Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 587: CHƯƠNG 587: CHA VỢ CHẶN CỬA! (3)

Giang Chu sửng sốt một lát: “Sau đó thì sao?”

Sở Ngữ Vi nhíu mũi ngọc một cái: “Lúc em đi ra, em đã kẹp hóa đơn vào chỗ cũ rồi, chắc chắn là ông ấy vẫn cho rằng em ở trong phòng.”

“Sở Ngữ Vi, em khá đấy nhỉ!”

“Đó là dĩ nhiên, em chính là con gái của cục trưởng Sở đấy!”

Sở Ngữ Vi kiêu ngạo mà hừ hừ: “Có điều, anh đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ đến tìm anh nói chuyện phiếm mà thôi!”

Giang Chu mỉm cười, ánh mắt rơi vào trên người Sở Ngữ Vi.

Gò má của nàng đã đỏ ửng lên, tựa như đang xấu hổ.

Nhưng tính cách kiêu ngạo để cho nàng giả bộ trấn định, dường như đang nói không có chuyện gì to tát cả.

Cánh tay trắng như tuyết cũng lộ ra khỏi ống tay áo ngủ ngắn tay này.

Dưới ánh mắt soi mói của Giang Chu: Hồng nhạt!

“Anh… anh nhìn cái gì nha?”

“Anh tự nhiên lại nhớ đến một câu chuyện hài hước.”

Ánh mắt Sở Ngữ Vi lập tức trở nên cảnh giác: “Em nói rồi, chỉ cho phép trò chuyện thôi.”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Anh là chính nhân quân tử, em không cần luôn đề phòng anh như vậy chứ?”

“Vậy anh muốn làm gì?”

“Em ở chỗ này, không cần nói, cũng không cần nhúc nhích!”

Giang Chu cầm lấy điều khiển điều hòa ở trên bàn, sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài hành lang.

Một giây tiếp theo, quả nhiên cửa phòng 303 đã mở ra.

Sở Hùng ló đầu ra, dùng ánh mắt sắc bén mà nhìn chằm chằm vào Giang Chu.

“Cháu muốn làm gì?”

Giang Chu giơ tay lên: “Điều khiển điều hòa phòng cháu không xài được, cháu xuống quầy hỏi một chút xem sao.”

Sở Hùng nghi ngờ nhìn qua: “Đừng giở trò với chú, chú đang nhìn chằm chằm vào cháu đấy.”

“Có vị cảnh sát hình sự kinh nghiệm phong phú như ngài ở đây, cháu có thể làm gì chứ?”

“Cháu biết thế thì tốt.”

Giang Chu cười hì hì, nghênh ngang đi đến quầy tiếp tân.

Có điều, điều khiển điều hòa căn bản là không có vấn đề gì, cho nên hắn chạy xuống trò chuyện vài câu với cô bé ở trước quầy.

Hỏi người ta có bạn trai hay chưa, lại quan tâm đến tiêu chuân kén vợ kén chồng của người ta.

Cuối cùng lại chọc cho người ta cười khúc khích, còn đỏ mặt mà nói hắn xấu.

Đại khái khoảng năm phút sau, Giang Chu cảm thấy thời gian cũng không còn nhiều, vì vậy quay người trở về, đi thang máy lên tầng ba.

Quả nhiên Sở Hùng vẫn không về phòng, mà vẫn đang canh chứng ở hành lang.

Ánh mắt trợn trừng như chuông đồng kia còn mang theo một tia khôn khéo.

Rất giống như cảnh sát mèo đen!

“Chú Sở, chú không về ngủ mà đứng ở đây làm gì?”

Sở Hùng tằng hắng một cái: “Bây giờ chú vẫn chưa buồn ngủ, chờ cháu ngủ thì chú sẽ ngủ.”

Giang Chu nhếch mép lên: “Vậy cháu về ngủ trước nhé?”

“Mau về ngủ đi, đêm hôm khuya khoắt còn chạy lung tung làm gì.”

“Biết rồi, chú Sở, ngủ ngon!”

Sở Hùng nhìn Giang Chu đi vào phòng, lại quay đầu liếc nhìn phòng 302.

Rất tốt, hóa đơn của trạm xăng dầu vẫn còn kẹp trên khung cửa, có lẽ con gái đã ngủ rồi.

Ông liền trở về phòng mình, rồi ngáp một cái.

Lúc này mới phát hiện ra là đã 10 giờ rồi.

Con bà nó, tên con rể chó má này thật cmn không phải thứ tốt, đêm hôm khuya khoắt rồi mà còn dằn vặt như vậy nữa.

Thật sự muốn chơi chết cha vợ à?!

Cùng lúc đó, Giang Chu trở về phòng, ném điều khiển điều hòa lên bàn.

Hắn nghĩ đến tình hình vừa rồi, lại không nhịn được mà vui vẻ.

Công nhận là chú Sở đã rất cẩn thạn, vừa có gió thổi cỏ lay liền xuất hiện luôn.

Nhưng đáng tiếc là áo bông nhỏ lại lọt gió…

Chú Sở sẽ không thể ngờ là, thật sự Sở Ngữ Vi đang ở trong phòng của hắn rồi.

“Anh đi trêu cha của em?”

“Làm sao em biết? Em không ra ngoài mà!”

Sở Ngữ Vi hừ một tiếng: “Em còn có thể ngửi thấy mùi sát khí ở ngoài hành lang.”

Giang Chu nhịn không được mà sờ cổ mình một cái: “Thật hay giả?”

“Thật mà.”

“Em nói đúng, anh đúng là đi tìm đường chết mà.”

Giang Chu cảm thấy khiêu chiến uy nghiêm của Sở Hùng cũng không khác gì với tự sát cả.

Vừa rồi tự nhiên nóng đầu lên, liền không nghĩ đến hậu quả.

May mà mình là Khí Vận Chi Tử, cho nên không lộ chân tướng gì.

“Sở Ngữ Vi!”

“Ừm?”

Giang Chu đưa tay ôm chầm lấy nàng: “Để anh kiểm tra xem dạo này có to hơn không nào.”

Gò má Sở Ngữ Vi đột nhiên đỏ lên: “Anh là tên lừa đảo, rõ ràng đã nói là chỉ nói chuyện phiếm thôi mà.”

“Anh nói thế nào giờ?”

“QQ đó, anh đừng giả vờ không biết, em vẫn còn lịch sử trò chuyện trên QQ làm chứng cứ nha!”

Giang Chu nhịn không được mà bóp mặt của nàng một cái: “Lúc trước, khi em muốn anh ôm, thì sao không căng thẳng như vậy?”

“Đó… đó là chuyện khác!”

“Khác nhau ở chỗ nào?”

Sở Ngữ Vi liếc mắt nhìn mặt tường: “Giang Chu, cha em ở phòng bên cạnh, em mới không thèm…”

Sở Ngữ Vi phẫn nộ mà thu tay về: “Anh cũng chỉ đùa một chút thôi mà, ngày nào cũng mang cha em ra đè anh, chán chết.”

“Chúng ta vẫn là nên nói chuyện phiếm đi!”

“Được rồi, em nói đi!”

Sở Ngữ Vi dùng tay ôm lấy cổ của hắn: “Anh bảo sẽ có bất ngờ chó em, bây giờ có thể nói chưa?”

Chương 587 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!