Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 793: CHƯƠNG 793: HOÀNG KỲ NHỊN KHÔNG ĐƯỢC MÀ GỌI BA BA! (2)

Giang Chu quay đầu liếc nhìn Hoàng Kỳ một cái, hắn biết cô bé này lại phát động kỹ năng mạnh miệng rồi.

Mà sau khi phát động kỹ năng, cơ bản là nàng sẽ chạy trốn rất nhanh, còn mình thì bị nghẹn chết.

Cho nên, biện pháp tốt nhất là không phản ứng nàng, không nghe theo lời của nàng.

Đến thời điểm hành động thì trực tiếp hành động là đưuọc.

Ba hoa lảm nhảm làm gì cho mệt.

“Ừm, mình biết, chỉ có hai chúng ta ở đây, nhưng có gì mà vui vẻ?”

Hoàng Kỳ bước lại gần bàn trà, nhẹ nhàng nâng gò má lên: “Ở riêng với một mỹ nữ như mình một đêm, tại sao bạn lại không kích động một chút nào vậy?”

Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Lúc nên kích động thì tự nhiên sẽ kích động thoi.”

“Dáng vẻ này của bạn quá nhàm chán, không vui chút nào.”

“Mình mới không thèm khua môi múa mép với bạn, nói đi, tối nay muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, dù sao mình cũng không kén chọn.”

Giang Chu buộc tạp dề lên, vơ vét một đống nguyên liệu nấu ăn ở trong tủ lạnh ra, chuẩn bị làm cơm tối./

May mà căn biệt thự này không nằm trong trạng thái để không, cho nên có rất nhiều các loại thực phẩm dự trữ.

Hơn nữa, sau khi trở về từ Lâm Giang, mẹ ruột cũng đã nhét một đống đồ ăn để hắn mang về.

Cho nên, làm một bữa cơm tối là rất dễ dàng.

Cạch cạch cạch.

Khi âm thanh của dao và thớt vang lên, Hoàng Kỳ không nhịn được mà ngồi xuống ghế trước quầy bar, lặng lẽ nhìn mọi hành động của Giang Chu.

Sau đó, đôi mắt nàng từ từ sáng lên, giống như là có những ngôi sao đang lập lòe ở bên trong vậy.

Nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa.

Mỗi khi nhìn thấy Giang Chu là nàng lại có một loại cảm giác rất an tâm.

Nàng cảm thấy Giang Chu giống như một ngọn núi vậy, dù trời có sập xuống thì Giang Chu cũng sẽ chống đỡ.

Có điều, tuy rằng dáng người của Giang Chu rất cao, nhưng còn có một khoảng cách với hai từ lực lưỡng.

Nhất là khi so sánh với cha của mình, thì căn bản là không thể so sánh.

Nhưng nàng lại không có loại cảm giác an toàn đó khi ở gần cha mình, tất cả cảm giác này đều cảm nhận được ở trên người của Giang Chu mà thôi.

“Ba ba…” Hoàng Kỳ vô thức mở miệng gọi một tiếng, giọng nói vừa mềm mại vừa yếu ớt.

Chỉ là âm thanh của máy hút mùi qua to, đã lấn át hết tiếng nói của nàng.

“Bạn nói gì cơ?”

“A… không … không có gì.”

Hoàng Kỳ chột dạ, rời ánh mắt của mình qua chỗ khác, giả vờ như không có gì xảy ra cả.

Mãi cho đến khi Giang Chu lại tập trung vào việc làm cơm, thì nàng mới chuyển ánh mắt về.

Sau khi ăn cơm tối xong.

Hai người ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách.

Trên màn hình ti vi đang chiếu một bộ phim điện ảnh của cuối năm 08, bộ phim có tên là “Không thành thật chớ quấy rầy”.

(Phim phi thành vật nhiễu của Thư Kỳ và Cát Ưu)

Lão Cát đóng vai một người đàn ông hơn 40 tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, bởi vì có chút tiền nhưng lại cô đơn vắng vẻ, cho nên định tìm một người bầu bạn.

Vì vậy, Lão Cát tuyên bố một quảng cáo tìm bạn đời ở trên internet.

Liền quen biết với Lương Tiếu Tiếu lao tâm lao lực quá độ vì làm tiểu tam.

Hai người quen biết từ Thượng Kinh, lại tình cờ gặp mặt trên chuyến bay đi Tây Châu, cuối cùng kết bạn đi du lịch ở Hokkaido.

Trước khi chuẩn bị rời đi, Lương Tiếu Tiếu quyết định nói lời từ biệt với tình yêu quá khứ của mình, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được tuyệt vọng, mà nhảy xuống từ bờ biển.

Mỗi lần Giang Chu xem đến đây, hắn đều nhịn không được mà cảm thán.

Người đến tuổi trung niên, nhìn như có thể buông bỏ rất nhiều chuyện, không quá phân vân và do dự, cũng không còn tiếc hận, lại càng không quá đa sầu đa cảm.

Nhưng trên thực tế, tuổi tác này làm cho người ta càng mẫn cảm và yếu đuối hơn, bọn họ thành thục và ổn trọng là vì không dám tùy tiện giao tình cảm của mình cho người khác.

Lý trí và lãnh tĩnh, nhưng đó là vì bọn họ đã từng nhìn thấy quá nhiều tuyệt vọng.

Bộ phim này đã chiếu được bốn năm rồi, nói cũ không cũ, nhưng nói mới cũng chẳng mới.

Có điều, mỗi lần xem đều sẽ có một cảm giác và tư vị khác nhau.

Kiếp trước, năm nào Giang Chu cũng ôn lại bộ phim này.

Trái lại không phải bị bộ phim này rất có chiều sâu, mà chủ yếu là vì những lời nói của Lão Cát quá cmn sâu sắc.

Trâu bò nhất chính là một câu này.

“Chuyện khác tôi có thể không làm mà hưởng, nhưng chuyện cưới vợ sinh con thì tôi muốn tự cung tự cấp.”

“Thứ tự ra trận rất quan trọng, đúng không?”

Giang Chu liếc nhìn Hoàng Kỳ một cái: “Thấy lời nói này thế nào?”

Hoàng Kỳ ngồi co chân trên ghế, dùng bấm móng tay để sửa chữa lại: “Nếu như gặp sai người từ lúc đầu, vậy tình cảm có đúng cũng vô dụng.”

“Ừm, rất có kiến giải.”

“Bạn thì sao, xem bộ phim này có tâm đắc hay cảm nghĩ gì không?”

Giang Chu đặt chén trà xuống, yên lặng một lát: “Đậu xanh cái tên quay phim ngu xuẩn này, tại sao chủ quay lưng của Thư Kỳ trong cảnh tắm rửa, khinh thường mọi người sao?!”

Chương 793 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!