Giang Chu xoa xoa tóc của nàng, hài lòng mà nhắm mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chiếu vào phòng qua khung cửa sổ.
Giang Chu ngồi dậy, thở dài một hơi, chậm rãi duỗi cái lưng mỏi.
Có điều, khi ánh mắt của hắn rơi xuống bên cạnh, toàn thân liền choáng váng tại chỗ.
Sở Ngữ Vi vẫn đang nhắm mắt ngủ say như con mèo nhỏ.
Không biết vì sao mà ba cúc áo đều bị mở ra.
Giang Chu hít sâu một hơi, lập tức cầm điện thoại di động ở đầu giường lên xem.
Khá lắm, đã tám giờ sáng rồi.
Chẳng lẽ chú Sở đang chờ sẵn ở cửa rồi?
Giang Chu nghĩ đến đây, trước mắt liền hiện ra hình tượng chú Sở cầm Đại Khảm Đao, đè đao lên cổ, một đao một cái, một đao một cái!
“Sở Ngữ Vi, cha em đến!”
Sở Ngữ Vi nghe thấy câu này, bỗng nhiên tỉnh giấc từ mộng đẹp: “Anh… anh nói thật hay giả?”
Giang Chu nhìn lấy nàng: “Còn chưa có, nhưng cũng không khác gì nhiều, tại sao đồng hồ báo thức của em không kêu?”
“Hả? Không kêu à?”
“Nếu kêu thì tại sao anh lại không nghe được?”
Sở Ngữ Vi lấy điện thoại di động của mình ra xme một chút: “A…, hình như em đặt sai giờ rồi, em đặt là sáu giờ tối…”
Khóe miệng Giang Chu co giật hai cái: “Khá lắm, em đặt giờ chết cho anh đó à?”
“Vậy làm sao bây giờ? Nếu như em đi ra khỏi phòng của anh, chắc chắn cha em sẽ không tha cho anh đâu.”
“Em… em nấp trước đi, anh đi ra xem thế nào đã.”
Sở Ngữ Vi ồ một tiếng: “Vậy anh cẩn thận một chút nha.”
Giang Chu mặc quần áo xong, liền đi ra cửa nghe ngóng động tĩnh.
Cũng may là trước cửa hoàn toàn yên tĩnh.
Không có tiếng thở dốc đầy phẫn nộ nào đó.
Giang Chu ngừng thở, kéo tay nắm cửa ra.
Kết quả là, tình hình bên ngoài cửa lại nằm ngoài dự đoán của hắn.
Sở Hùng không có ở hành lang, mà cửa phòng 303 lại đang mở.
Hả?
Sáng sớm mà chú Sở đã đi đâu rồi?
Giang Chu vội vàng vào phòng, gọi Sở Ngữ Vi ra.
Cha em có thói quen luyện công buổi sáng à?”
“Không… không có nha.”
Hai người nhìn căn phòng trống rỗng, nhất thời lại thấy hơi mờ mịt.
Đúng lúc này, bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên ở cuối hành lanh.
Sở Hùng vừa ngáp vừa đi qua, trên người ông có hơi bẩn thủi.
Giang Chu nhìn vẻ mặt của ông, phát hiện không có chút tức giận này, vì vậy mà hắn thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra chú Sở đã đi ra ngoài thừ sáng sớm rồi.
May mắn quá, may mà không bị bắt được tại trận!
Giang Chu vừa nghĩ đến bị bắt, liền không nhịn được mà bắt đầu liên tưởng đến ‘thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị’.
Hai đời của hắn đều là công dân lương thiện, chứng tỏ mấy chữ này vẫn có đủ lực uy hiếp.
“Nhà máy ô tô gọi điện thoại cho cha, nói là cái xe của cha được trả 800 đồng.”
Giang Chu đánh giá bùn bẩn trên người Sở Hùng: “Ngài tiến hành giao dịch ở bên bãi đất hoang à?”
Sở Hùng khoát tay: “Chú gặp được bà lão tối hôm qua, liền đưa tiền cho bà ấy, lại không cẩn thận mà dính ít bùn đất trên đường.”
“Bà lão nào?”
“Tối qua cha và Giang Chu nhìn thấy một bà lão ngã ở bên đường, con gái không ở bên cạnh, đói bụng phải đi đào rau dại ăn.”
Sở Ngữ Vi quay đầu nhìn về phía Giang Chu: “A, tại sao tối hôm qua anh không nói cho em biết chuyện này?”
Giang Chu ho khan một cái: “Nào có ai giúp người khác rồi lại tuyên dương khắp nơi chứ?”
“Thế nhưng mà em sẽ sùng bái anh nha.”
“Được, lần sau lại có chuyện như vậy thì anh sẽ nói cho em.”
Sau khi nghe xong, Sở Hùng bỗng nhiên cảnh giác: “Tối hôm qua? Vì sao tối hôm qua Giang Chu phải nói với con?”
“…”
Trong lòng Giang Chu run lên một cái, thầm nói suýt nữa thì lộ tẩy rồi: “Tối hôm qua chúng cháu trò chuyện trên QQ một lúc rồi mới ngủ.”
Sở Ngữ Vi lập tức gật đầu: “Tuyệt đối là không có chuyện ngủ cùng nhau gì gì đó đâu!”
“…”
Giang Chu nhịn không được mà liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi.
Co bé này không phải rất thông minh sao?
Làm sao còn không biết nói láo?
Còn tuyệt đối không ngủ với nhau nữa chứ.
Xác định đó không phải là giấu đầu lòi đuôi sao?
Sở hoa khôi đang giúp cha cắt đầu mình à?
“Anh nhìn em làm gì?”
“Nếu như em không biết nói thì sẽ càng xinh đẹp hơn.”
“???”
Sở Ngữ Vi tràn đầy vẻ mê man khó hiểu.
Nói là vấn đề âm thanh, có liên quan gì đến gương mặt đâu?
Sau khi ăn sáng xong, không khí trở nên tươi mát hơn rất nhiều.
Giang Chu lái xe đưa Sở Hùng đến bến xe cách đó ba cây số.
Trước khi chia tay, hai cha con còn trò chuyện bí mật một lúc.
Lúc này, ánh mắt của Sở Hùng luôn liếc nhìn về phía Giang Chu, trong đó còn ẩn chứa cảnh cáo, căm thù và bất đắc dĩ.
Giang Chu không cần nghe cũng có thể đoán được.
Chú Sở đây là đang dặn con gái mình không được ở riêng với hắn.
Bởi vì coi như trong lòng ông đã ngầm cho phép tên con rể Giang Chu này.
Thế nhưng trước khi xác định quan hệ, ông vẫn không hy vọng con gái mình sẽ chịu thiệt.
Chương 589 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]