Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 542: CHƯƠNG 542: TỐI HÔM QUA BỌN CON NHÚN NHẢY Ở TRÊN GIƯỜNG!

Hai người lặng lẽ ôm nhau rất lâu, mãi cho đến khi đồng hồ bắt đầu báo giờ.

Lúc này, sẽ không có người vụng trộm rút phích cắm bình nóng lạnh, cũng sẽ không có cô bé ngốc ‘ác ý’ xả hết nước nóng nữa.

Giang Chu đưa tay ôm lấy Phùng Tư Nhược, không để ý nàng luống cuống từ chối, mà trực tiếp ôm nàng vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong thì là đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, ánh mắt trời chói chang.

Khi Giang Chu tỉnh dậy thì Phùng Tư Nhược vẫn còn đang ngủ.

Có điều giấc ngủ của nàng tương đối cạn.

Cho nên Giang Chu vừa động đậy, nàng lập tức bị đánh thức.

Nàng nhìn thoáng qua Giang Chu, lại xấu hổ mà chui vào trong chăn.

Giang Chu nhìn nét mặt của nàng, nhịn không được mà vui vẻ.

Theo như Đinh Duyệt nói, thì Phùng Tư Nhược chưa từng có thói quen nằm ỳ.

Khi ở ký túc xá, thì nàng là người đầu tiên rời giường.

Hơn nữa, nàng còn là một cô bé tỉnh lại là dậy luôn chứ không bao giờ nằm thêm.

Cũng không biết vì sao, Giang Chu chưa từng thấy Phùng Tư Nhược như vậy.

Mỗi khi cô bé này ngủ trong ngực của mình, thì có thể nằm ỳ bao nhiêu thì nằm ỳ bấy nhiêu.

“Nắng phơi đến mông rồi kìa!”

“Không có…”

Giang Chu đưa tay kéo rèm cửa sổ ra: “Xem đi, có chưa.”

Phùng Tư Nhược cọ cọ vài cái vào ngực Giang Chu: “Em…em phải nằm thêm một lát mới được.”

“Vậy em nằm đi, anh đi làm bữa sáng cho em.”

“Không muốn!”

Phùng Tư Nhược ôm chặt cổ của Giang Chu, nói cái gì cũng không cho Giang Chu rời khỏi giường.

Giang Chu ngáp một cái, rồi liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường ở đối diện.

Mới có bảy giờ sáng thôi.

Ngủ một lát nữa cũng không sao nhỉ?

Hơn nữa, đúng là bây giờ Phùng Tư Nhược cần nghỉ ngơi.

Vì vậy, Giang Chu liền ôm nàng vào trong ngực, yên tĩnh mà chìm vào giấc mộng.

Hai tiếng sau.

Ánh mặt trời đã rực rỡ., ánh nắng ấp ám xuyên qua cửa sổ, trải lên sàn nhà.

Những vết bẩn chưa được lau sạch của ngày hôm qua lập tức lộ ra.

Giang Chu mở hai mắt ra, nhịn không được mà chép miệng một cái.

Cô em vợ Phùng Y Nhất đúng là không biết làm việc nhà mà.

Giang Chu rón rén thả lỏng Phùng Tư Nhược ra, sau đó lặng lẽ đi xuống nhà, đi vào nhà bếp bật bếp lên, chuẩn bị làm bữa sáng.

Tủ lạnh nhà hắn vốn không có nguyên liệu nấu ăn, dù sao cũng là lần đầu tiên đến ở, nên ai sẽ nghĩ đến chuyện này chứ?

Nhưng khu biệt thự này có thể cung cấp phục vụ quản gia biệt thự.

Chỉ cần gọi điện thoại, mười phút sau liền sẽ đưa nguyên liệu nấu ăn đến.

Đây chính là cuộc sống của kẻ có tiền.

Bằng không thì tại sao Giang Chu phải tốn khoảng 30 triệu chứ.

Chẳng mấy chốc, ông anh phụ trách đưa đồ đã xách bao lớn bao nhỏ đến cửa.

Ông anh này bấm chuông, lại đưa tất cả đồ vào trong nhà bếp sau đó mới chào tạm biệt rồi rời đi.

Giang Chu cũng rất khách khí mà cho 100 đồng tiền boa, giả bộ đại gia một phen.

Sau đó, hắn chuẩn bị bắt tay vào làm, chuẩn bị thể hiện truyền thừa tài nghệ nấu ăn của nhà họ Viên.

Nhưng đúng lúc này, Giang Chu phát hiện một vấn đề trí mạng.

Nguyên liệu nấu ăn đã có rồi, nhưng mà dầu, muối gia vị… tất cả đều không có.

Giang Chu lại gọi điện thoại qua hỏi.

Kết quả là quản gia nói, bọn họ có thể cung cấp phục vụ đưa đồ ăn, thế nhưng lại không mua được những thứ đó.

Đúng lúc này, Phùng Tư Nhược mặc đồ ngủ đi xuống dưới.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn có hơi bối rôi, sắc môi hơi trắng bệch.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Giang Chu ở trong nhà bếp, biểu cảm của nàng mới hòa hoãn lại.

Nàng vốn đang ngủ rất thơm ngon, bỗng nhiên ý thức được cánh tay ôm mình đã biến mất.

Vì vậy, nàng vội vàng mở mắt ra, phát hiện cảm giác của mình không phải là ảo giác.

Trong khoảnh khắc đó, lòng Phùng Tư Nhược tràn đầy bất an.

Đại khái thì tất cả các cô gái đều là như vậy, thời điểm này bọn họ luôn lo được lo mất, sợ bị người yêu bỏ rơi.

Bởi vì bọn họ đã trao toàn bộ những gì mình có rồi.

“Dậy rồi?”

“Ừm!”

Giang Chu thả muôi xuống: “Không có gia vị và dầu ăn, nên không thể làm bữa sáng được.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, bước chân trần trên sàn nhà, nhỏ giọng nói: “Không sao.”

“Sao em lại đi chân trần?”

“Em… em tưởng rằng anh đi rồi.”

“Ồ, cho nên không thèm đi dép, mà đã chạy xuống đây tìm anh?”

Khuôn mặt của Phùng Tư Nhược đỏ lên, sau đó gật đầu.

Giang Chu đi qua, véo véo khuôn mặt của nàng: “Đi thôi, anh lái xe đưa em đến khách sạn, rồi ăn sáng với cha mẹ luôn.”

“Hơi mệt…”

“Chờ quen liền tốt!”

Phùng Tư Nhược cắn môi, thở phì phò liếc nhìn Giang Chu một cái: “Ồ!”

Vì vậy, hai người rửa mặt một chút, thay quần áo.

Sua đó, lái xe đi đến khách sạn.

Phùng Tư Nhược hành động không tiện lắm, ngay cả bước đi cũng nhỏ hơn nhiều.

Quý bà Viên Hữu Cầm liếc mắt liền phát hiện không thích hợp.

Vì vậy liền bắt đầu truy hỏi, Phùng Tư Nhược không thể làm gì khác hơn là nói mình bị trẹo chân.

Viên Hữu Cầm hỏi Phùng Tư Nhược bị từ bao giờ.

Phùng Tư Nhược ấp úng nói là tối hôm qua.

Viên Hữu Cầm lại hỏi tối hôm qua làm gì?

Giang Chu thấy thế liền chen vào.

“Tối hôm qua bọn con nhún nhảy ở trên giường.”

Chương 542 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!