Ăn cơm tối xong chính là hoàng hôn.
Nhưng đám mây đỏ rực như lửa lơ lửng trên bầu trời.
Từ đông đến tây, vẽ ra một đường ranh giới dài mông lung.
Bên này ranh giới vẫn còn sót lại một tia ban ngày, bên kia ranh giới chính là bóng tối vô tận.
Lúc này, trong khu biệt thự đã là một mảnh đèn đuốc sáng trưng.
Giang Chu ngồi trên ghế sa lon, cầm điều khiển từ xa để đối kênh.
Phùng Tư Nhược thì ngoan ngoãn ngồi trong lòng của hắn.
Cái mông nhỏ mềm mại đặt trên bắp đùi của hắn.
Hai người đều yên lặng không nói gì, cả hai đều tâm trung tinh thần mà nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi.
Bởi vì đang là giờ cơm, nên trên tivi phát toàn quảng cáo mua sắm, cái gì mà bếp gas tiết kiệm, cái gì mà nồi niêu xoong chảo…
Giang Chu đổi kênh một lần lại một lần.
Hắn cảm thấy khá buồn chán, tay trái vô thức sờ lên eo nhỏ thon gọn của Phùng Tư Nhược.
Trải qua những ngày sống chung, Phùng Tư Nhược đã hoàn toàn quen với cuộc sống sinh hoạt chung.
Nàng không có xấu hổ như trước, lá gan cũng to hơn một ít.
Cũng ví dụ như bây giờ, nàng mặc một chiếc quần sooc màu trắng có đai lưng.
Bởi vì tư thế ngồi nên ống quần bị kéo lên tận bắp đùi.
Đôi chân thon dài trắng như tuyết đã lộ ra ngoài không khí, nhìn qua vừa tinh khiết lại vừa khiêu gợi.
Nhất là cái bụng dưới bằng phẳng lại trắng nõn kia, mỗi lần Giang Chu sờ vào đều cảm thấy yêu thích không nỡ buông tay.
Giang Chu đang cảm thấy rất thoải mái, Phùng Tư Nhược lại cmar thấy hơi ngứa, nên cái mông nhỏ uốn qua uốn lại trên đùi hắn, còn hừ hừ hai tiếng đã biểu đạt bất mãn của mình.
“Đừng lộn xộn, bằng không thì em không chịu nổi hậu quả đâu!”
Phùng Tư Nhược nghe thấy lời này của Giang Chu liền sợ hết hồn, lập tức yên tĩnh lại.
Trong bảy ngày nghỉ này, nàng đã nghe thấy vô số lời tương tự, kết quả là không có gì bất ngờ, nàng thật sự không chịu nổi.
Cho nên bây giờ nàng đã có kinh nghiệm rồi.
Không cho di chuyển liền không động đậy nữa.
Giang Chu thấy thế, khóe miệng không khỏi cong lên.
Có một cô bạn gái mềm mềm thơm thơm thật là quá tốt.
Ngay cả cuộc sống cũng bắt đầu không biết xấu hổ không biết thẹn rồi.
Đinh Duyệt tắm rửa xong liền quay lại phòng khách, mặt đầy buồn bực mà nhìn hai người họ.
“Cả ngày hai người chỉ biết ôm ôm ấp ấp, có để ý đến cảm nhận của dân FA hay không?”
Biết thế này thì mình đã không đến ở nhờ rồi.
Ngày nào cũng ăn một đống thức ăn cho chó, nội tâm thì đã bị thủng lỗ chỗ rồi.
“Có để ý, không phải bà chưa từng yêu đương sao, chúng tôi đang biểu diễn cho bà xem đấy!”
Đinh Duyệt có hơi bất đắc dĩ: “May mà ngày mai là đi học rồi, rốt cuộc tôi cũng không cần nhìn cảnh này nữa.”
Giang Chu không nể mặt Đinh Duyệt chút nào: “Cả ngày ăn của ông đây, uống của ông đây, lại còn lảm nhảm phàn nàn, phiền chết đi được.”
“Tôi cũng đã làm cơm, được chứ?”
“Đúng vậy, nấu bát canh thì làm thủng cả nồi, rửa cái bát cũng rửa không sạch, tôi thật cám ơn bà nha.”
Đinh Duyệt ho khan một tiếng: “Loại chuyện này cần quen tay hay việc, Tư Nhược cũng không biết làm cơm mà.”
Giang Chu véo véo mà của Phùng Tư Nhược: “Nhưng mà Tư Nhược có người bạn trai biết làm cơm, bà có không?”
“Không có…”
“Đây chính là vấn đề đấy!”
“Vấn đề gì?”
“Không có tiền, lại không biết nấu ăn, vậy tìm chồng kiểu gì? Dựa vào khuôn mặt à?”
Đinh Duyệt buồn bực nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Giang phu nhân, mau cho mình vay 100 ngàn, mình muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Ngày mai mình sẽ lấy cho bạn!”
“Hả?”
“Làm sao vậy?”
“Tư Nhược, chị em tốt nhất em bạn muốn đi phẫu thuật phẩm mỹ, bạn không nên ngăn cản một chút sao?”
Phùng Tư Nhược cảm thấy, hình như đúng là cần ngăn cản, vì vậy liền trừng mắt lên: “Vậy bạn không đi nữa có được không nha?”
Đinh Duyệt vỗ trán một cái: “Gọi bạn một tiếng Giang phu nhân bạn liền choáng váng rồi bà, sao bạn lại thích tên này như thế chứ.”
“Ồ…” Phùng Tư Nhược nhìn về phía Giang Chu, yếu yếu ớt ớt mà mở miệng: “Ngày mai em cũng muốn về trường học, được không?”
Giang Chu hơi nhướn mày lên: “Ở chỗ này không tốt à?”
“Tốt, nhưng mà…”
Phùng Tư Nhược nói một nửa liền không nói nữa, cúi đầu quơ quơ mái tóc của mình.
Giang Chu cảm thấy thái độ của nàng có hơi kỳ lạ.
Đây là làm sao rồi?
Ở đây không quen à?
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Không về cũng được.”
Giang Chu bỗng nhiên nghiêm túc: “Tư Nhược, em không thích nơi này? Hay là thấy khó chịu khi ở đây?”
“Rất thoải mái…”
“Vậy tại sao lại muốn quay về ký túc xá?”
Lúc này, Đinh Duyệt bỗng nhiên tỉnh táo: “Ai ai ai, hay là ông thử hỏi tôi xem?”
Giang Chu quay đầu: “Bà thì biết cái đếch gì?”
“Trưa nay bọn tôi vừa thảo luận xong.”
“Vì sao?”
Đinh Duyệt khoanh tay trước ngực: “Nói cho ông biết cũng được, nhưng tôi có chỗ tốt gì?”
Giang Chu hơi suy tư một chút: “Sau này sẽ không chế giễu bà nữa, thế nào?”
“…”
“Không nói thì thôi!”
Đinh Duyệt rất không có kiên trì: “Ông qua đây, tôi vụng trộm nói cho ông biết.”
Giang Chu nhìn Đinh Duyệt với ánh mắt quái dị: “Bà sẽ không chờ tôi đưa mặt qua, rồi hôn trộm tôi chứ?”
“Cút đi, tôi mới không vô liêm sỉ như vậy!”
“Chắc chắn chứ?”
Chương 579 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]