

Hiện giờ, mặc kệ là làm thế nào thì hắn cũng không thể ngủ nổi, vậy thì không có cách nào để tiến vào giấc mơ.

Trương Nghiễm Phát đáng chết!

Giang Chu thầm mắng một tiếng, lại không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Vì vậy, hắn bắt đầu không ngừng nhớ lại những cảnh tượng trong mơ.

Giấc mơ quả nhiên chỉ là giấc mơ.

Không có chút đạo lý nào đáng nói cả.

Trên thế giới này, làm sao có thể có thiên đường tuyệt vời như vậy chứ!

Hì hì!

Mũi Giang Chu suýt nữa phun ra bong bóng!

Chương 527 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!