Đinh Duyệt và Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn nhau, trong mắt viết đầy không thể tin nổi.
Người trẻ tuổi bây giờ, càng ngày càng khó hiểu.
Mà Phùng Y Nhất thì hoàn toàn không ý thứ được thái độ quái dị của chị gái mình.
Nàng vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi được đi chơi.
Căn bản là không biết mình đã bị anh rể lừa gạt.
Hơn nữa, sắp sửa phải liều mạng dọn dẹp vệ sinh một ngày dài.
Một lúc sau, hành lý đã được mang lên xe.
Chu Vũ Đình và bốn cô gái bắt đầu xuất phát, đi đến Hoa Nhuận Hòa Đình.
Mưa nhỏ bay bay bên ngoài cửa sổ, nhìn trông rất lãng mạn.
Dọc đường đi, Chu Vũ Đình mở miệng ngậm miệng đều là bà chủ bà chủ, làm cho gò má Phùng Tư Nhược đỏ ửng lên, lại hơi khẩn trương mà cắn môi đỏ.
Nói thật, nàng vẫn không quá thành thạo với chuyện xã giao này.
Nên không biết trả lời ra sao, cũng không biết xử lý thế nào.
Nhất là sau khi Giang Chu xông vào cuộc sống của nàng, để cho các mối xã giao của nàng trở nên phức tạp hơn nhiều.
Khiến cho nàng phải đối mặt với những tình cảnh mà nàng chưa bao giờ nghĩ đến.
Giống như là bây giờ, cứ bà chủ này bà chủ nọ…
Nàng thật sự không biết nên mở miệng đáp lời hay là mở miệng nói một câu: Bây giờ còn quá sớm.
Chu Vũ Đình cũng không hiểu tính cách của Phùng Tư Nhược.
Mà chỉ coi Phùng Tư Nhược là một tiểu thư cao ngạo và lạnh lùng, cho nên vẫn không đình chỉ.
“Bà chủ, tại sao ngài không nói chuyện, có phải thấy không thoải mái ở đâu không?”
“Không có… rất… rất thoái mái…”
Phùng Tư Nhược nói xong, lại cảm thấy, dường như câu trả lời này không ổn lắm.
Vì vậy, gò má của nàng lại đỏ ửng lên, từ từ nhiễm lên hai lỗ tai trắng nõn.
“Bà chủ của các cô không thích nói chuyện, đây gọi là cao ngạo và lạnh lùng, có chuyện gì thì để tôi đại diện là được.”
Chu Vũ Đình gật đầu trong vô thức: “Vậy bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước, hay là đi đến biệt thự trước?”
Đinh Duyệt suy nghĩ một chút, không thể làm việc không mà không ăn cơm được: “Đi ăn cơm trước đi, ăn no mới có sức làm việc.”
“Được rồi, vậy chúng ta đi ăn chút gì đó ở gần đây nhé.”
“Quản lý Chu, cô rất tốt, tôi nhất định bảo bà chủ của cô thổi gió bên gối giúp cô.”
Đinh Duyệt cáo mượn oai hùm một trận, lại cảm thấy tâm tình rất sảng khoái.
Mà Phùng Tư Nhược lại vì mấy chữ “thổi gió bên gối” làm cho trái tim nhỏ đập thình thịch, khuôn mặt đỏ bừng và nóng cháy lên.
Lúc này, mặt Phùng Y Nhất vẫn rất mờ mịt, nhịn không được mà chọc Hoàng Kỳ một cái.
“Chị ơi?”
“Ừm?”
“Làm việc là có ý gì?”
Sau khi nghe xong, Hoàng Kỳ lại thấy vui vẻ: “Chính là quét dọn vệ sinh ở biệt thự đó, em không biết sao?”
Phùng Y Nhất lập tức trợn tròn mắt lên: “Anh rể lừa em…?”
“Giang Chu lừa em thế nào?”
“Anh ấy nói là sẽ dẫn em đi chơi một trò chơi, gì mà vừa vào liền cho một căn biệt thự, sau đó bắt đầu trang trí nó trở thành căn nhà trong mơ.”
Hoàng Kỳ cũng trợn tròn mắt lên: “Làm việc là làm việc, vậy mà còn có thể nói như hoa như ngọc vậy sao?!”
Phùng Y Nhất cũng sắp khóc: “Em chờ một tuần rồi, kết quả lại cho em đi dọn vệ sinh?”
“Sau này, tốt nhất là đừng tin hoàn toàn những gì Giang Chu nói.”
“Vậy em phải tin bao nhiêu?”
“Ah… đừng tin câu nào là tốt nhất.”
Bên kia, phía bắc thành phố.
Giang Chu lái xe, đưa một nhà ba người Sở gia ra sân bay.
Lúc đến phải đi đón, lúc về phải đi tiễn.
Đây chính là quy củ đi thăm người thân của người Lâm Giang.
Mặc dù đây không phải là Lâm Giang, cũng không phải là thăm người thân.
Thế nhưng mà, nên làm thì vẫn phải làm.
Dù sao mình bây giờ cũng coi như là một nửa con rể rồi.
Ít nhất thì dì Trần cũng cảm thấy như vậy.
Cho nên, nhất định không thể thiếu mấy thứ này được.
“Giang Chu, nghỉ quốc khánh rồi mà cháu không về à?”
Giang Chu gật đầu: “Dạo này công việc rất bận rộn, cho nên cháu không về, thuận tiện mời cha mẹ cháu lên đây chơi một chuyến.”
Trần Uyển Oánh gật đầu, mỉm cười nói: “Tên nhóc nhà cháu cũng có hiếu đấy.”
“Đó là đương nhiên, bác gái Lưu ở bên đối diện nhà cháu vẫn luôn nói là, nếu cháu làm con rể nhà nào, vậy nhà đó sẽ hưởng phúc.”
“Chỉ biết ba hoa, làm sao dì không nghe thấy chị Lưu nói như vậy?”
“Ủa? Ngài cũng biết bác Lưu sao?”
Sắc mặt Sở Ngữ Vi đỏ bừng, nhịn không được mà bấm Giang Chu một cái: “Bác Lưu bên đối diện nhà anh, là đồng nghiệp của mẹ em.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Đậu xanh, Lâm Giang quá nhỏ rồi, thế mà cũng có thể biết được?”
“Khoác lác bị chọc thủng rồi chứ?”
“Ai khoác lác, bác Lưu thật sự nói như vậy mà.”
Trần Uyển Oánh trợn mắt liếc nhìn Giang Chu một cái: “Nhưng sao dì nghe chị Lưu nói, vừa nhìn tên nhóc nhà cháu liền biết cháu không phải thứ tốt nhỉ?”
Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Không thể nào? Tết trung thu cháu còn tặng bánh trung thu cho bác ấy mà.”
“Dì còn có thể gạt cháu sao, hơn nữa, chị Lưu còn nói, đợt trước còn có một cô gái đi đến nhà cháu.”
“Dì Trần.”
“Ừm?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Bác Lưu này, rất hay khoác lác và chém gió, hơn nữa còn thích thêm mắm thêm muối.”
Trần Uyển Oánh hừ một tiếng: “Dì thấy chưa chắc đâu?”
“Lần trước bác Lưu còn nói, bác ấy là người trẻ nhất trong cơ quan, mấy người hơn 40 tuổi kia đều trông già hơn bác ấy.”
“Nói bậy.”
“Dì Trần nói rất đúng, cháu cũng biết là bác ấy nói bậy mà!”
Chương 530 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]