“Phong ba hàng giả của Tụ Mỹ: Thương gia từng bán hàng giả lại công khai lên tiếng.”
“Nhà máy làm thay cho các thương hiệu lại đổi thành nhãn hiệu quốc nội, là tẩy trắng hay là thật sự?!”
“Tụ Mỹ từ chối bồi thường, thương gia lại hứa hẹn bồi thường gấp ba lần, là lăng xê sao?”
“Thương gia bàn hàng giả trong Tụ Mỹ đã lên tiếng, kiên trì cho rằng sản phẩm của mình tuyệt đối không thua các thương hiệu nổi tiếng.”
“Pinxixi là nền tảng gì? Một cái dao cạo râu bằng điện mà chỉ có 9,9 đồng, lại còn free ship!”
“Thương gia mỹ phẩm rời khỏi Tụ Mỹ, gia nhập Pinxixi, dự định tự làm nhãn hiệu mới!”
“Sản phẩm nháy lại không phải hàng giả, không cần lãng phí tiền vì giá trị thương hiệu.”
Theo âm thanh nhắc nhở vang lên.
Giang Chu phát hiện trang chính của TouTiao đã bắt ra một loạt popup.
ByteDance cũng là một trong những công ty mà hắn khống chế cổ phần.
Cho nên tốc độ tuyên truyên đương nhiên phải nhanh hơn những truyền thông và báo chí còn lại.
Chẳng những tẩy trắng cho những thương gia bán hàng giả kia, mà thuận tiện còn tâng bốc Pinxixi một phen.
Thậm chí còn có người liên hệ Pinxixi với Tôi không phải Dược Thần.
Thuốc giả thuốc thật, nhưng đều có thể chữa bệnh, vậy bạn chọn cái nào?
Một cái giá thấp một cái giá cao, hiệu quả như nhau, bạn chọn cái nào?
Nói thật, đại bộ phận những thứ được viết trong bài post này đều là nói bậy.
Ví dụ như chất lượng tốt mà lại rẻ, hàng nhái không khác gì với hàng thật… vv…
Nhưng nói thật, tiền nào của đấy vẫn là một chân lý không thể chối cãi.
Không thể nào có một thứ bán 300 mà giống với thứ bán 3000 cả.
Nhưng nói như vậy lại rất hấp dẫn rất mê người, mà hấp dẫn và mê người lại đại biểu cho lưu lượng.
Có cái mánh lới này, tin rằng Pinxixi sẽ có thể được mọi người biết đến nhiều hơn nhớ vào Tụ Mỹ.
Giang Chu thích nhất là loại tuyên truyền quảng cáo không tốn một xu nào này.
Lúc này, hắn xem qua tất cả các bài post, rồi không khỏi hít một hơi thật sâu.
Sức mạnh của truyền thông quả nhiên là mạnh đến đáng sợ.
Nó muốn bạn nhìn thấy cái gì, thì bạn chỉ có thể nhìn thấy cái đó.
Nó muốn bạn tin tưởng cái gì, thì bạn phải tin tưởng cái đó.
Đây còn không phải là nó nói gì thì chính là cái đó sao?
Nếu như loại quyền lực này bị tư bản nắm giữ, vậy thế giới này sẽ không còn chân tướng gì đáng nói cả.
Tất cả những gì bạn nhìn thấy, cũng là vì để cho bạn ngoan ngoãn bỏ tiền ra mà thôi.
Nhưng mà cũng may, bản thân mình cũng là một thành viên của tư bản.
…
Tòa nhà Phi Độ, trong phòng họp trên tầng cao nhất.
Phùng Nhạc nhìn thấy đám tin tức này thì nổi giận đùng đùng, sắc mặt âm trầm như nước.
Mãi đến cuối cùng liền không khống chế nổi, liền cầm ly nước trên bàn mà ném ra ngoài.
Mảnh sứ vỡ rơi đầy đất, âm thanh quanh quẩn trong phòng họp.
“Ai có thể giải thích cho tôi biết, tình huống này là như thế nào?”
“Tại sao lại có thương gia bán hàng giả nhảy ra tiếp nhận phỏng vấn?!”
“Các người luôn miệng nói chờ đợi chờ đợi, chính là chờ đợi kết quả này?”
Giám đốc bộ phận quản lý không khỏi mồ hôi lạnh đầy đầu: “Rất xin lỗi sếp, chúng tôi chưa từng nhận được bất cứ tin tức hay tiếng gió nào cả.”
Phùng Nhạc liền cười lạnh một tiếng: “Rất xin lỗi? Bây giờ cậu chỉ biết xin lỗi? Tôi nuôi đám phế vật các cậu thì có lợi ích gì chứ?”
“Phùng tổng, chuyện này nhất định có gì đó kỳ lạ, đây rõ ràng là đang nhằm vào chúng ta.”
“Cậu cho rằng tôi không biết sao? Nhưng vấn đề bây giờ là nên giải quyết thế nào?”
Phùng Nhạc nói xong, phòng họp lại lặng ngắt như tờ lần nữa.
Bọn họ có cảm giác mơ hồ như Tụ Mỹ đang bị rơi vào một vũng bùn, không thể nào tự kiềm chế được.
Nếu giữ vững bình tĩnh, thì chỉ có thể để cho mình chìm xuống chậm hơn một chút.
Mà giãy dụa kịch liệt, thì sẽ để cho mình chìm xuống đến tận đáy luôn.
Đây chính là một hồi âm mưu.
Đây chính là một cái hố đã được người ta đầu từ trước!
Chỉ là đoạn thời gian trước, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào hoạt động kia, nên căn bản không có ai thấy được bất cứ thứ gì bất thường cả.
“Quý tổng, cô có ý kiến gì không?”
Quý Tử Hàm nhìn thoáng qua Phùng Nhạc, gian nan mở miệng: “Dùng tiền để giảm bớt độ hot của chuyện này…”
Phùng Nhạc nghiến răng nghiến lợi: “Nếu làm như vậy từ đầu, có lẽ đã không có nhiều chuyện như vậy rồi.”
“Phùng tổng, nhưng mà không có ai có thể ngờ được thương gia bán hàng giả đột nhiên nhảy ra tiếp nhận phỏng vấn, còn nói xin lỗi trước mặt tất cả mọi người nữa.”
“Đừng nói mấy lời vô dụng này với tôi, lập tức suy nghĩ một phương án giải quyết cho tôi.”
Phùng Nhạc cảm thấy trái tim sẽ tức giận thành bệnh mất.
Nửa tháng trước, đã có người gọi điện đến bộ phận chăm sóc khách hàng để trách cứ, khi đó cũng chỉ có hơn chục người mua phải hàng giả mà thôi.
Nếu như giải quyết xong xuôi từ lúc đó, nói không chừng sẽ không đi đến trình trạng này!
Chỉ là thời gian đó mình không ở Thượng Kinh, mà đã trở về Bắc Hải.
Dương Minh Khôn phụ trách chuyện công ty, đã lựa chọn không thèm quan tâm đến đám người khiếu nại kia.
Đó chính là lần đầu tiên bọn họ đánh mất cơ hội giải quyết chuyện này.
Chương 604 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]