“Cô không đi đúng không? Vậy cô chờ đấy!”
Khuôn mặt như cái dùi trực tiếp đứng dậy đi ra đại sảnh.
Trong đại sảnh, chủ nhiệm Tần dẫn đoàn của sinh viên đại học Thanh Bắc đang đứng quan sát trong sân.
Lúc này, khuôn mặt như cái dùi tràn đầy phẫn uất mà đi đến phía sau ông ta, rồi đưa tay vỗ vai ông ta một cái.
Hả?
Chủ nhiệm Tần quay người, trong mắt toát lên tia nghi ngờ.
“Tương tổng, có chuyện gì sao?”
“Chủ nhiệm, bên kia có học sinh gây sự ở chỗ tôi!”
Chủ nhiệm Tần hơi cau mày một cái: “Gây sự cái gì?”
Khuôn mặt như cái dùi nhìn bốn phía, phát hiện không có ai, liền nhỏ giọng nói: “Cô ta nghi ngờ công ty tôi không có tư cách tham gia đại hội này, đoán được tôi đi cửa sau vào.”
“Là sinh viên nào mà lại thích xen vào chuyện của người khác vậy, là đại học Thanh Bắc chúng tôi?”
“Không phải, là đại học Thượng Kinh!”
Chủ nhiệm Tần trầm ngâm một lát: “Như vậy đi, cô nói tên cho tôi, tôi đi tìm chủ nhiệm Nghiêm hỏi một chút.”
Khuôn mặt như cái dùi hắng gọi nói: “Tên là Hàn Nhu, còn nói mình là hội trưởng hội học sinh, không biết là thật hay giả.”
“Được rồi, tôi sẽ xử lý chuyện này, cô cứ đi phỏng vấn đi.”
“Con bé chết tiệt kia ăn vạ ở đó không đi, lại còn viết bài ở trên internet nữa, chủ nhiệm ngài nhất định phải xử lý cho tốt.”
Chủ nhiệm Tần vỗ vỗ bả vai của cô ta: “Cô yên tâm đi, cứ về chờ một lát, tôi sẽ dẫn người đến.”
Khuôn mặt như cái dùi tỏ vè hài lòng: “Chủ nhiệm, ngài phải nhanh một chút đấy, chúng ta đều là họ hàng, lại nói số tiền kia…”
“Tiền gì?”
“Chính là số tiền hôm đó…”
Chủ nhiệm Tần nhất thời rùng mình: “Câm miệng, ai nhận tiền của cô? Cô còn nói hươu nói vượn nữa thì cút đi cho tôi.”
“Tôi…”
Khuôn mặt như cái dùi há hốc mồm, lúc này mới phát giác ra mình phạm sai lầm tối kỵ.
Loại chuyện đưa tiền này, có thể nói ở trường hợp công khai như vậy sao?
“Vậy… chủ nhiệm, tôi đi về trước, ngài xử lý nhanh một chút nhé.”
“Được rồi được rồi, tôi sẽ đi tìm chủ nhiệm Nghiêm!”
“Vậy là tốt rồi, tôi về trước đây.”
Khuôn mặt như cái dùi thở dài một hơi, lại vênh váo hống hách mà đi trở về vị trí của mình, sau đó lấy một điếu thuốc trong túi ra, ngậm lên miệng rồi định châm lên.
Nhưng lại nhìn thấy bảng cấm hút thuốc ở trên tường, vì vậy liền lấy xuống, thuận tiện vắt chéo hai chân.
Lúc này, cô ta dùng ánh mắt giễu cợt để nhìn về phía Hàn Nhu.
“Cô nói xem, cô đến tìm việc làm, hay là đến duy trì chính nghĩa chứ?”
Hàn Nhu thản nhiên mà nhìn cô ta: “Tôi chỉ là nghi ngờ tư cách của cô mà thôi, không cần phải nói nặng nói nhẹ như vậy.”
Khuôn mặt như cái dùi cười lạnh một tiếng: “Người như cô, dù có đi vào xã hội thì chắc chắn cũng sẽ bị xa lánh đến đầu rơi máu chảy.”
“Thật sao?”
“Cô còn không tin à, xã hội chính là như vậy đấy, có đôi khi căng quá là sẽ đứt đấy, nếu cô không tin, vậy cô hãy xem xem có xí nghiệp nào cần cô không?”
Hàn Nhu bũi môi khinh thường, lộ ra vẻ thản nhiên: “Không ai cần, vậy anh tôi cũng sẽ nuôi tôi.”
Khuôn mặt như cái dùi lập tức trở nên âm lãnh và phiền: “Rốt cuộc anh của cô là ai vậy?”
“Mắc mớ gì đến cô, cô chỉ cần lấy tài liệu chứng minh tư cách của mình ra là được rồi mà?”
“Cô là chủ nhiệm phòng giáo vụ à? Nếu tôi có thể đi vào, đương nhiên là phải có tư cách rồi.”
“Nếu như không có vấn đề gì, thì lấy ra xem cũng không có vấn đề gì mà?”
“Tôi không cần phải tranh luận chuyện này với một sinh viên như cô, sẽ có người đến xử lý chuyện này thôi.”
Hàn Nhu biết người này ngoài mạnh trong yếu, cho nên không hề vội vàng.
Nàng liền lẳng lặng chờ tại chỗ, định xem xem người này xử lý như thế nào.
Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Hàn Nhu xen vào chuyện của người khác.
Bởi vì nàng muốn kiếm học phí và phí sinh hoạt, cho nên mấy năm nay nàng đã đi làm thêm ở rất nhiều nơi.
Trong đoạn thời gian đó, nàng cũng bị rất nhiều các xí nghiệp vô lương lừa gạt, đi làm vất vả cả tháng trời, cả cơm cũng không kịp ăn, kết quả lại bị nợ tiền lương, cuối cùng người cũng mất liên lạc luôn.
Mồ hôi công sức thì cũng thôi, nhưng còn uổng phí thời gian và tinh lực nữa.
Cuối cùng chỉ có thể vay tiền sống qua ngày, sau đó lại tìm một việc làm thêm khác.
Bây giờ nghĩ lại một chút, đoạn thời gian khổ sở đó vẫn rõ mồn một ngay trước mắt.
Cho nên, nàng rất hận cái loại xí nghiệp vô lương này.
Cùng lúc đó, trong khi Hàn Nhu và mặt như cái dùi giằng co.
Chủ nhiệm Tần thu tiền trà nước đã tìm được chủ nhiệm Nghiêm đang ngồi hút thuốc trước cửa.
Trong nửa năm trước, Nghiêm Vi Dân không hú thuốc lá, nhưng từ khi Giang Chu giả dạng ông để viết bức thư tình đó, ông bỗng nhiên lại nhớ đến tình xưa.
Vì vậy, thói quen không tốt này đã từ từ quay lại.
Giang Chu chó má này, đúng là cmn không phải thứ tốt.
Đã làm cho mìn thành người đứng núi này trông núi nọ, còn cmn làm cho mình thuốc hút lại!
Chương 633 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]