10 giờ sáng.
Giang Chu chậm rãi mở mắt ra.
Lúc này hắn mới ý thức được mình đã về Lâm Giang, hiện giờ đang ở trong nhà mình.
Nhưng khi hắn nhìn thấy Sở Ngữ Vi đang nằm trong ngực mình, thì đầu óc vẫn không nhịn được mà mờ mịt.
Đầu của mình… vẫn còn sao?
Giang Chu sờ soạng hai cái, không tự chủ được mà thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, đầu vẫn còn ở chỗ cũ.
Giang Chu chuyển bả vai, rút tay của mình từ trong áo ngủ của nàng ra.
Sau đó, hắn nằm một lúc cho tỉnh táo hẳn, rồi mới lặng lẽ bò xuống giường.
Đúng lúc này, Sở Ngữ Vi nhịn không được mà ưm một cái, chậm rãi mở mắt ra.
Nàng vốn đã ngủ đủ giấc rồi, nhưng khi nhìn thấy Giang Chu đang ngủ ngon thì nàng mới quyết định ngủ thêm một lát nữa.
Cho nên vừa nghe thấy động tĩnh liền tỉnh giấc cũng là chuyện rất bình thường.
“Anh dậy rồi à?”
Giang Chu mỉm cười: “Cái con bé chết tiệt này, sao em lại chạy lên giường của anh rồi?”
Sở Ngữ Vi xoa xoa mắt, gò má có hơi đỏ lên: “Người ta đến gọi anh rời giường nha, ai ngờ anh lại không dậy.”
“Cho nên em liền chui vào chăn vào anh?”
“Ừm.”
Giang Chu đưa tay bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Lần sau nhớ chờ lúc anh tỉnh thì hãy đến.”
Sở Ngữ Vi hừ nhẹ một tiếng: “Em mới không thèm, ai biết lúc anh tỉnh thì sẽ làm gì.”
“Mẹ nó, em chui vào chăn của anh, em lại còn giảng đạo lý với anh?”
“Hừ hừ!”
“Hừ cái rắm, chiều này anh sẽ tố cáo với cha mẹ em, nói em chui vào chăn của anh.”
“Vậy em cũng cáo trạng, nói là tối qua anh không cho em về!”
“Nếu như em hy vọng anh thiếu đầu, vậy em liền nói đi.”
Giang Chu vỗ cái trán của nàng một cái, rồi quay người đi ra ngoài.
Quý bà Viên Hữu Cầm và tiên sinh Giang Hoành Sơn đã đi làm từ sớm.
Lúc này, trong nhà chỉ còn hai người bọn họ.
Giang Chu lấy một ít nguyên liệu ở trong tủ lạnh ra, thái một ít thịt, lại làm hai bát mỳ.
Sau đó, lại bắt đầu làm hai quả trứng trần.
Hai người ngồi xuống đối diện nhau, bắt đầu ăn bữa sáng.
Sau đó, thay quần áo bẩn ra, rồi lái xe đi đến lễ truy điệu của Ngụy Lão Đại.
Sư mẫu vốn không muốn làm quá long trọng, dù sao Ngụy Lão Đại vẫn luôn là một người khiêm tốn.
Cả đời này ông không đánh bài, cũng không uống rượu.
Nhiều lắm là thích chạy marathon, chơi đá bóng.
Những cái được gọi là cảnh tượng hành tráng, vẫn luôn không có liền quan gì với ông.
Cho nên, theo suy nghĩ của sư mẫu, thì chỉ cần làm một lễ truy điệu đơn giản là được.
Nhưng kế hoạch luôn không theo kịp biến hóa.
Cũng không biết là ai đã nói tin tức Ngụy Lão Đại qua đời ra ngoài.
Vì vậy, vô số xe cộ tập nạp mà đến khu chung cư, làm tắc cả đường bên ngoài.
Ngụy Lão Đại làm giáo viên hơn ba mươi năm, đã dậy dỗ vô số học sinh, nhưng đại bộ phận học sinh đều chưa trở lại cái thành phố nhỏ Lâm Giang này.
Một phần trong đó học tập và làm việc ở các thành phố lớn, còn một bộ phận thì trực tiếp xuất ngoại, trở thành cái gọi là tinh anh.
Nhưng chuyện này vẫn không thay đổi được một sự thật là, Ngụy Lão Đại có học trò ở khắp thiên hạ.
Giống như ngày hôm nay, không ai ngờ sẽ có nhiều học sinh đến tiễn đưa ông như vậy.
Tình hình này khiến cho cư dân quanh đây bị dọa đến nhảy dựng lên.
Lòng thầm nói, Lão Ngụy làm giáo viên thật sự là quá thành công.
Điều càng khiến người ta bất ngờ hơn là, hiệu trưởng trường cấp ba thành nam đã cho học sinh lớp 12A1 nghỉ một ngày, để cho bọn họ đến tham gia lễ truy điệu.
Ngụy Lão Đại là giáo sư đặc cấp của quốc gia, là giáo viên tốt nhất của trường học.
Cả đời này, ông đều ở đây để quan tâm đến vận mệnh thi đại học của học sinh.
Vài chục năm trôi qua, ông vẫn luôn là một giáo viên chủ nhiệm lớp 12, chưa từng làm chủ nhiệm mấy lớp thoải mái như lớp 10 và lớp 11.
Đây chính là lý do mà trường học tôn trọng ông, cũng hoài niệm và ghi nhớ ông.
Sư mẫu thấy càng ngày càng có nhiều người đến tham gia lễ truy điệu, trong nhà còn không có cả chỗ đứng chứ đừng nói là ngồi.
Vì vậy, tạm thời đổi địa điểm ra một khu vực ở ngoài khu chung cư.
Mặc dù bố trí khá vội vàng, thậm chí là hơi đơn sơ.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến đám học sinh hồi ức và hoài niệm chút nào.
“Anh Từ, đã lâu không gặp, sao anh lại béo thế này.”
“Bị vợ cho ăn thôi, cậu thế nào rồi?”
“Tôi làm việc ở trên chợ bên kia, tối hôm qua nghe nói chuyện này, liền đi suốt đêm về đây.”
“Thật không ngờ… chúng ta lại gặp lại nhau dưới tình huống này.”
“Các cụ đã nói người tốt sống không lâu, không ngờ lại là sự thật.”
“Các cụ nói không sai!”
Lúc này, Giang Chu nắm tay Sở Ngữ Vi đứng ở bên ngoài, nhìn không chớp mắt những cảnh này.
Bọn họ đã đưa tiễn Ngụy Lão Đại đoạn đường cuối cùng, cũng không cần phải… không cần phải chen vào trong.
Hơn nữa, tậm trạng của bọn họ bây giờ đã khá hơn hôm qua nhiều.
Đại khái là bởi vì nhìn thấy có nhiều người đến như vậy, nên cũng cảm thấy vui mừng thay cho Ngụy Lão Đại.
Chương 666 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]