Sau khi giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng rời đi.
Dương Minh Khôn tiếp tục sắp xếp lịch trình của mình.
Theo Dương Minh Khôn, chợ thương mại online tồn tại hàng giả là một chuyện rất bình thường.
Thứ trên internet là không sờ được, không thấy được.
Tất nhiên sẽ có xác suất mua phải hàng giả lớn hắn.
Mà dù cho đi mua ở cửa hàng chính hãng thì thế nào?
Có lẽ đại đa số người đều không có năng lực phân biệt thật giả ở ngay tại hiện trường chứ?
TaoBao, Kinh Đông, đây là hai nền tảng thương mại điện tử lớn nhất bây giờ, có cái nào mà không bị tố cáo bán hàng giả chứ?
Hơn nữa, bọn họ là nền tảng, là chợ thương mại, chứ không phải là thương gian trực tiếp sản xuất và buôn bán.
Bạn mua phải hàng giả ở chợ, thì có liên quan gì đến người quản lý chợ chứ?
Chẳng lẽ quản lý chợ còn phải phân biệt từng sản phẩm xem là thật hay giả sao?
Hàng giả tồn tại, đây chính là chuyện bình thường của các chợ thương mại online.
Loại chuyện nhỏ này, căn bản là không cần quan tâm quá nhiều.
Nếu như bọn họ khách khí với đám người tiêu dùng này một chút, nói không chừng đám người này còn được một tấc lại muốn một thước.
Vậy thì công việc tiến hành kiểu gì?
Làm ăn, nhất định phải như vậy.
Nhưng đúng lúc này, giám đốc của bộ phận chăm sóc khách hàng lại đẩy cửa đi vào một lần nữa.
“Dương tổng, có cần báo chuyện này có Phùng tổng không?”
Dương Minh Khôn suy nghĩ mọt chút: “Không cần, Phùng tổng vừa về Bắc Hải, đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng của Phùng tổng.”
“Cứ như vậy sao?”
“Phùng tổng không ở đây, toàn bộ sự vụ sẽ do tôi xử lý, tôi nói thế nào thì cậu cứ làm như thế là được.”
Giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng muốn nói lại thôi.
Bởi vì anh ta luôn có một loại dự cảm không tốt.
Nhưng nếu Dương tổng đã nói vậy, thì anh ta cũng không kiên trì nữa.
Dù sao đây cũng là lãnh đạo trực tiệp, người ta đã ra lệnh rồi, mình chỉ cần chấp hành là được rồi.
Không cần phải kêu gào ở trước mặt lãnh đạo làm gì.
Cùng lúc đó, trong nhóm chat bảo vệ quyền lợi kia.
Chủ nhóm chat nhận được câu trả lời của Tụ Mỹ, lại tức giận đến mức chửi ầm lên.
Bên trên thì hỏi thăm tổ tông tám đời của Phi Độ.
Bên dưới lại nguyền rủa toàn bộ công ty sinh con không có lỗ ass.
Kiều đồn tiểu mao lư: “Tụ Mỹ xuất hiện vấn đề lớn như vậy, thế mà còn không đồng ý trả lại tiền, quá nực cười!”
Đỗi Đỗi: “Bọn họ bảo chúng ta đi nói chuyện với thương gia, nói đùa gì vậy?”
Trúc Diệp Thanh: “Tụ Mỹ chính là đang bắt nạt chúng ta là quần thể yếu thế, họ biết chúng ta không làm được gì.”
Thệ Ngôn: “Tôi sẽ vạch trần chuyện này cho truyền thông và báo chí biết, nhất định phải bảo vệ quyền lợi của chúng ta!”
Tìm không thấy người này: “Dù cho không cần tiền, cũng phải bắt bọn họ cho một câu trả lời hợp lý.”
Sao biết ý ta: “Tôi hỏi một người bạn làm luật sư rồi, thương mại điện tử cũng phải có trách nhiệm giám thị, bọn họ không thoát được đâu.”
Trúc Diệp Thanh: “Tôi cũng liên lạc với một người bạn làm truyền thông rồi, nhất định phải vạch trần chuyện này ra ánh sáng.”
Giang Chu nhìn đám người đang kích động, lông mày không nhịn được lại bứt đầu nhíu chặt.
Hắn cảm thấy chuyện này hơi sai sai.
Sao Phi Độ có thể dùng phương thức xử lý lạnh với chuyện này được nhỉ?
Không trả tiền, còn để người tiêu dùng tự đi nói chuyện với các thương gia.
Cmn.
Đây cmn là chủ ý cùi bắp của ai?
Phùng Nhạc?
Không thể nào.
Lão hồ ly kia sẽ không ngu xuẩn như vậy, bằng không thì Phùng Viễn Sơn cũng sẽ không coi trọng ông ta.
Quý Tử Hàm?
Vậy thì càng không thể.
Người phụ nữ này vốn xuất thân từ công việc điều hành.
Nàng hiểu rất rõ, một khi chuyện này bị lộ thì sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến hình tượng và nhãn hiệu Tụ Mỹ.
Vậy thì ai đã hạ cái mệnh lệnh xử lý lạnh này đây?
Giang Chu suy nghĩ một lát, nhưng nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra được.
Loại cảm giác này có chút kỳ lạ.
Giống như bạn chuẩn bị đánh một người, người này lại còn đưa mắt ra để cho bạn đánh vậy, còn nói ai không đánh thì kẻ đó là cháu trai.
Chẳng lẽ trong đám quản lý cao tầng của Phi Độ của gián điệp của mình, nhưng mình lại quên mất rồi?
Giang Chu suy nghĩ một lát, quyết định nói bóng nói gió một cái.
Vì vậy, hắn gọi điện thoại cho Phùng Nhạc, chuẩn bị thăm dò một phen.
“Alo, Phùng tổng, đang làm gì vậy?”
Đối diện truyền đến một giọng nói trầm muộn: “Giang tổng, bây giờ tôi đang ở Bắc Hải.”
Giang Chu hơi kinh ngạc: “Sao ngài lại chạy về Bắc Hải rồi?”
“Trong nhà có vài chuyện, tối hôm qua tôi đã về rồi, có chuyện gì sao?”
“Ồ, không có gì đâu, chỉ là có vài nghiệp vụ cần xử lý thôi.”
“Vậy cậu trực tiếp nói chuyện với Dương tổng đi, tôi trở về hơi vội, cho nên không sắp xếp gì cả, chuyện công ty bây giờ đều do Dương tổng xử lý.”
“Ừm, được rồi, vậy tôi tìm Dương tổng.”
Sau khí cúp điện thoại, Giang Chu chép miệng một cái, lại có một loại cảm giác như bừng tỉnh.
Thì ra Dương Minh Khôn đang xử lý tất cả mọi chuyện của Phi Độ.
Vậy thì cách xử lý này cũng không có gì kỳ lạ.
Chương 573 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]