Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 549: CHƯƠNG 549: PHÙNG TƯ NHƯỢC THÍCH LOẠI CÓ GAI!

Trên đường rời khỏi khách sạn.

Giang Chu dẫn Phùng Tư Nhược đi dạo siêu thị tổng hợp ở gần đó.

Mua một chút gia vị dùng để nấu ăn, và một số đồ dùng hàng ngày linh tinh, như là khăn lau các thứ …

Phùng Tư Nhược ngoan ngoan đi theo sau lưng Giang Chu, ánh mắt tò mò nhìn về phía bốn.

Mãi cho đến một giá hàng màu xanh lam, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên dừng bước chân lại.

Sau đó nhìn Giang Chu, có chút muốn nói lại thôi.

Lúc này, ngọn đèn ấm áp chiếu sáng ngũ quan xinh đẹp của nàng, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào hiện lên một vẻ ướt át và mềm mại.

“Muốn cái gì sao?”

Phùng Tư Nhược lại nhìn giá hàng, nhỏ giọng nói: “Đinh Duyệt nói là phải mua cái này mới được…”

Giang Chu về thoáng qua giá hàng đó!

Con bà nóT

Đây là một công cụ cản trở sinh sôi nảy nở của nhân loại, và làm gia tăng tốc độ lão hóa của dân số.

Nghe nói, có thể bán được 10 tỷ cái trong vòng một năm.

Còn cmn bán chạy hơn cả Hương Phiêu Phiêu nhiều.

(hương phiêu phiêu, xiang piao piao là thương hiệu trà sữa, chiếm 70% thị trường TQ)

“Vậy lấy một cái nhé!”

“Ồ!’

Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, nàng vội vàng cầm một cái, rồi giấu ở dưới đáy của giỏ hàng.

Lúc này, đúng lúc có một dì gái tóc quăn đi qua, đột nhiên nhìn nàng một cái, làm cho nàng sợ hết hồn.

Trong nhận thức của nàng, thì mua thứ này chúng tỏ là đang làm chuyện xấu.

Cho nên Phùng Tư Nhược có một loại cảm giác như có tật giật mình.

“Chúng ta không trộm đồ, em sợ cái gì?”

Phùng Tư Nhược ôm cánh tay của Giang Chu, nhỏ giọng thúc giục: “Đi mau, đi mau nha.”

Giang Chu dừng lại một chút: “Hay là lấy thêm hộp nữa? Hình như 10 cái không đủ dùng.”

“Không được không được.”

“Thôi đi, đúng là nhát như chuột mà!”

Phùng Tư Nhược hừ hừ một tiếng, lại nhịn không được mà ôm chặt tay của Giang Chu hơn một chút.

Có điều, khi đi đến quầy tính tiền, nàng bỗng nhiên buông tay ra, sau đó chẳng nói chẳng rằng mà chạy ra ngoài, rồi đứng ở nơi xa xa mà nhìn Giang Chu.

Giang Chu nheo mắt lại, làm bộ tức giận mà nhìn nàng một cái.

Phùng Tư Nhược lập tức trở nên bối rối, nhưng lưỡng lự một lát rồi vẫn không dám đi qua.

Phải lấy nó ra để tính tiền mà,

Không nên không nên, tuyệt đối không nên qua đó.

Giang Chu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nhặt từng món đồ trong giỏ hàng lên quầy thanh toán.

Cuối cùng, khi cầm cái hộp kia lên quầy tính tiền, hắn nhìn thoáng qua, rồi bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: “Tư Nhược, em thích loại có gai à?”

“Xác định chưa? Không muốn đổi loại siêu mỏng sao?”

“Không … không muốn!”

Phùng Tư Nhược vừa dứt lời, tất cả khách hành đang chuẩn bị thanh toán ở chung quanh đều nhìn qua.

Bọn họ đều kinh ngạc mà nhìn Giang Chu, biểu cảm như cười mà lại như không.

Sau đó, lại cực kỳ ăn ý mà nhìn về phía Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta ở phía cửa siêu thị.

Phùng Tư Nhược nhìn thấy cảnh này, vẻ đỏ ửng ở trên mặt lập tức nhuộm đến mang tai.

Nàng quay đầu đi, vù một cái, chạy ra khỏi siêu thị.

Sau đó hoảng hốt leo lên xe, trong mắt tràn đầy xấu hổ.

Vì sao Giang Chu lại có thể không biết xấu hổ như vậy nha.

Tất cả mọi người đều nhìn anh ấy, nhưng tại sao anh ấy lại có thể tự nhiên như không mà hỏi loại vấn đề đó chứ?

Trong khi nàng vẫn chưa hết xấu hổ, thì Giang Chu nghênh ngang đi ra khỏi cửa siêu thị, sau đó ngồi vào ghế lái, vứt các thứ vừa mua xuống ghế sau.

“Em dám bỏ anh lại à?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, lại rúc vào một góc.

Giang Chu ngang nhiên xông qua bẹp một ngụm, hôn cho nàng kêu oai oái.

“Có phải cảm thấy anh rất mất mặt không?”

“Ừm…”

Giang Chu cài dây an toàn: “Loại chuyện này thì có gì mà mất mặt, một người muốn mua, một người muốn bán, thuộc về giao dịch bình thường.”

Phùng Tư Nhược nhìn lấy Giang Chu: “Biết rồi…”

“Ừm, lần sau để em đi mua.”

“Không … không được!”

“Vậy thì không xài!”

“Ô ô…”

Một đường phi nhanh như chớp.

Khi trở lại biệt thự thì đã là mười giờ tối.

Bóng đêm càng sâu hơn, ánh trăng cũng trở nên mông lung hơn.

Nhưng bởi vì tối hôm vừa mưa, cho nên nhiệt độ trong khu biệt thự mát mẻ hơn nhiều.

Quanh hồ nhân tạo có rất nhiều bóng người đang lắc lư.

Nam nữ già trẻ, hoặc là cả nhà hoặc là độc thân.

Còn có người ôm mèo dắt chó, tất cả đều đang đi dạo lung tung quanh hồ.

Giang Chu dừng xe, kéo tay nhỏ của Phùng Tư Nhược về phía biệt thự.

Hai gương mặt xa lạ này xuất hiện, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt tò mò.

Người có thể ở chỗ này, địa vị xã hội đều tương đối cao một chút.

Hoặc là thương nhân, hoặc là quan chức gì gì đó.

Nói không chừng sau khi quen biết thì còn có thể trở thành mạng lưới quan hệ.

Cho nên, mỗi khi có một gia đình mới chuyển đến, đều sẽ làm cho những người khác tò mò.

Nhất là hai gương mặt trẻ tuổi như Giang Chu và Phùng Tư Nhược.

“Anh bạn trẻ, mới dọn đến à?”

“Đúng vậy, chào dì, vừa dọn đến hôm qua.”

Bác gái ngồi xe lăn đang hóng mát đánh giá Phùng Tư Nhược: “Đây là bạn gái cậu à?”

Giang Chu nhéo nhéo bàn tay nhỏ của Phùng Tư Nhược: “Là vợ!”

“Ồ ồ, anh bạn trẻ này dáng vẻ không quá đẹp trai, trái lại thì vợ rất xinh đẹp nha, chẳng khác gì ngôi sao và minh tinh cả.”

Chương 549 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!