Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 722: CHƯƠNG 722: KHÔNG ĐƯỢC CẮN ỐNG HÚT, CẮN QUEN RỒI THÌ LÀM SAO BÂY GIỜ? (3)

Sở Hùng buông giày da, khoát khoát tay: “Không nên không nên, nếu như cháu thật sự trở thành con rể chú, vậy chú nhận chiếc xe này cũng không sao, nhưng bây giờ thì không được, đây cũng không phải thứ vài chục đồng hay trăm đồng gì cả.”

Tròng mắt Giang Chu đảo một vòng: “Chú Sở, như vậy đi, xem như là cháu cho chú mượn chiếc xe đó đi, dù sao cháu cũng còn vài chiếc xe ở Thượng Kinh, có lái cũng lái không hết.”

“Vậy cũng được, vậy cũng được, coi như cháu cho chú mượn đi!”

“Chú Sở đúng là người có nguyên tắc!”

“Chú vừa nhìn thấy tên nhóc nhà cháu liền thích rồi, cho nên mới nguyện ý lái chiếc xe này đấy.”

Giang Chu chợt nhớ đến cái gì, không khỏi mở miệng: “Nhưng mà cháu nhớ là… lần trước chú còn nói vừa nhìn thấy cháu là chỉ muốn vặn đầu chó của cháu xuống mà?”

Sở Hùng há hốc mồm, nghẹn họng một chút: “Đừng nói nhảm, chú còn phải đánh giày, đi tìm Ngữ Vi đi, con bé đang ở ngoài ban công ý.”

“Ồ!”

Giang Chu đi vòng qua, đi đến bên ban công.

Lúc này, Sở Ngữ Vi và Trần Uyển Oánh đang đứng cạnh nhau.

Một người nắm hai góc chăn, giũ giũ chăn cho bụi rơi xuống.

Kết quả là Sở hoa khôi vừa nhìn thấy Giang Chu xuất hiện, lập tức nhảy nhót chạy qua.

Trần Uyển Oánh đang giũ chăn, đột nhiên cảm thấy trên tay nhẹ bẫng, rồi trực tiếp bị kéo qua, ngã ngồi xuống đất.

“Giang Chu, sao anh lại đến đây?”

Giang Chu đưa tay bóp mặt Sở hoa khôi một cái: “Đến đưa rượu cho cha em.”

Sở Ngữ Vi hừ hừ một tiếng, lộ vẻ bất mãn: “Thì ra không phải đến tìm em à.”

“Em nghĩ đẹp lắm.”

“Dung mạo em cũng đẹp nha!”

Ánh mắt của Giang Chu đảo qua người nàng: “Đẹp ở chỗ nào?”

Mặt Sở hoa khôi đỏ ửng lên: “Anh… anh là tên bại hoại!”

“Anh chỉ dùng mắt liếc một cái, vậy mà cũng thành bại hoại rồi à?”

“Anh… dù sao thì anh cũng không phải thứ tốt!”

Trong khi hai người nói chuyện, Trần Uyển Oánh đã đứng dậy, bất đắc dĩ mà thả chăn lên trên cột treo quần áo.

Sau đó bà lại nhìn con gái mình và Giang Chu, nhịn không được mà phàn nàn một câu, con gái lớn không dùng được.

Vừa nhìn thấy bạn trai liền quên luôn cả mẹ ruột.

Đứa con gái này, chẳng có chút ý tứ gì cả, rốt cuộc là giống ai đây?

Cha mẹ ở nhà, bạn trai đến thăm.

Chuyện này căn bản là một chuyện rất tế nhị và lúng túng rồi.

Sở Ngữ Vi nghe thấy mẹ lầu bầu một câu con gái lớn không dùng được, mặt liền đỏ lên, vội vàng kéo Giang Chu đi vào phòng ngủ của mình.

Tuy rằng trước kia Giang Chu cũng từng vụng trộm đi vào rồi.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghênh ngang tham quan phòng ngủ của Sở hoa khôi.

Phòng ngủ này không rộng, cũng chỉ hơn 20 mét vuông.

Gần cửa sổ có một cái tủ sách, phía trên còn dán lịch học tập và nghỉ ngơi từ hồi học cấp ba.

Trên bệ cửa sổ có bày một số món đồ chơi nhỏ, còn có một chậu cây cảnh.

Nhưng mà lực chú ý của Giang Chu không nằm ở đó.

Hắn đang nhìn chằm chằm vào quần lót và áo lót ở trên dây phơi quần áo, tâm tư liền nhộn nhạo.

Sở Ngữ Vi nhìn qua theo ánh mắt của Giang Chu, gò má lập tức đỏ bừng lên.

Vì vậy, nàng vội vàng đẩy Giang Chu ra, tay chân luống cuống mà thu đồ lót của mình vào trong tủ.

“Anh cái tên bại hoại này, không cho phép nhìn!”

Giang Chu bĩu môi một cái, trên mặt viết đầy chẳng đáng: “Cái này tính là cái, anh còn nhìn thấy em mặc rồi nữa kìa.”

Giang Chu nói xong, mặt của Sở Ngữ Vi lại càng đỏ hơn.

Cái tên này miệng xấu, tâm tư còn bẩn thỉu hơn, toàn thân đều là thứ xấu xa!

“Nào có ai vào phòng của người ta rồi nhìn loạn như anh chứ!”

“Rõ ràng là em kéo anh vào phòng, em lại muốn ác nhân cáo trạng trước à?”

Sở Ngữ Vi cắn môi, mặt đỏ như thấm ra nước: “Em cho anh biết, cha mẹ đang ở bên ngoài đây, nếu như anh bắt nạt em, em liền gọi bọn họ vào vặn đầu chó của anh xuống.”

Giang Chu sờ sờ cái cổ của mình, yên lặng một lát: “Được, mấy thứ lạnh lẽo này cũng không có gì đáng xem, anh muốn xem thử nóng hổi.”

“Nóng hổi… nóng hổi cái gì?”

“Em đoán?”

“Anh… Ô! Ô!”

Sở Ngữ Vi còn chưa nói hết lời, môi đỏ mọng và mềm mại đã bị khóa lại.

Nụ hôn bất ngờ này làm cho đầu óc của nàng trống rỗng, toàn thân đều cứng đờ.

Tuy rằng hai người đã hôn rất nhiều lần rồi.

Ở đại học Thanh Bắc, Thượng Kinh, thậm chí còn nhiệt liệt hơn bây giờ cũng có.

Nhưng dù sao đây cũng là đang ở trong nhà của nàng nha.

Cha mẹ của nàng còn ở bên ngoài kìa!

Phải giãy dụa, phải tránh ra…

Không thể để cho tên này muốn bắt nạt mình lúc nào thì bắt nạt mình lúc đó được!

Nhưng mà… nhưng mà mình cũng không nhịn được nha!

Sở hoa khôi cũng không biết vì sao mà cơ thể mình mềm nhũn ra, hai cánh tay trắng nõn đã vòng qua cổ của Giang Chu từ bao giờ.

Đúng là nàng không có chút kiên trì nào khi đối mặt với Giang Chu cả.

Ah, phụ nữ…

Giang Chu âm thầm cười khẽ.

Sở gia thì thế nào?

Sở Hùng ở bên ngoài thì lại làm sao?

Mình thật sự quá kiêu ngạo.

Chống nạnh!

Chương 722 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!