Giang Chu cuống quít: “Chủ nhiệm, ngài nghe em giải thích, em chỉ là bất đắc dĩ thôi!”
“Ồ, có người ép em phải dùng danh nghĩa của tôi, để viết thư tình cho người quen cũ của tôi à?”
Giang Chu nuốt nước miếng một cái: “Mấu chốt là lá thư của ngài quá tệ, nếu chủ nhiệm Trần nhìn thấy lá thư này, thì có lẽ sẽ lột da em chứ đừng nói là cho em phát triển kinh doanh làm ăn ở bên đó.”
Nghiêm Vi Dân yên lặng một lát: “Tôi đã xem lá thư đó rồi, không thể không nói, tài văn chương của tên nhóc nhà em cũng không tệ đâu.”
“Quá khen quá khen, đây đều là bị vận đào hoa ép ra mà thôi.”
“Em nói nhảm ít thôi! Tôi hỏi em, em định xử lý chuyện này thế nào?”
Giang Chu hơi ngẩn ra: “Xử lý cái gì?”
Nghiêm Vi Dân trừng mắt lên: “Sư nương của em muốn ly hôn rồi kìa, em nhất định phải viết phong thư tình khác cho tôi!”
“Giúp thầy cứu vãn tình cảm vợ chồng?”
“Ừm.”
Giang Chu ho khan một tiếng, suýt nữa thì sặc: “Hóa ra bây giờ em trở thành tay bút chuyên viết thư tình cho ngài rồi à?”
Nghiêm Vi Dân hung hăng lườm Giang Chu một cái: “Em nói nhảm ít thôi, tan học tôi sẽ đến lấy thư.”
Giang Chu nhìn bóng lưng rời đi của Nghiêm lão đầu, khóe miệng không khỏi co quắp vài cái.
Tài hoa kinhn gười của mình không phải là để viết thư tình mà!
Từ khi mình trọng sinh trở về, đã có cô bé nào nhận được thư tình của mình chưa?
Phùng Tư Nhược không, Sở Ngữ Vi cũng không.
Tiểu Nam Nhi không, Hoàng Ky cũng không, tất cả đều không được nhận!
Khá lắm, cuối cùng lại phải viết thư tình cho người phụ nữ khác.
Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, Nghiêm lão đầu cũng là một người đa tình.
Viết thư tình cho hai người phụ nữ, còn cmn bắt mình viết thay.
Phi!
Lão liếm cẩu!
Giang Chu thầm mắng một tiếng, lại có chút bất đắc dĩ mà quay về lớp học.
Sau đó bắt đầu tìm giấy bút, trải lên bàn.
Sư nương thân ái…???
Không đúng, con bà nó, suýt nữa thì nhầm!
Giang Chu xé tờ giấy này đi, nhét vào túi.
Sau đó bắt đầu suy nghĩ cẩn thận một phen, một lúc lâu sau mới bắt đầu viết.
Thân ái!
Em giống như vị ngon ngọt nhất ở giữa trái dưa hấu.
Những ngôi sao trên bầu trời cũng thắp sắp cả mùa hè vì em.
Anh không biết nói những lời ngon ngọt, những lời hay ho như trong phim ảnh hay tiểu thuyết, anh chỉ là một người đơn giản.
Nhưng anh thích đứng ở sau lưng em, thích ôm em trong ngực, thích cúi đầu nhìn gò má thuần khuất trắng hồng của em.
Anh thích dâng tặng cái ôm độc nhất vô nhị ở khắp vũ trụ này cho em, không coi ai ra gì mà ôm em nhảy múa.
Giang Chu ký tên xong liền đặt xuống, đưa giấy cho Phùng Tư Nhược ở bên cạnh.
Sau đó vỗ nhẹ tay nàng, ra hiệu cho nàng đọc.
Lúc này, Phùng Tư Nhược đang tập trung nghe giáo viên giảng bài.
Nàng thấy có người chạm vào mình thì quay đầu qua, ngơ ngơ ngác ngác lại đáng yêu mà nhìn Giang Chu một cái, sau đó ánh mắt rơi xuống tờ giấy.
Ngay khi mấy câu này rơi vào trong tầm mắt của Phùng ngốc manh.
Khoảnh khắc đó, Giang Chu có thể nhìn thấy lông mi của nàng bỗng nhiên run lên.
Mà tần suất run rẩy càng ngày càng nhanh hơn, ngay cả hô hấp của nàng cũng nặng hơn vài phần.
Không lâu sau, gò má của Phùng Tư Nhược liền nổi lên một mày hồng nhạt đầy đáng yêu.
Nàng ngước mắt lên, kinh ngạc mà nhìn Giang Chu một lát, hình như trong mắt đã có ánh nước long lanh.
Khóc?
Giang Chu sửng sốt một chút, hắn không ngờ nàng lại có phản ứng mãnh liệt như vậy.
Sau đó, Giang Chu liền nở nụ cười cưng chiều và sủng nịnh, đưa tay véo gò má của nàng.
Cô bé này thật sự không chịu nổi tán tỉnh mà.
Chỉ vài câu ngọt ngào mà đã khóc rồi sao?
Có điều, chuyện này cũng không có gì kỳ lạ.
Bởi vì đại đa số thời gian khi mình ở chung với nàng đều hiện ra vẻ cà lơ phất phơ, không bắt nạt nàng thì chính là trêu chọc nàng.
Dường như mình thật sự chưa bao giờ tỏ tình nghiêm túc như vậy.
Lúc này, Đinh Duyệt nghe thấy tiếng nức nở, có chút kinh ngạc mà nhìn hai người họ: “Tư Nhược, sao bạn lại khóc rồi?”
Ngay sau đó, Đinh Duyệt lại hung hăng lườm Giang Chu một cái, lại hạ giọng nói một câu.
“Cái tên Vương Bát Đản này, có phải ông lại bắt nạt Phùng Tư Nhược rồi không hả?”
Giang Chu bĩu môi một cái, rồi mặc kệ Đinh Duyệt.
Loại FA như Đinh Duyệt, hoàn toàn không hiểu được lãng mạn là gì.
“Tư Nhược, tên này bắt nạt bạn như thế nào, nói cho mình nghe xme nào!”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, cắn môi một cái, lại đưa tờ giấy bị nước mắt làm ướt cho Đinh Duyệt xem.
Ban đầu Đinh Duyệt hơi sửng sốt, sau đó liếc mắt nhìn về phía tờ giấy bị nước này.
Yên tĩnh, yên tĩnh, lại là yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, tiếng nức nở đã biến thành hai.
Mắt Đinh Duyệt cũng đỏ lên, bắt đầu không ngừng khịt mũi.
Giang Chu thấy thế, mặt đầy mờ mịt.
“Tôi viết cho Phùng Tư Nhược, bà cmn cảm động cái quỷ gì?”
Đinh Duyệt cắn môi: “Vì sao tôi lại không tìm được bạn trai chứ?”
“…”
Giang Chu há hốc mồm, trong lúc nhất thời lại á khẩu không trở lời được.
Được rồi, chuyện này đáng giá khóc, khóc đi!
Chương 596 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]