Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 533: CHƯƠNG 533: NHÀ CỦA MÌNH, KHÔNG MỆT! (2)

“Ai bảo đây là nhà em?”

Phùng Tư Nhược yên lặng một lát, đột nhiên lại thấy hơi khẩn trương mà ngẩng đầu lên: “Không phải… không phải sao?”

Giang Chu véo má của nàng: “Đây là nhà của chúng ta, hiểu chưa?”

“Đau…”

“Gọi ông xã, anh sẽ không véo nữa.”

Phùng Tư Nhược liền kêu vài tiếng, đau đến mức suýt chảy nước miếng.

Có điều, tuy đã đau như vậy, nhưng nàng vẫn không dám gọi hai chữ ông xã.

Bởi vì đối với nàng mà nói, hai chữ này là không thể tùy tiện nói ra được.

Bởi vì nó là trang nghiêm, là thần thánh.

“Buông tay, không được bắt nạt Tư Nhược nhà bọn tôi!” Đinh Duyệt đánh tay của Giang Chu, lại oán trách mà nhìn Phùng Tư Nhược: “Ông xã của bạn không phải thứ tốt, làm sao khi đó bạn lại rơi vào tay tên này chứ.”

Giang Chu giơ ngón tay cái lên: “Hơn một năm rồi, Phùng Tư Nhược vẫn chưa từng gọi một câu ông xã nào, trái lại thì bà gọi rất thành thạo nha.”

“Tôi… tôi là gọi thay cho Phùng Tư Nhược thôi.”

“Được, gọi không sai, cho phép bà ở biệt thự vài ngày.”

Đinh Duyệt trợn tròn mắt: “Thật hay giả? Ông cũng đừng gạt tôi!”

Giang Chu gật đầu: “Chỉ cần bà đừng tè trên mặt đất nhà bọn tôi là được.”

“Tôi… đó là tôi nói đùa thôi, Giang Chu, ông thật sự là một người tốt!”

Phùng Tư Nhược xoa xoa gò má, lại bởi vì mấy chữ “nhà bọn tôi” mà hai má lại phát nhiệt.

Ai sẽ tin tưởng chuyện một cô bé nhìn thấy người là sợ hãi như nàng, lại có một mái nhà với người khác chứ.

Thời sinh viên mà đã sống chung rồi, đây rõ ràng là chuyện của những người rất mạnh mẽ mới có thể làm được.

Xem ra, bản thân mình bây giờ cũng là một người rất lợi hại nhỉ!

“Nghĩ gì mà cười vui vẻ thế?”

“Không có!’

Phùng Tư Nhược nhăn mũi ngọc một cái, lại lấy kẹo từ trong túi ra đứa cho Giang Chu.

Nhưng vừa đưa tay ra thì nàng liền hơi sững sờ, rồi vội vàng thu lại, sau đó bóc vỏ kẹo rồi mới nhét kẹo vào miệng Giang Chu.

Đầu ngón tay trắng như hành đã dính chút nước miếng của Giang Chu.

Điều này làm cho Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta lại đột nhiên có một loại cảm giác như điện giật, gò má lập tức đỏ ửng lên.

Giang Chu mỉm cười: “Cũng không phải chưa bao giờ ăn nước miếng của anh, thế mà chạm vào liền xấu hổ rồi?”

“Không có… không có xấu hổ, nóng thôi.”

Giang Chu lại nhéo khuôn mặt của nàng, rồi quay người đi lên tầng hai.

Cùng lúc đó, Đinh Duyệt chọc chọc chị em tốt của mình.

“Tư Nhược, mùi vị thế nào?”

Phùng Tư Nhược có hơi mờ mịt mà nhìn Đinh Duyệt, nàng không hiểu Đinh Duyệt đang hỏi cái gì…

Đinh Duyệt tằng hắng một cái, nhỏ giọng nói: “Mình nói là, nước miếng của con trai có mùi vị gì?”

“Trước kia, mình từng lên mạng để tìm hiểu, có người nói là hôi, cũng không biết là thật hay giả, bạn cảm thấy thế nào?”

Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên, ngơ ngác mà nhìn chị em tốt của mình.

Nàng có hơi kinh ngạc và hoảng hốt, giống như không biết chị em tốt của mình vậy.

Đinh Duyệt lại không có bạn trai, vì sao lại đi tìm hiểu loại chuyện này?

Thế giới nội tâm của Đinh Duyệt… rốt cuộc phải đáng sợ đến mức nào chứ?

Cùng lúc đó, trong buồng vệ sinh ở tầng hai.

Phùng Y Nhất đang cầm khăn lau tư đựng, lại không cẩn thận mà bị cộc đầu.

Nàng có chút khóc không ra nước mắt, trên gương mặt đẹp viết đầy ủy khuất.

“Vương Bát Đản, anh rể thối!”

“Còn nói cái gì mà trò chơi siêu thực nữa chứ!”

“Cánh tay còn sắp gãy rồi, mệt chết mình mất!”

Phùng Y Nhất vừa làm việc vừa trách móc.

Nhưng bởi động tác rất nhanh nhẹn, nên chẳng mấy chốc đã lau sạch một cái tủ.

Mà Hoàng Kỳ lại đi từ phòng ngủ ra, đúng lúc hội hợp với Tiểu Nhị Tử ở hành lang.

“Chị Kỳ Kỳ, em lau sạch rồi>’

Hoàng Kỳ vỗ vỗ bả vai Phùng Y Nhất: “Y Nhất, thật sự là khổ cho em rồi.”

Phùng Y Nhất hừ một tiếng: “Rõ ràng là không phải chúng ta ở, vậy mà còn bắt chúng ta quét dọn miễn phí, quá thua thiệt, đúng không chị Kỳ Kỳ?”

“AH…”

“Chị Kỳ Kỳ, sao chị không nói gì?”

“Không có gì, chị cảm thấy giúp người làm niềm vui là rất tốt.”

Hoàng Kỳ hơi chột dạ, vô thức liếc về căn phòng ngủ mình đã chọn.

Phùng Y Nhất cảm thấy chị Kỳ Kỳ thật kỳ lạ, làm việc miễn phí mà còn ra sức như vậy nữa.

Chẳng lẽ chị Kỳ Kỳ nhận tiền lì xì của anh rể à?

Nhưng trong lúc Phùng Y Nhất đang suy nghĩ, đột nhiên lại cảm giác khuôn mặt nhỏ nhắn của mình tê rần.

Nàng lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện Giang Chu đang đứng ở bên cạnh mình.

Anh rể thối đang dùng tay bóp mặt mình, làm cho nàng đau đến kêu lên.

“Anh rê, em mệt mỏi quá nha!”

Giang Chu buông tay ra, sờ sờ đầu của nàng: “Em giỏi nhất!”

Phùng Y Nhất đều say: “Em không muốn loại khích lệ trên miệng như thế này!”

“Vậy em muốn cái gì?”

“Em nghe nói, anh đã dẫn chị em đi chơi đu quay khổng lồ vào ban đêm à?”

Giang Chu bôi một vệt bụi bẩn lên mặt Phùng Y Nhất: “Em nghĩ hay lắm.”

Phùng Y Nhất nghiến răng nghiến lợi: “Đã nói là thương em nhất rồi cơ mà!”

Chương 533 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!