Giang Chu hỏi: “Vị bác sĩ này, cô muốn xử lý như thế nào?”
Nữ bác sĩ khoanh tay trước ngực: “Cũng không có gì, chỉ là… tịch thu công cụ gây án mà thôi.”
“???”
Con bà nó.
Con mụ này bị điên cmnr.
Giang Chu nhất thời cảm thấy đũng quần hơi lạnh lẽo.
“Nhanh giao ra đây, bằng không thì tôi sẽ gọi bảo vệ.”
“Được rồi, cô gọi đi.”
Nữ bác sĩ sửng sốt: “Cậu… có phải cậu cho rằng tôi không dám gọi không?”
Giang Chu bỗng nhiên đưa tay ra, chuẩn bị giật khẩu trang của nàng xuống: “Doãn Thư Nhã, có phải cô muốn ăn đòn không?”
“Cậu… sao cậu lại nhận ra được?!”
“Vừa rồi đã cảm thấy hơi giống rồi, nhưng cô mặc áo bác sĩ nên tôi không dám khẳng định.”
Doãn Thư Nhã lấy khẩu trang xuống, hừ một tiếng: “Không ngờ đúng không, bây giờ tôi cũng coi như là một nửa cái bác sĩ rồi.”
Giang Chu cảm thấy rất khò hiểu: “Rốt cuộc cô lại giở trò quỷ gì?”
“Có nhớ lần chúng ta đến bệnh viện không? Chính là lần đi thăm giáo viên của cậu ấy?”
“Có nhớ, nhưng mà sao?”
Doãn Thư Nhã nhẹ nhàng tựa lưng vào tường, mỉm cười: “Tôi cho rằng, rốt cuộc tôi cũng tìm được chuyện mà mình thích rồi.”
Giang Chu không khỏi cau mày, có chút không hiểu lắm: “Cô nói là làm bác sĩ? Cô từng học y à?”
“Không phải, cậu không nghe thấy tôi nói gì à, tôi nói bây giờ tôi coi như là một nửa cái bác sĩ.”
“Đó chính là hộ sĩ, hay là y tá?”
“Cũng không phải.”
Giang Chu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nhếch mép lên: “Cô sẽ không xin việc dọn vệ sinh trong bệnh viện chứ? Thảo nào cô lại không cho tôi đi vệ sinh.”
Doãn Thư Nhã trợn mắt liếc nhìn Giang Chu một cái: “Mới không phải, hiện giờ tôi mở một cái Quỹ Từ Thiện, chuyên quan tâm đến những người sắp lâm chung.”
“Quan tâm lâm chung?”
“Ừm, chính là tiễn bệnh nhân đi đoạn đường cuối cùng, để cho bọn họ có thể cảm nhận được nhiều vui vẻ và hạnh phúc nhất trong những ngày tháng cuối cùng của mình.”
Giang Chu hơi kinh ngạc: “Cô là một thiên kim tiểu thư, lại đi làm cái này?”
Doãn Thư Nhã hít sâu một hơi: “Tất cả đều là do cậu ban tặng đấy!”
“Hả? Cái này thì có liên quan gì đến tôi?”
“Trước kia, khi quay phim ‘tôi không phải Dược Thần’ thì tôi đã chú ý đến một ít đoàn thể người bệnh, nhưng khi đó chỉ cảm thấy bọn họ rất đáng thương thôi.” Doãn Thư Nhã nhìn thoáng qua ông lão đang phải sử dụng máy thở oxi ở trong phòng bệnh: “Nhưng đó chỉ là một loại thương hại, chứ tôi không thể thực sự hiểu được nỗi đau của bọn họ.”
“Sau đó, tôi lại đi theo cậu đến thăm giáo viên của cậu, lại phát hiện khi bệnh nặng đến thì không ai có thể cứu được, mặc kệ là người nhà có đau buồn và thương tiếc thế nào, thì cũng chỉ có thể trơ mắt ra nhìn thôi.”
“Tôi chợt phát hiện, so sánh với những thứ này, thì tất cả đau buồn trong cuộc sống của tôi cũng chẳng là cái gì cả.”
Doãn Thư Nhã vừa nói chuyện, vừa móc ra một thứ hình tam giác màu đỏ: “Có nhớ cái này không?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Đây không phải phù bình an mà sư mẫu tôi đi cầu cho cô sao?”
“Ừm, tôi vẫn luôn mang nó theo người, bởi vì tôi phát hiện ra, được người khác cảm tạ là một chuyện rất có cảm giác thành tựu, trợ giúp người khác cũng là một chuyện rất vui vẻ.”
“Tôi hiểu rồi, cho nên cô mới thành lập một quỹ từ thiện.”
Sắc mặt Doãn Thư Nhã bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo: “Nói đi, rốt cuộc thì bao giờ cậu mới trả của hồi môn cho tôi?”
Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Đậu xanh, năng lực chuyển đề tài của cô kinh khủng vậy!”
“Dù sao quỹ từ thiện của tôi bây giờ cũng đang cần tiền, cậu mau trả tiền cho tôi.”
“Được rồi, chờ tôi quay lại từ Lâm Giang đã, khi đó chúng ta sẽ ký một hiệp nghị hợp tác.”
Doãn Thư Nhã hơi sững sốt, bỗng nhiên trợn to mắt: “Thế mà cậu lại đồng ý?”
Giang Chu khoanh tay trước ngực: “Đó không phải của hồi môn của cô sao, tôi cầm lâu quá cũng không tiện lắm.”
“Vậy sao trước kia cậu không nói như vậy?”
“Trước kia là xấu hổ vì trong túi rỗng tuếch, hiện giờ thì khác, hiện giờ tôi có tiền.”
Doãn Thư Nhã híp mắt lại: “Ý của cậu là, cậu lợi dụng tôi xong liền kết thúc?”
Giang Chu nhịn không được mà trừng mắt: “Tôi nói như vậy bao giờ, đám phụ nữ các cô đều không nói đạo lý như vậy sao?”
“Vậy cậu có ý gì?”
“Tôi cảm thấy chuyện cô làm rất có ý nghĩa, nên tôi muốn hợp tác với cô.”
Doãn Thư Nhã lộ ra vẻ mặt rất bất ngờ: “Ý của cậu là, cậu cũng muốn tham dự vào hạng mục này của tôi?”
Giang Chu gật đầu: “Đúng thế, cho nên tôi mới nói là hợp tác, chứ không phải là trả tiền cho cô.”
“Cậu cmar thấy hạng mục này của tôi rất có ý nghĩa sao?”
“Bình thường thôi!”
“Vì sao?”
Giang Chu yên lặng một lát: “Tôi cảm thấy, càng vui vẻ và hạnh phúc trước khi chết, sẽ càng làm cho bọn họ không nỡ rời khỏi thế giới này hơn.”
Doãn Thư Nhã suy tư một lát: “Nhưng mà cậu không cảm thấy những bệnh nhân bị hành hạ bởi bệnh tật rất đáng được quan tâm trước khi chết sao?”
“Đây là lý niệm bất đồng, không có nghĩa là đúng hay sai.”
“Nhưng nếu như cậu không đồng ý với ý tưởng của tôi, tại sao còn muốn hợp tác với tôi?”
Chương 662 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]