Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 684: CHƯƠNG 684: LÀM MÓNG TAY, BUỔI TỐI CÀO GIANG CHU! (3)

Thế cho nên, các loại nịnh nọt liền xuất hiện liên tục.

“Bảo bối, em làm cái này chắc chắn là rất đẹp, rất có khí chất.”

“Bà xã, thật ra em không làm móng tay cũng đã rất đẹp, bàn tay này của em quả thực là vừa trắng lại vừa mềm.”

“Honey, chỉ có mấy viên kim cương lung linh này mới xứng với dung mạo xinh đẹp của em, nào, khảm nó lên đi!”

Những lời nịnh nọt này làm cho các cô nàng đi sơn móng tay đắm chìm trong lời dỗ ngon dỗ ngọt, cảm thấy mình chắc chắn là tiên nữ đã không cẩn thận mà bị rơi xuống phàm trần.

Vì vậy, các cô nàng bắt đầu trầm mê trong từng tiếng khen ngợi.

Mãi đến khi ghế bên cạnh các nàng có tiếng động, Sở Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược đã lấy khăn quàng cổ xuống, ngồi ở trước mặt nhân viên làm móng tay.

Mà khi gò má thanh thuần và xinh đẹp của hai nàng lộ ra, nhất thời làm cho cửa tiệm yên tĩnh một lúc.

Những tên con trai vừa khen bạn gái của mình kia, lúc này, cả đám đều bị hấp dẫn qua bên đó.

Từng cặp mắt đều nhìn không chớp, giống như đã hoàn toàn quên mất hoàn cảnh của mình bây giờ.

Mãi cho đến khi ‘nóc nhà’ của mình bỗng nhiên dùng đôi mắt lạnh như băng để nhìn qua.

Thì cả đám mới lấy lại tinh thần.

“Vương Bát Đản, anh nhìn cái gì??!!!”

“Không có… không có nhìn gì mà!”

“Ngắm mỹ nữ đúng không? Không phải anh vừa mới nói tôi rất xinh đẹp sao?”

“Bảo bối, xinh đẹp có rất nhiều loại, có loại không rõ ràng giống như em, còn có loại chính là cực kỳ rõ ràng như vậy.”

“Mẹ kiếp, anh muốn chết!”

Theo đó, là những tiếng kêu la thảm thiết và những ánh mắt lạnh như băng.

Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách bọn họ được.

Hai người các nàng, một là hoa khôi của đại học Thanh Bắc.

Một người khác thì được đám nam sinh viên của đại học Thượng Kinh phụng làm Nữ Thần, là Thiên Sứ.

Chỉ cần một người xuất hiện thôi, cũng đã đủ hấp dẫn ánh mắt của mọi người rồi.

Huống chi là hai người các nàng ngồi cùng một chỗ, vừa nói vừa cười như hai chị em tốt.

Mà nhân viên phụ trách làm móng tay cho hai nàng cũng nhịn không được mà sửng sốt.

Dụng cụ sơn móng tay treo ở giữa không trung, nhịn không được mà nói quá đẹp.

Sở Ngữ Vi thì đã tập mãi thành quen với loại ca ngợi này rồi.

Dù sao thì từ khi nàng hiểu chuyện đến giờ, vẫn luôn được người khác khen như vậy.

Cho nên chỉ mỉm cười, bảo trì lễ phép.

Nhưng Phùng ngốc manh thì hình như chưa quen với tình huống này.

Khuôn mặt của nàng không tự chủ được mà đỏ hồng lên, có chút khiếp sợ mà nói cảm ơn.

Nhưng khi tất cả mọi người rung động vì sắc đẹp của hai người các nàng xong, lại không tự chủ được mà nhìn về phía Giang Chu ở sau hai người các nàng.

Lúc này, Giang Chu đang ôm áo khóa của hai cô bé, trên mặt viết đầy buồn chán.

Chẳng lẽ… người này là bạn trai của một trong hai cô gái này?

Dung mạo cũng quá bình thường rồi.

Có phải là phung phí của trời rồi hay không?

Giang Chu chú ý đến ánh mắt chung quanh, trên trán đầy dấu chấm hỏi.

Nhân viên sơn móng tay thì sơn móng tay đi, nhìn mình làm gì?

Thế nào, chẳng lẽ trên mặt mình có gì sao?

Giang Chu nheo mắt lại, nhưng rất nhanh đã thoải mái như thường.

Bỏ đi.

Nể mặt chuyện các nàng đi tất chân màu đen, mình liền tha thứ cho hành vi vô lý này của các nàng.

Khoan hãy nói, làm móng tay cũng rất tốt.

Giang Chu ôm áo khoác của hai hoa khôi, ánh mắt thì đảo qua tất chân của các nhân viên sơn móng tay, đáy lòng tràn đầy vui mừng.

Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng làm xong.

Phùng Tư Nhược giơ tay lên, nhìn móng tay của mình, trong mắt đã có những tia sáng lóe lên.

Nàng không phải loại con gái thích những thứ bên ngoài này.

Bởi vì tích cách của nàng rất hướng nội, ngơ ngác lại dễ thương.

Cho nên, đối với nàng mà nói, chuyện sơn móng tay này là một trải nghiệm hết sức mới mẻ.

Thế nhưng nàng cũng là một cô gái, cho nên luôn cảm thấy thích thú với những thứ đẹp mắt này.

Vì vậy, Phùng Tư Nhược lập tức quay đầu, khoa tay múa chân với Giang Chu, trong ánh mắt viết đầy vui sướng.

“Ừm, rất đẹp, rất thích hợp với em.”

Phùng Tư Nhược cười ngọt ngào, lại bắt đầu thưởng thức móng tay của mình.

Cùng lúc đó, Sở Ngữ Vi cũng đã làm xong.

Nàng cũng quay đầu, quơ quơ tay về phía Giang Chu.

“Em thì sao?”

“Ừm, của em cũng rất đẹp!”

Sở Ngữ Vi hừ hừ hai tiếng: “Hừ, qua loa lấy lệ!”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Cái màu sắc này rất xứng đôi với em, trong hoạt bát lại mang theo linh động, trong tinh tảo lại mang theo trang nhã, thật sự là hiếm có.”

“Cái này thì có hơi quá rồi đấy!”

“Vậy thì bỏ qua, nói thật là quá xấu.”

“Thôi đi!”

Cùng lúc đó, tất cả người trong cửa tiệm đều lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Hai cô bé này đều có biểu hiện rất thân mật với người con trai ở phía sau nha.

Vậy rốt cuộc ai mới là bạn gái của người này chứ?

Không có khả năng là cả hai người đều là nhỉ?

Vậy nếu như chỉ có một cái, chẳng lẽ lại không thấy ghen khi bạn trai mình thân mật với cô gái khác sao?

Khoan đã…

Có lẽ còn một khả năng khác.

Chẳng lẽ hai cô bé này có loại quan hệ đó sao?

Còn người kia thì là anh trai của một trong hai cô bé này?

Nhưng mà dung mạo chênh lệch nhau quá lớn rồi, không giống như là anh trai với em gái chút nào cả.

~~~~~~~~~~~~

Đầu năm bạo chương, mấy ngày nghỉ ở nhà gõ chữ, 12c/ 1ngày.

Chúc ae năm mới vui vẻ hạnh phúc!!

cầu KP cầu Đề Cử!!!

Chương 684 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!