Cha mẹ Quách Vĩ đều là nhân viên của nhà máy sợi thủy tinh.
Cha là quản đốc phân xưởng, còn mẹ thì làm thư ký trong phòng tài chính.
Gia đình rất phổ thông, nhưng cũng coi như là một gia đình ba người hạnh phúc.
Nhưng giờ phút này, cuối cùng thì Dương Hân cũng rất căng thẳng và khẩn trương.
Dường như tất cả các cô gái đến nhà bạn trai lần đầu, đều sẽ có loại tâm lý này.
Nhưng đối với Quách Vĩ mà nói, thì đây là một chuyện tốt.
Bởi vì Dương Hân càng căng thẳng và khẩn trương, thì cũng chứng tỏ Dương Hân rất nghiêm túc với đoạn tình cảm này.
Vì hóa giải lo nghĩ của Dương Hân, Sở Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược liền an ủi Dương Hân một chút.
Một người thì nói lần đầu tiên đến nhà Giang Chu cũng không khẩn trương và căng thẳng chút nào.
Hơn nữa, sau đó lại phát hiện ra, cha của hai người còn là chiến hữu đã mất liên lạc nhiều năm.
Thật là rất trùng hợp.
Còn một người thì nói, lần đầu tiên đến nhà Giang Chu cũng thấy hơi căng thẳng, nhưng mà mình rất liều.
Vừa cầm được cái địa chỉ chuyển phát nhanh liền lon ton chạy đến đây, sau khi đến mới phát hiện ra Giang Chu không có ở nhà.
Mà lần đầu tiên mẹ Giang Chu nhìn thấy mình thì còn tưởng mình đi nhầm.
Dương Hân nghe hai người an ủi, tâm trạng lại càng hoảng loạn hơn.
Hai người cùng đi đến một nhà bạn trai sao?
Cái này rất thái quá, được chứ?
Còn mình chỉ là một cô gái bình thường, đến gặp phụ huynh như bình thường thôi.
“Cám ơn hai người, mình… mình chỉ cần bình tĩnh một chút thôi.”
Dương Hân xuống xe, lấy hành lý ra: “Mọi người có muốn vào cùng bọn mình không?”
Giang Chu liếc nhìn Quách Vĩ: “Thôi quên đi, tên nhãi này không phải một hai ngày gần đây mới muốn đưa cô về nhà đâu, chúng tôi không thể làm bóng đèn được!”
“Đúng nha đúng nha, bọn này cũng muốn về nhà nha.”
“Vậy…vậy được rồi!”
Dương Hân hít sâu một hơi, đi theo Quách Vĩ vào khu chung cư.
Giang Chu nhìn bóng lưng của hai người họ, nhịn không được mà chép miệng một cái.
Tính cách của hai người này đều rất chân thành, hơn nữa đều không có tâm tư xấu xa gì cả, cơ bản là không có khả năng chia tay.
Hiện giờ đi gặp mặt phụ huynh, tiếp theo có lẽ sẽ là thuận lý thành chương.
Chỉ cần không có gì ngoài ý muốn, có lẽ bọn họ tốt nghiệp xong là sẽ kết hôn.
Vậy mình thì sao?
Giang Chu quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược, lại nhìn về phía Sở Ngữ Vi.
Hình như tương lai của mình có hơi rắc rối rồi.
Có điều, có một số việc là không thể chậm trễ được.
Ví dụ như sinh vài đứa con nhỉ?
…
Chẳng mấy chốc, sắc trời đã từ từ đen xì.
Bóng trăng lắc lư trên đỉnh thành phố Lâm Giang, thỉnh thoảng lại có gió lạnh thổi qua.
Những con đường trên thành phố thường xuyên có những tiếng gió thổi, nghe như là âm thành trong phim điện ảnh khi Trư Bát Giới tập kích Cao Thúy Lan vậy.
Âm thanh càng lớn lại càng làm cho người ta hoảng hốt, thỉnh thoảng lại nhỏ hơn, vẫn luôn khiến cho lòng người bỡ ngỡ.
Lúc này, quý bà Viên Hữu Cầm đang làm cơm trong phòng bếp.
Bà đang làm, bỗng nhiên nhịn không được mà thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Làm sao bên ngoài luôn có tiếng ô ô nhỉ?
Bà nghi ngờ nên ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Là máy hút mùi bị hỏng sao?
Nhưng vừa ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài, hóa ra là gió lạnh ở bên ngoài quá kinh khủng, làm cho những con đường trong thành phố đều đang huýt sáo.
Theo như lời nói của thế hệ trước, thì loại cuồng phong gào thét vào ban đêm này, là có yêu tinh muốn gây chuyện.
Những con yêu tinh kia đều có miệng to như chậu máu, hoặc là mặt xanh nanh vàng…
Hơn nữa, khẩu vị còn rất tốt, chuyên đi ăn những đứa bé không chịu ngủ sớm.
Khi quý bà Viên Hữu Cầm càm nhỏ, ông ngoại của Giang Chu luôn thích mang mấy thứ này ra để dọa bà.
Mặc dù biết là sau khi thành lập quốc gia là sẽ không cho thành tinh.
Thế giới quan của người trưởng thành cũng không chứa được loại phong kiến mê tín này.
Nhưng đối với quý bà Viên Hữu Cầm mà nói, bóng ma của tuổi thơ vẫn luôn sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của bà.
Ah?
Hình như thằng con trai khốn khiếp của mình và Tư Nhược?
AH… còn có cả Tiểu Ngữ Vi của Sở gia nữa.
Ánh mắt Viên Hữu Cầm nhìn thoáng qua dưới lầu, vừa hay lại nhìn thấy mấy bóng dáng quen thuộc.
Nhưng ba bóng người này lại biến mất trong nháy mắt, giống như vẫn chưa từng xuất hiện vậy.
Quý bà Viên Hữu Cầm bắt đầu cau mày, bọt nước ở trên muôi rơi vào trên dép bông mà cũng không phát hiện.
Không xong.
Thằng con trai khốn khiếp nhà mình vừa gọi điện thoại từ hai ngày trước, còn nói là phải rất muộn mới có thể về nhà một chuyến.
Quả nhiên, loại thời tiết cuồng phong gào thét này, đúng là có yêu tinh mà.
“Lão Giang, Lão Giang!”
Viên Hữu Cầm vừa dứt lời, cửa thư phòng bỗng nhiên bị mở ra.
Gianh Hoành Sơn cầm báo thò đầu ra, khó hiểu mà nhìn về phía vợ của mình.
“Làm sao thế? Lại bị dầu mỡ bắn lên người à?”
“Không phải, tôi gặp phải yêu tinh, sợ quá, ông làm cơm tối đi thôi.”
“???”
Viên Hữu Cầm thấy chồng mình vẫn ngẩn người tại chỗ, liền trợn mắt lên: “Làm sao? Ông chỉ biết ăn thôi à?”
Gianh Hoành Sơn cười ngượng: “Được được được, tôi làm tôi làm.”
“Cái này còn tạm được!”
“Haiz, nào có yêu tinh gì chứ, tôi chỉ thấy có Lão Yêu Bà không muốn làm cơm…”
Chương 715 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]