Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 598: CHƯƠNG 598: XOA XOA CÁI BỤNG NHỎ CỦA TIỂU NAM NHI

Giang Chu cúp điện thoại, gác chân lên mặt bàn, nhắm mắt suy nghĩ một lúc lâu.

Phùng Nhạc nhất định sẽ đi tìm hắn.

Khoảnh khắc Tụ Mỹ sụp đổ, lão hồ ly này có thể sẽ đoán ra, đây căn bản là một cái bẫy của hắn.

Quả thật, công nhận là giai đoạn đầu của Tụ Mỹ cực kỳ tốt.

Nó dùng danh nghĩa mỹ phẩm chính hãng để mở một lỗ hổng trong lĩnh vực thương mại điện tử, lại bởi vì độ hot của cái quảng cáo kia mà kiếm được một đống lưu lượng.

Trong mắt những người đầu tư và Phi Độ, đây là một hạng mục cực kỳ tiềm năng.

Nhưng trong mắt Giang Chu, Tụ Mỹ là một khối u.

Giai đoạn phát triển, đầu nhập, tuyên truyền, cùng với khuyến mại thực sự là quá đốt tiền.

Mà Phi Độ căn bản không có những hạng mục khác để thu vào.

Phùng Nhạc vẫn cho rằng, sau khi kết thúc hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’, thì Tụ Mỹ nhất định sẽ trở thành một nền tảng chợ thương mại online hàng đầu.

Nhưng lại không ngờ nửa đường sẽ gặp phải phong ba hàng giả.

Bây giờ Phùng Nhạc vẫn chưa ý thức được, Tụ Mỹ đã sắp ép khô vốn lưu động của Phi Độ rồi.

Có điều, coi như Phùng Nhạc ý thức được thì cũng đã muộn rồi.

Bởi vì có người nói Phùng Viễn Sơn đã ngã bệnh, sợ rằng không còn nhiều thời gian nữa.

Dưới tình huống này, Phùng Nhạc không thể mở thêm một hạng mục mới nữa.

Phùng Nhạc nhất định phải cố gắng cứu con ngựa chết Tụ Mỹ này thành con ngựa sống.

Nhưng mà ngựa chết rồi, mặc kệ là chữa thế nào thì nó vẫn là ngựa chết mà, đúng không?

Giang Chu hít sâu một hơi, rời khỏi công ty, chạy đến Kinh Nam.

Vừa vào cửa, hắn liền vỗ vỗ tay ở khu làm việc.

“Bộ phận kế hoạch, bộ phận tuyên truyền, và bộ phận… nửa tiếng sau đi vào họp.”

Lúc này, tất cả mọi người đều mờ mịt nhìn nhau một cái.

Giang Chu không phải là bạn trai của Tô tổng sao?

Rõ ràng Giang Chu không phải lãnh đạo của công ty, cũng không phải người của Kinh Nam, vậy tại sao lại còn bảo bọn họ đi họp rồi?

Có điều, Giang Chu cũng không giải thích nhiều, mà đi thẳng vào phòng làm việc của Tô Nam.

“Tiểu Nam Nhi, hoạt động kéo người của Pinxixi của chúng ta đã xong chưa?”

Tô Nam ngẩng đầu lên, sắc mặt có hơi tái nhợt: “Đã chuẩn bị xong, lúc nào cũng có thể login.”

Giang Chu hơi sững sờ, đưa tay sờ lên trán của nàng: “Làm sao sắc mặt khó coi thế? Cũng không sốt mà?”

“Tôi… đến tháng.”

Tô Nam ôm bụng, lông mày không khỏi nhíu chặt lại.

Trên gương mặt xinh đẹp mảnh mai đã biết đầy ủy khuất, ánh mắt không còn chút hung dữ nào, trái lại còn ủy khuất như một con thỏ nhỏ bị thương.

Khóe mắt nơi đuôi lông mày tràn ngập thương cảm, khiến cho người ta không nhịn được mà muốn ôm nàng vào lòng để dỗ dành.

Giang Chu lấy tay ở trên trán nàng xuống, phát hiện lòng bàn tay đã dính đầy mồ hôi hột của nàng.

“Nghiêm trọng như vậy rồi, sao còn đi làm?”

“Tôi tưởng là một lúc sẽ hết…”

Giang Chu vô thức đưa tay xuống phía dưới, nhẹ nhàng chạm vào cái bụng của nàng.

Động tác này làm cho Tô Nam sợ hết hồn, sắc mặt vốn đang tái nhợt lập tức biến thành hồng hào.

“Anh… anh đng làm cái gì?”

“Tôi xoa xoa cho cô, tay cô còn không nóng bằng tay tôi kìa.”

Giang Chu vừa nói vừa dùng bàn tay của mình, nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé đang lạnh như băng của nàng vào lòng bàn tay mình.

Tô Nam ấp úng, muốn nói lại thôi, cuối cùng không thể làm gì khác hơn mà mặc Giang Chu làm loạn.

Boss khốn khiếp vô liêm sỉ.

Mình vẫn là một cô bé, được chứ.

Nào có ai không hỏi mà đã sờ bụng con gái nhà người ta rồi…

Không biết đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân sao?

Không phải bạn trai mình, nhưng hết lần này đến lần khác lại coi đây là chuyện đương nhiên.

Haiz, Tô Nam ơi Tô Nam, mày thật sự là quá thảm.

Là một loli đi làm việc ở ngoài, lại boss chó má chiếm sạch tiện nghi.

Vấn đề mấu chốt là, nàng cũng không hề chịu thua kém!

Thế mà nàng lại không hề chống cự lại Giang Chu, thậm chí còn cảm thấy hưởng thụ.

Điên rồi điên rồi, nhất định là điên rồi.

“Thấy khá hơn chút nào chưa? Còn đau hay không?”

Tô Nam ngước mắt lên, lông mi không khỏi run lên: “Xoa xoa bụng chỉ có tác dụng tâm lý, nào có ai xoa xoa hai cái liền khỏi?”

Giang Chu hơi cau mày, lại hơi hăng hái mà nhìn nàng: “Tôi còn tưởng là do cô không muốn tôi xoa bụng cho cô, cho nên mạnh miệng nói không đau nữa chứ!”

“Vậy… vậy tôi không đau nữa, mau bỏ vuốt chó của anh ra!”

“Thành thật một chút, tôi lại không lấy tiền.”

Tô Nam nghe thấy những lời này, không biết vì sao lại thấy hơi vui mừng.

Vì vậy, nàng nhẹ nhàng tựa vào vai của Giang Chu, cái mông không nhịn được mà chuyển lại gần hơn.

Giang Chu mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ vành tai của nàng.

Cái trán của cô bé này rất lạnh, lỗ tai lại rất nóng.

Tô Nam cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng núp vào vai của Giang Chu.

Cái trán lạnh như băng của nàng cọ vào cằm của hắn, ngoan ngoãn một cách lạ thường.

Nếu như lúc này có người đẩy cửa đi vào phòng làm việc, nhìn cảnh này từ góc độ ở cửa, thì có lẽ sẽ cho rằng Tô Nam đang ngồi trong lòng của Giang Chu, không biết tay của hai người ở bên dưới đang làm gì nữa.

Chương 598 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!