Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 628: CHƯƠNG 628: ĐÓ KHÔNG PHẢI HỌC SINH, MÀ LÀ QUAN PHỎNG VẤN! (2)

Nhưng đúng lúc này, Giang Chu thản nhiên móc điện thoại di động từ trong túi ra.

Đám sinh viên chung quanh nhìn thấy cảnh này, lại là một trận khinh bỉ.

Hóa ra lại là người chen hàng vừa rồi!

Tên này không biết đặt chế độ yên lặng khi ở trường hợp công cộng à?

May mà bây giờ vẫn đang chỉ xếp hàng, nếu như đang phỏng vấn mà có điện thoại thì…

Hơn nữa, tại sao tiếng chuông điện thoại của người này lại có thể ô uế đến mức này chứ?

Nói thế nào thì đại học Thanh Bắc và đại học Thượng Kinh cũng là trường học số một số hai, tại sao lại có loại học sinh này?

Trong vô số ánh mắt ghét bỏ, Giang Chu cầm điện thoại di động lên, đưa lên tay.

“Alo, Giang Chu, tại sao em vẫn chưa đến?”

“Chủ nhiệm, em đến từ lâu rồi mà!”

“Em đừng nói nhảm, bây giờ tôi đang ở trong đó, nào thấy bóng dáng của em đâu?”

“Ồ, em đang xếp hàng ở ngoài lễ đường mà!”

“Em là người phỏng vấn, em xếp hàng cái lông gì?”

“Có người ngăn cản em, không cho em đi vào, nói là em không biết lễ phép, em còn tưởng rằng em cũng phải xếp hàng nữa chứ.”

Giang Chu như đang bắt chước ông anh mập mạp kia, giọng nói không nhỏ, hơn nữa còn bật loa ngoài của điện thoại.

Cùng lúc đó, đám sinh viên chung quanh đều dồn dập lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Quan phỏng vấn?

Người này không phải sinh viên sao, tại sao lại trở thành quan phỏng vấn rồi?

Đậu xanh, bảo sao người ta lại chen hàng đi vào trong.

Người ở là ngồi ở bên trong, chứ không phải đứng ở bên ngoài này.

Ai cmn rảnh rỗi đến nhức trứng mà để cho người ta xếp hàng ở đây?

Đám người nghĩ đến đây, lại dồn dập nhìn về phía ông anh mập mạp đen xì kia.

Con mẹ nó, cũng bởi vì bên ngu xuẩn này muốn tìm cảm giác tồn tại, cho nên mọi người phải chờ nửa tiếng!

Lúc này, ông anh mập mạp cũng tràn đầy mờ mịt.

Anh ta cho rằng người này con trẻ, nhìn qua không lớn tuổi hơn mình.

Một người như vậy thì làm sao có thể là quan phỏng vấn được?

Đúng lúc này, cô gái đứng ở trước mặt Giang Chu lên tiếng: “Anh… anh còn không đi vào à?”

Giang Chu nhếch mép lên: “Không, tôi muốn xếp hàng.”

Cô gái liếc nhìn đồng hồ: “Chiều nay tôi còn phải đi làm thêm nữa, anh không vào thì làm sao có thể bắt đầu được?”

“Bảo bọn họ cứ bắt đầu trước đi, tôi lại xếp hàng thêm một lúc, chị gái, chị học trường nào?”

“Tôi… đại học Thanh Bắc.”

“Thanh Bắc rất tốt, có bạn trai chưa?”

“Chưa…vẫn chưa!”

Giang Chu ồ một tiếng: “Chỉ lo học tập thôi à?”

Cô gái hơi xấu hổ, yếu yếu ớt ớt mở miệng: “Chủ yếu là vì gia đình không cho.”

“Gia giáo nghiêm ngặt như vậy sao?”

“Đúng vậy, nếu bị phát hiện thì sẽ bị mắng…”

Giang Chu sờ cằm gật đầu: “Vậy có thích cặn bã nam không?”

Cô gái sửng sốt: “Hả?”

“Chính là loại không nói chuyện yêu đương, chỉ nói Phong Hoa Tuyệt Nguyệt đó.”

“Vây… như vậy không tốt lắm đâu.”

Lúc này, tất cả sinh viên chờ phỏng vấn đều nghiến răng nghiến lợi.

Đây là cmn quan phỏng vấn gì chứ?!

Nơi này có vài trăm người đang xếp hàng chờ phỏng vấn.

Nhưng tên này lại lãng phí thời gian để tán gái.

Nhưng mà…đám người suy nghĩ một chút, lại cảm thấy chuyện này không phải do người này.

Nếu như không phải tên mập mạp chết bầm kia xen vào chuyện của người khác, thì làm sao bọn họ có thể chờ lâu hơn nửa tiếng được?

Vì vậy, tất cả sinh viên đều dùng ánh mắt tức giận và hung ác để trợn mắt nhìn mập mạp chết bầm kia.

Ông anh mập mạp vốn đang rất sảng khoái, giờ lại nhịn không được mà cúi đầu xuống, giả vờ như không nhìn thấy tất cả những chuyện này.

Ông anh này cảm thấy hôm nay mình ra ngoài đã không xem Hoàng Lịch.

Này cmn cũng quá đen đủi rồi.

Nhưng đúng lúc này, Nghiêm Vi Dân đi từ bên trong ra ngoài.

Ông nhìn thấy Giang Chu đang trò chuyện vui vẻ với một nữ sinh viên thì lập tức nghiến răng nghiến lợi.

“Em cái tên này, em có biết bao nhiêu người đang chờ em không?”

Giang Chu làm bộ bất đắc dĩ: “Chủ nhiệm, ngài vội cũng vô dụng thôi, em phải xếp hàng mà.”

Nghiêm Vi Dân nhức đầu: “Em xếp hàng cái chim gì, đừng lãng phí thời gian nữa, mau đi theo tôi.”

“Không được, em phải xếp hàng!”

“Có phải em muốn đại học Thượng Kinh chúng ta mất mặt không?”

Giang Chu liếc nhìn đám người ở chung quanh: “Em là người văn mình, biết lễ phép nên phải xếp hàng.”

Nghiêm Vi Dân hận không thể cho Giang Chu một đấm: “Em là một quan phỏng vấn, em chạy vào đội ngủ sinh viên làm gì?”

“Người ở phía trước không cho em vào, nói là em phải xếp hàng mới được vào.”

“Là ai? Là ai nhiều chuyện như vậy?”

Giang Chu lắc đầu: “Em quên rồi, dù sao em cũng phải xếp hàng.”

Nghiêm Vi Dân nhíu mày: “Chuyện này để tính sau, bên trong kia mới là chuyện chính.”

“Bên ngoài cũng có thể làm chuyện chính mà, hiện giờ em đang phỏng vấn rồi.”

“???”

Giang Chu quay đầu nhìn về phía cô gái kia: “Chị thấy chiều cao của tôi thế nào? Có hài lòng không?”

“A…” Cô gái hơi ngượng ngùng mà đẩy kính mắt lên: “Chiều cao rất tốt.”

“Vậy chị muốn sinh con trai hay là sinh con gái?”

“Hả?!”

Nghiêm Vi Dân tức giận muốn bốc khói, trực tiếp lôi kéo Giang Chu đi vào trong.

Giang Chu vừa hô phỏng vấn chưa kết thúc, vừa bị kéo vào lễ đường.

Chương 628 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!