Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 591: CHƯƠNG 591: DANH TIẾNG XUỐNG ĐÁY!

“Nền tảng thương mại điện tử tự xưng là chính hãng? Tụ Mỹ hãm sâu trong phong ba hàng giả!”

“Tỷ lệ hàng giả lớn hơn 1%, Tụ Mỹ đã phát rồ vì gom tiền!”

“Là khuyến mại hay là vặt lông gà? Ngày mỹ phẩm toàn cầu nực cười!”

“Sản phẩm nhái xuất hiện trên nền tảng thương mại điện tử, danh tiếng của Tụ Mỹ rơi xuống đáy cốc.”

“Hàng giả không bồi thường, chỉ nhận trả hàng? Tụ Mỹ quá cuồng vọng!”

“Tụ Mỹ bỏ mặc hàng giả hoành hành, tướng ăn quá xấu xí!”

“Là hữu tâm hay là vô tình? Tụ Mỹ trở thành đại danh từ ‘hàng giả’!”

“Phong ba hàng giả đột kích, Tụ Mỹ vẫn chưa từng trả lời!”

“Tụ Mỹ là đại diện cho hàng giả, nền tảng chỉ bán hàng thật chính hãng lại bán hàng giả!”

Trung tuần tháng mười, vào một buổi chiều cuối thu mát mẻ.

Tầng quản lý cao nhất của công ty Phi Độ mở một cuộc họp.

Phùng Nhạc vừa trở về từ Bắc Hải đang thở hổn hển, đập mạnh xấp tài liệu thật dầy lên bàn.

Nhưng tài liệu này đều là những tấm ảnh screenshot của các tin tức truyền thông và báo trí.

Nhưng ba ngày trước, đám truyền thông và báo trí này vẫn còn đang tán dương Tụ Mỹ, nói nó là ngôi sao mới nổi ở trong ngành.

Trước đây tâng bốc Tụ Mỹ cao bao nhiêu, thì bây giờ đạp Tụ Mỹ ác độc bấy nhiêu.

Thậm chí còn có rất nhiều quần chúng đều ngơ ngác và mờ mịt.

Bởi vì bọn họ vừa mới nhìn thấy tin tức Tụ Mỹ trâu bò thế nào, có tiềm lực cao thế nào…

Kết quả một giây tiếp theo, Tụ Mỹ lại trở nên vô sỉ thế nào, tham lam ra sao…

Khiến cho đám dân mạng không biết nên tin cái nào, chỉ có thể ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc đã có chuyện gì không?”

“Tôi phái nhiều nhân viên nghiệp vụ đi bàn chuyện hợp tác với các thương hiệu như vậy là vì cam đoan con đường hàng hóa của chúng ta.”

“Nhưng nhiều hàng giả như vậy là ở đâu ra? Từ trên trời rơi xuống à?!”

“Còn nữa, cái chủ ý không chấp nhận một bồi ba, mà chỉ chấp nhận trả hàng là của ai?”

“Tất cả đều cúi đầu làm gì? Nói!!!”

Phùng Nhạc gầm thét từng chữ từng chữ một.

Tiếng gầm thét to lớn đến mức khiến cho người ta có một loại cảm giác cửa kiếng cũng phải rung động.

Lúc này, toàn bộ phòng họp đều lặng ngắt như tờ.

Mãi cho đến khi Dương Minh Khôn chậm rãi đứng lên, mọi người mới dám hít thở vài hơi.

“Phùng tổng, phương thức xử lý lạnh này là ý kiến của tôi.”

Trong mắt Phùng Nhạc tràn đầy lệ khí: “Minh Khôn, cậu nghĩ thế nào mà lại làm vậy?”

Dương Minh Khôn căn răng: “Chuyện này đều là lỗi của tôi, tôi nguyện ý gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.”

“Tôi đã đem một nửa tài sàn của Phi Độ vào dự án này, cậu có thể gánh chịu trách nhiệm này sao?”

“Tôi sẽ lấy danh nghĩa của mình, gánh chịu tất cả ảnh hưởng phụ của phong ba hàng giả lần này.”

“Cậu sẽ bị kéo vào danh sách đen trong ngành đấy, hiểu không?”

Quý Tử Hàm yên lặng một lúc lâu, rồi đứng lên: “Phùng tổng, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Dương tổng được.”

Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Vậy cô nói cho tôi biết, nên phải trách ai?”

“Ban đầu chỉ có vài người mua phải hàng giả, ai ngờ bỗng nhiên nó lại bộc phát kinh như vậy?”

“Vậy ý của cô là gì?”

Quý Tử Hàm cắn răng: “Tôi cho rằng có người đang cố tình chơi chúng ta, bọn họ cố tình sắp xếp hàng giả vào trong đó.”

Phùng Nhạc cười lạnh một tiếng: “Nhưng mà bây giờ không phải thời điểm truy tìm nguyên nhân, tôi chỉ muốn biết cách khắc phục hậu quả thế nào!”

“…”

Lúc này, trong phòng hợp lại rơi vào trạng thái lặng ngắt như tờ một lần nữa.

Tất cả mọi người đều cúi đầu, không biết nên trả lời ra sao.

Làm sai đương nhiên là có thể sửa

Bán hàng giả cũng có thể bồi thường gấp ba.

Có thể đổi những món hàng nhái đó.

Tất nhiên đây đều là những chuyện rất dễ dàng.

Nhưng vấn đề mấu chốt bây giờ là, danh tiếng của Tụ Mỹ đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Đây không phải là trả hàng, đổi hàng và đền tiền là có thể cứu vãn.

Danh tiếng, tương đương với một khối tài sản vô hình.

Bạn nói nó có giá trị cũng đúng, mà nói là không có giá trị cũng không sai.

Hơn nữa, thứ này nhất định phải tích lũy từ ban đầu.

Chỉ cần có một vết bẩn, vậy tất cả công sức tích lũy từ đầu đều sẽ bị đổ nát.

Phùng Nhạc đi qua đi lại trong phòng hợp.

“Đầu tiên dùng tiên, để tất cả truyền thông gỡ bỏ bài viết và đừng đưa tin nữa!”

“Sau đó lại đi điều tra nguồn gốc của hàng giả, sau khi tra được thì báo cảnh sát!”

“Tôi muốn bắt vài người ra ánh sáng, để làm sáng tỏ phong ba này!”

Quý Tử Hàm hít sâu một hơi: “Hiện giờ, toàn bộ internet đều đang bàn luận chuyện này, nếu chúng ta đè nó xuống thì sẽ có hiệu quả ngược.”

Phùng Nhạc ngẩng đầu lên: “Quý tổng, cô vốn là người điều hành hạng mục này, khi chuyện xảy ra thì cô ở chỗ nào?”

“Tôi… tôi không nhận được bất kỳ thông báo nào.”

“Vậy bộ phận chăm sóc khách hàng đâu? Các anh không có bất cứ lòng cảnh giác nào à?”

Giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng liếc nhìn Dương Minh Khôn: “Phùng tổng, thật ra thì tôi đã báo lên.”

Phùng Nhạc cũng nhìn về phía Dương Minh Khôn: “Minh Khôn, cậu thật sự làm tôi quá thất vọng.”

“Tôi…tôi sẽ từ chức.”

“Bây giờ cậu có từ chức thì cũng không có tác dụng gì cả.”

Chương 591 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!