Doãn Thư Nhã bỏ văn kiện xuống dưới bàn trà, đứng lên: “Đi, mời tôi ăn cơm.”
Giang Chu ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng một cái: “Còn có thể ăn cơm chùa như vậy sao?”
“Chủ yếu là vì tôi ngâm mình trong bệnh viện quá lâu, lây lắm rồi mới có thời gian đi ra ngoài.”
“Trước kia cô là Trạch Nữ cơ mà?”
Doãn Thư Nhã trợn mắt liếc Giang Chu một cái: “Người đã đi ra ngoài thì sẽ không trạch được nữa, bây giờ tôi rất thích cuộc sống ở bên ngoài.”
Giang Chu đè đầu gối đứng lên: “Được rồi, cô muốn ăn gì? Tôi mời khách.”
“Lái xe đi dạo một vòng trước đã.”
“Tôi chỉ đáp ứng mời cô ăn cơm, chứ có đáp ứng dẫn cô đi chơi đâu, phải thêm tiền.”
“Phi, vậy coi như bù vào chuyện lần trước cho tôi leo cây đi.”
“Được rồi, đi thôi.”
Hai người thay giày, một trước một sau đi ra khỏi phòng khách của biệt thự.
Nhưng vừa đi được một đoạn,bọn họ liền nghe thấy những tiếng cót két.
“Bác Từ làm gì trong phòng vậy?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Chắc là đang đập muỗi thôi.”
Doãn Thư Nhã nhíu mày một cái: “Đập muỗi mà có động tĩnh lớn như vậy sao?”
“Muỗi hơn 100 kg, động tĩnh không lớn mới là lạ!”
“Muỗi hơn 100 kg gì cơ?”
Giang Chu rất khó tưởng tượng, vì sao một người phụ nữ 30 tuổi lại có thể ngốc như vậy.
Nàng thật sự không hiểu gì về chuyện nam nữ sao.
“Thôi quên đi, giải thích cũng không giải thích được, không phải cô muốn đi ăn cơm sao, đi nhanh lên đi!”
“Ồ!” Doãn Thư Nhã ngoan ngoãn đi theo Giang Chu ra ngoài, đến cổng chính biệt thự: “A, cậu đổi xe rồi?”
Giang Chu duỗi người: “Không chỉ đổi xe, còn thuê một tài xế.”
“Không phải cậu rất thích tự lái xe sao?”
“Lần trước đi một vòng Thượng Kinh đến Hà Châu, lại từ Hà Châu về Thượng Kinh trong một ngày, tôi đã ngán đến tận cổ rồi, có lẽ một năm nữa cũng không muốn nhìn thấy vô lăng.”
Vừa dứt lời, cửa sổ xe từ từ hạ xuống.
Tài xế ngồi trong xe ló đầu ra ngoài: “Sếp, chúng ta đi đâu?”
“Cô muốn đi đâu?”
Doãn Thư Nhã suy nghĩ một chút: “Không cần, bảo tài xế của cậu về trước đi, chúng ta đi xe của tôi.”
Giang Chu hơi sửng sốt một chút: “Ý của cô là, cô để tôi lái chiếc Ferrari kia của cô?”
“Đúng thế, tôi đã nói rồi, mục đích chủ yếu là đi dạo chứ không phải đi ăn cơm, tôi thích đi dạo bằng xe của cậu hơn.”
“Đây là xe của tôi mà.”
“Ý tôi là cậu lái xe.”
“Đúng là có bệnh!”
Tuy ngoài miệng Giang Chu vẫn chống cự, nhưng vẫn vẫy tay ra hiệu cho tài xế lái xe về trước.
Vì vậy, hai người lại đi vào nhà để xe, lái chiếc Ferrari đã được nghỉ ngơi gần một năm rồi ra ngoài.
Trên đường ra, trùng hợp lại nhìn thấy dì Vương đi ra từ trong phòng của bác Từ.
Trên gương mặt mập mạp của dì Vương viết đầy chưa thỏa mãn.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc Ferrari đi ra khỏi nhà để xe, dì Vương lập tức thu nụ cười lại, khẽ khom người cúi chào.
Doãn Thư Nhã ngồi ở ghế lái phụ nhìn thấy cảnh này, nhịn không được mà trợn tròn mắt lên.
Đây chính là muỗi 100 kg?
Nàng nghĩ đến đây, bỗng nhiên quay đầu, đôi bàn tay trắng như phấn trực tiếp nện lên người của Giang Chu.
“Này, cô làm gì thế, suýt nữa thì đâm vào cột cửa rồi.”
“Anh là tên xấu xa!”
Lúc này Giang Chu mới phát hiện dì Vương ở phía sau: “Rõ ràng là cô nghĩ ra, liên quan gì đến tôi?”
Doãn Thư Nhã hừ một tiếng: “Vậy anh cũng không nên nói đập muỗi gì gì đó, chuyện này có quan hệ gì với đập muỗi chứ?
“Tôi còn tưởng là cô hiểu rồi cơ, xem ra cô chỉ có kiến thức nửa vời thôi nhỉ.”
“Vậy anh mau giải thích đi!’
“Được rồi, xin hỏi Doãn tiểu thư, đập muỗi sẽ có âm thanh gì?”
“Đương nhiên là…” Doãn Thư Nhã đang định nói cái từ tượng thanh đó ra, bỗng nhiên lại phản ứng lại: “Giang Chu, cậu thật sự là không phải thứ tốt.”
Giang Chu đánh vô lăng: “Đi ăn cơm mà nói lải nhảm lắm thế, cô màn ói nữa thì lần sau tôi sẽ không dẫn cô ra ngoài chơi.”
“Được được được, tôi không nói gì nữa là được chứ gì.”
“Cái này còn tạm được.”
Giang Chu vừa nói chuyện, vừa lái chiếc Ferrari này ra khỏi khu biệt thự Hồng Diệp.
Sau đó, xe không ngừng tăng tốc, đi vào dòng xe cộ không đông đúc ở trên đường chính.
Bởi vì đã là trời tối, cho nên đèn đường và những tấm biển hiệu ở hai bên đường đều đã sáng rực.
Những ngọn đèn sáng rực chiếu lên khuôn mặt rất có góc cạnh của Giang Chu.
Lúc này, Doãn Thư Nhã dùng tay chống cằm, ánh mắt thì dừng lại ở trên mặt Giang Chu.
Nàng vẫn luôn cảm thấy Giang Chu rất đẹp trai.
Ít nhất thì cũng đẹp trai hơn mấy tên ngôi sao và minh tinh điện ảnh ở trên ti vi.
Nhưng mà lần trước, nàng đã thử hỏi bạn bè xem rằng Giang Chu có đẹp trai hay không.
Tuy rằng mọi người đã nói là nàng có mắt như mù.
Nhưng mà rõ ràng là Giang Chu rất đẹp trai, rất rất rất đẹp trai nha.
Cũng có lẽ là bởi vì Giang Chu không ăn ảnh, cho nên mọi người xem ảnh mới thấy không đẹp trai.
“Cậu nhất định là rất đẹp trai…”
“Hả?”
Doãn Thư Nhã bỗng nhiên lấy lại tinh thần: “Không có… không có gì, tôi nói là chiếc xe vừa đi qua rất đẹp.”
“???”
Giang Chu nhìn thoáng qua chiếc xe chở lợn đang kêu đinh tai nhức óc kia, trong lúc nhất thời lại rơi vào trầm tư.
Thì ra Doãn phú bà thích loại này sao?
Chương 674 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]