Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 720: CHƯƠNG 720: KHÔNG ĐƯỢC CẮN ỐNG HÚT, CẮN QUEN RỒI THÌ LÀM SAO BÂY GIỜ?

Ngày thứ hai ở nhà.

Trận tuyết kéo dài ba ngày này cũng đã dừng lại vào đêm qua.

Bầu trời thành phố Lâm Giang đã thấy ánh mặt trời.

Mặc dù cả thành phố này được bao phủ bởi ánh nắng, thế nhưng nhiệt độ không khí vẫn rất thấp, khiến cho mọi người không muốn ra ngoài.

Giang Chu quấn áo bông thật dày, đạp tuyết đi ra khỏi khu chung cư.

Phùng Tư Nhược đội một cái mũ len màu trắng đi theo phía sau hắn.

Chiếc khăn quàng cổ quấn quanh cái cổ thon dài.

Đôi mắt đẹp sáng rực chớp chớp, lông mi dài cong vút hơi run lên.

Theo những bước chân, quả cầu nhỏ trên đỉnh mũ len trên đầu hơi lắc trái lắc phải.

Giang Chu đi vài bước lại quay đầu liếc mắt nhìn qua, nhịn không được mà chửi một câu, thật cmn đáng yêu.

Cô bé Phùng ngốc manh này ăn ‘đáng yêu’ để lớn lên sao?

“Anh chậm một chút, chờ em một chút nha.”

“Em đi quá chậm.”

“Không được, dưới mặt tuyết có bẫy nha…”

“Coi như là lỗi của anh đi, lúc nãy là anh gạt em thôi, trên con đường này không có hố đâu.”

Giang Chu rất bất đắc dĩ mà nhìn Phùng Tư Nhược.

Mẹ kiếp, đều do miệng mình tiện.

Lúc vừa ra khỏi cửa liền hù họa nàng, nói con đường này có rất nhiều hố to.

Không cẩn thận mà đạp trúng sẽ bị rơi vào trong hố.

Sau đó kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Kết quả Phùng Tư Nhược lại tin là thật.

Mỗi một bước đi đều phải dò xét một phen rồi mới dám giẫm xuống.

Người ba đi ba bước, thì nàng chỉ có thể đi một hai bước, thận trọng giống như là muốn đi ăn trộm vậy.

“Thật sao?”

“Thật, thật như anh thích em vậy!”

Phùng Tư Nhược tin luôn, vì vậy liền hừ hừ hai tiếng, rồi chạy nhanh đến trước người Giang Chu.

Sau đó, nhét bàn tay nhỏ bé và lạnh lẽo của mình vào trong túi của Giang Chu, ánh mắt bắt đầu quan sát bốn phía.

Tuy rằng nàng đã đến Lâm Giang một lần.

Thế nhưng phong cảnh ở nơi này vẫn vô cùng xa lạ với Phùng ngốc manh.

Nàng rất ít khi có cơ hội thưởng thức phong cảnh ở bên ngoài.

Bởi vì dung mạo xinh đẹp của nàng sẽ đưa đến những ánh mắt tò mò.

Trừ phi có Giang Chu ở bên cạnh, thì nàng mới cảm thấy an toàn, mới không quan tâm ánh mắt của người khác, mà bắt thưởng thức phong cảnh nơi mình đi qua.

“Bây giờ chúng ta đi đâu nha?”

“Đi tìm Quách Vĩ, tên nhãi này đang ở quán trà sữa gần đây.”

Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, đưa tay kéo vành mũ của mình.

Nàng giơ tay lên, vòng eo mảnh khảnh cũng hơi di chuyển.

Vì vậy, lại nhịn không được mà hít hà vài hơi, có vẻ như là đang rất đau.

Giang Chu hơi cau mày, kỳ quái mà nhìn nàng: “Em làm sao vậy?”

“Đau eo…”

Giang Chu yên lặng một lát: “Khi nào thì em mới có thể quen được?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, ủy khuất mà hừ hừ: “Anh dùng quá nhiều sức!”

“Thật cmn ở trong phúc mà không biết hưởng phúc!”

Phùng Tư Nhược nhìn đầu ngón chân của mình, bỗng nhiên lại nâng cái chân thon dài lên.

Sưu một cái, đá vào một đống tuyết nhỏ, lại bị gió lạnh thổi ngược về, vẩy lên đầy người Giang Chu.

“Phùng Tư Nhược, lá gan của em càng ngày càng lớn rồi, có phải muốn ăn đòn hay không?”

“Không phải!”

Mười mấy phút sau.

Giang Chu dẫn Phùng Tư Nhược đi đến một quán trà sữa ở gần trường học.

Trong bầu không khí ấm áp ở trong quán, có không ít cặp tình nhân trẻ tuổi đang châu đầu ghé tai.

Bọn họ đều lựa chọn ngồi ở vị trí trong góc, vài bàn ở giữa tiệm thì không có người hỏi thăm.

Lúc này, Quách Vĩ cũng đang ngồi trong một góc, biểu cảm có hơi buồn rầu.

Cậu ta vừa hút trà sữa, vừa thở ngắn than dài.

Giống như là một con Cẩu Hùng uống trộm mật ong mà bị chích cho sưng mặt vậy.

“Làm sao thế, cảm giác mang bạn gái về nhà rất thoải mái?”

Quách Vĩ nghe thấy giọng nói của Giang Chu, không khỏi ngẩng đầu lên: “Lão Giang, tôi cảm thấy hình như Dương Hân có chút không vui.”

Giang Chu hơi cau mày: “Làm sao vậy?”

“…”

Quách Vĩ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Phùng Tư Nhược, biểu cảm lại hơi do dự.

Giang Chu véo má của bạn gái mình: “Không có gì, Phùng Tư Nhược rất ngốc, không hiểu cái gì đâu.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này liền hơi giận, nhịn không được mà véo Giang Chu một cái.

“Được rồi, hai người phân tích giúp tôi đi!”

“Ừm!”

Quách Vĩ yên lặng một lát: “Ngày hôm qua, một giờ đầu tiên khi về nhà, bầu không khí rất tốt, cha mẹ tôi rất nhiệt tình, mà Dương Hân cũng rất lễ phép, khi đó tôi cảm thấy rất vui vẻ.”

Giang Chu hơi cau mày, sờ cằm một cái: “Cái này không phải rất tốt sao?”

“Nhưng mà sau đó, Dương Hân nói muốn ra ngoài một chút.”

“Ừm, sau đó thì sao?”

Quách Vĩ hít sâu một hơi: “Chúng tôi ra khỏi nhà, đi xuống dưới lầu, còn chưa đi được vài bước thì cô ấy lại khóc.”

Giang Chu khẽ gật đầu: “Cho nên ông cảm thấy Dương Hân không vui? Thế nhưng có người sẽ khóc khi rất vui vẻ mà.”

“Tôi cũng không biết thế nào nữa.”

“Vậy ông có hỏi Dương Hân không?”

Quách Vĩ gật đầu: “Đương nhiên là hỏi, thế nhưng mà Dương Hân không nói…”

Giang Chu bỗng nhiên nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược, liền biến sắc: “Không cho phép cắn ống hút.”

“Ồ…”

Chương 720 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!