Cùng lúc đó, sắc mặt của Đặng Hiên từ từ trở nên khó coi hơn.
Anh ta hiểu, đây chính là mặt nóng dán mông lạnh trong truyền thuyết.
Có điều, anh ta không tức giận với em họ của mình, mà là tức giận với Giang Chu đang ngồi giữa hai người.
Nếu như không phải tên khốn này bỗng nhiên xuất hiện, thì có lẽ hôm nay anh ta đã có thể đưa em họ ra ngoài nghe ca nhạc rồi.
Sau đó hai người họ sẽ đi ăn một bữa cơm hoặc là đi xem phim gì gì đó.
Như vậy còn không bắt được trái tim của em họ sao?
Đặng Hiên tức không nhịn nổi, chỉ biết giận dỗi mà nhìn về phía cô cô của mình.
Lúc này, mẹ kế của Hoàng Kỳ cũng nghiến răng nghiến lợi, hình như là rất muốn mắng chửi người.
Nhưng bà ta vẫn cố nén cơn giận xuống, rồi cho cháu trai một ánh mắt khích lệ.
Đặng Hiên hiểu ý của cô mình, liền hít sâu một hơi, rồi quay đầu nhìn về phía Hoàng Kỳ.
“Em họ, em có chơi TouTiao không? Bây giờ có rất nhiều người chơi cái này.”
“Dạo này anh cũng làm một tài khoản dưới danh nghĩa của công ty, đang định làm xong dự án này liền đăng lên.”
“HIện giờ internet đang phát triển rất nhanh, tốc độ lan truyền rất kinh người.”
“Nhất là cái app TouTiao này, đơn giản có thể nói là tác phẩm vĩ đại nhất thế kỷ.”
Cha mẹ của anh cũng dùng cái này, bạn bè của anh cũng dùng nó, nội dung của nó bao hàm vô số các lĩnh vực khác nhau.”
“Chờ tài khoản của anh hot lên, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến đưa tiền.”
Sau khi nghe xong, Hoàng Kỳ liền sững sờ, rồi quay đầu nhìn về phía Giang Chu ở bên cạnh.
Cái TouTiao này, không phải là sản phẩm dưới cờ của tập đoàn Chu Tinh sao?
Nàng nhớ là trước đây Giang Chu đã đề cập đến thứ này khi làm bản kế hoạch.
Giang Chu liếc mắt nhìn về phía Đặng Hiên: “Anh muốn chơi thứ này thật à? Vậy anh có thể tâm sự với tôi.”
Đặng Hiên cũng không hiểu được ý của câu này lắm: “Tâm sự với cậu á? Cậu biết cái gì gọi là internet không?”
“Hiểu sơ hiểu sơ.” Giang Chu mở miệng nói: “Cha đẻ của internet là William Throne, ông ta lấy được linh cảm từ một con nhện có tên là Wright , sau đó sáng lập lên internet, cho nên internet cũng được gọi là Nate, hoặc là mạng internet.”
Giang Chu dựa theo lời kịch trong phim “Yêu Ngụ” để nói bừa một trận, nhất thời làm cả phòng đều yên lặng.
“Cái này… cái này thì tính là gì, mấy thứ cậu nói tôi cũng biết.”
“Anh biết?”
“Đương nhiên là biết, đây là thường thức, ai mà chả biết chứ?”
Giang Chu nghe đến đây, liền cạn cmn lời luôn.
Mẹ nó, mình chém gió lung tung mà tên này cũng biết?
Vậy nếu như tôi nói rắm rất thơm, có phải anh cũng nói là mình đã từng hưởng rồi không?
“Anh họ của bạn học cái gì?”
Hoàng Kỳ oán trách một tiếng giống như đang làm nũng: “Mình đã nói rồi, đây không phải là anh họ của mình.”
Giang Chu lập tức đổi giọng: “Vậy người anh em họ Đặng này học cái gì?”
“Học trung học phổ thông.”
“Tốt nghiệp cấp ba?”
“Học thôi, nhưng chưa tốt nghiệp.”
Giang Chu gật đầu: “Bảo sao mình chém gió mà anh ta cũng tin là thật.”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà cười trộm một tiếng: “Rõ ràng là bạn quá xấu xa.”
“Ui, bạn cũng đau lòng anh họ của mình như Vương Ngữ Yên trong Thiên Long Bát Bộ à?”
“Không phải, mình thích mấy tên xấu xa như bạn.”
Đặng Hiên ở bên cạnh nhìn hai người châu đầu ghé tai, trong lòng lại thấy rất bất mãn.
Tuy rằng anh ta không nghe thấy hai người bọn họ đang nói cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ thân mật này của hai người, anh ta cũng đã muốn giận điên người rồi.
Rốt cuộc là em họ bị làm sao vậy?
Sao luôn dựa vào trên người tên Giang Chu này, còn sắp chui vào trong ngực luôn rồi kìa.
“Khụ khụ.”
Lúc này, Hoàng Ngọc Trân vẫn đang ăn bỗng nhiên lên tiếng.
Ông đã nghe đủ loại đối thoại này rồi, liền nhịn không được mà cắt đứt hai người đang mắt qua mày lại.
Sau đó thuận tiện trừng mắt với con gái mình một cái, rồi dùng ánh mắt để ra lệnh cho con bé ngồi hẳn hoi.
“Kỳ Kỳ.”
“Sao thế cha?”
Hoàng Ngọc Trân cầm khăn lên lau miệng: “Lâu lắm rồi anh họ con mới đến chơi, con nói chuyện với anh họ con một chút.”
Hoàng Kỳ khỏi khỏi phát sinh một tiếng cười mỉa: “Cũng chẳng mấy khi bạn trai con đến đây, vì sao con phải nói chuyện với người khác?”
“Con nói cái gì? Bạn trai?!”
“Đúng vậy, Giang Chu chưa nói à?”
Hoàng Ngọc Trân nhìn chằm chằm vào Giang Chu: “Chỉ bằng vào cậu mà cũng dám theo đuổi con gái tôi?”
Hoàng Kỳ ngắt lời Hoàng Ngọc Trân: “Cha, con xin cha hãy nói rõ ràng một chút, là con theo đuổi Giang Chu, được chứ?”
“???”
Giang Chu nghe thấy câu này, đầu lưỡi không khỏi hơi tê tê.
Hắn cảm thấy giá trị thù hận ở trên người mình đã tăng gấp bội là sao?!
“Không được, cha không đồng ý.”
“Cha không đồng ý cũng vô dụng.”
Hoàng Ngọc Trân trừng mắt lên: “Con là con gái của cha, con tìm bạn trai, chẳng lẽ không cần nghe ý kiến của cha?”
Hoàng Kỳ bỗng nhiên hôn lên mặt Giang Chu một cái, tiếng bẹp kia nghe rất vang: “Thế nào?”
“Con…”
“Con là con gái của cha, nhưng cha có hỏi ý kiến của con khi cha tìm mẹ kế cho con không?”
Chương 782 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]