Giang Chu vui vẻ ngắm nghía một lát, trong lòng khẽ động.
Hay là đặt tên nha hoàn cho các nàng nhỉ.
Cũng không cần quá phức tạp làm gì.
Liền Xuân Hương, Hạ Hương, Thu Hương, Đông Hương là được.
Hàn Nhu nói: “Anh, bọn em làm hết việc rồi, còn anh thì sao, anh làm cái gì?”
Giang Chu nghênh ngang ngồi xuống ghế sa lon: “Anh phải vất vả ngồi xem Xuân Vãn rồi.”
Doãn phú bà nghiến răng nghiến lợi mà nhìn Giang Chu: “Tiện nhân.”
“Hả? Ăn của tôi, uống của tôi, lại còn mắng tôi?”
“Tôi chính là kim chủ ba ba của cậu đấy, cậu lại sai bảo tôi như nha hoàn thế này à, biết thế thì tôi đã về biệt thự của mình rồi, ít nhất cũng có người hầu hạ, mà không phải hầu hạ người khác.”
Giang Chu không khỏi quay đầu, lấy cái gối ôm trên sa lon: “Nếu như tôi nói là lát nữa sẽ đến lượt các cô xem Xuân Vãn, còn tôi thì phải làm cơm ở trong nhà bếp, cô còn nghĩ như vậy không?”
Doãn Thư Nhã nghe thế liền cắn môi, lông mi hơi run: “Coi như cậu có lý, tôi đi thắp hương.”
“Em… em đi lấy pháo.”
Cộc cộc cộc.
Bốn cô gái mặc cổ trang màu đỏ bắt đầu chạy qua chạy lại, tưng bừng nhộn nhịp, làm trong nhà bắt đầu tràn đầy bầu không khí của năm mới.
Nhất là sau mùi hương tràn ngập trong nhà, tất cả mọi người bắt đầu cảm nhận được bầu không khí vui vẻ và bình an của ngày tết.
Trong quá trình này, điện thoại di động của các cô gái bắt đầu reo lên liên tục.
Cơ bản đều là cha mẹ gọi điện đến.
Hoặc là ân cần hỏi thăm về cuộc sống mấy hôm nay.
Hoặc là hỏi thăm xem là mùng mấy tết thì bọn họ sẽ về nhà.
Người duy nhất không nhận được điện thoại là Giang Chu.
Bởi vì từ khi có cô em gái Hàn Nhu này, sự quan tâm của mẹ dành cho hắn là ‘hàng tặng kèm’, hoặc là ‘thuận tiện’.
Hình như là mình là đứa con được nhặt về vậy, biết tìm ai nói đạo lý bây giờ?
“Cha, Giang Chu đang xem Xuân Vãn, con đang gói sủi cảo!”
“Ồ, vâng, để con nói với Giang Chu.”
Sở Ngữ Vi giơ điện thoại di động lên, nhìn về phía phòng khách: “Giang Chu, cha em nói là nếu anh bắt nạt em thì cha sẽ vặn đầu chó của anh xuống.”
Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Nói với chú Sở là, ngày hôm qua có người tặng anh hai chai Phi Thiên.”
“Phi Thiên là cái gì?”
“Cứ nói là được.”
Sở Ngữ Vi ồ một tiếng, chuyển lời cho Sở Hùng.
Không ngờ thái độ của Sở Hùng đã thay đổi, còn dặn dò Giang Chu phải chú ý thân thể, không nên quá mệt mỏi.
“Giang Chu, cha em nói anh là con rể tốt, là loại khó kiếm trong thiên hạ ý.”
“Chú Sở đúng thật là … thật là không có gió mà còn làm cỏ đầu tường nữa.”
Giang Chu phàn nàn một câu, ánh mắt lại rơi vào màn hình ti vi lần nữa.
Năm nay, bởi vì một ít nguyên nhân nên vua tiểu phẩm là Lão Triệu đã rời khỏi Xuân Vãn.
Tiết mục tiểu phẩm lại thiếu đi một vai chính lớn nhất.
Có điều, năm nay cũng có hai tiết mục khá ổn.
Một là “Chuyện này khá tốt” của Tào Kim.
Một là “Bại gia tử” của Lão Quách và Khiêm ca.
Nhưng là một bữa tiệc tối nghiêm túc nhất của cả nước… không thể dùng những thứ khiêu gợi kia trên Xuân Vãn được.
Cho nên phải bỏ hoặc thay bằng những từ khác, thế là cũng không còn gì hay ho nữa.
Giang Chu cảm thấy có hơi buồn chán, liền đưa tay móc điện thoại di động ra.
Lúc này, tin nhắn chúc tết trong điện thoại di động của hắn đã sắp đầy rồi.
Đồng bạn hợp tác, nhân viên công ty, bạn học trong trường…
Tin nhắn liên miên không ngừng.
Có điều, những tin nhắn chúc tết này cơ bản đều là gửi hàng loạt.
Lời nói thì rất hoa lệ và xinh đẹp, nhưng không có chút thành ý nào.
Rất có thể những người gửi còn chưa đọc cả nội dung của tin nhắn này luôn.
Điều kỳ quái nhất là, lại còn có người chúc hắn tìm được lang quân như ý.
Tìm lang quân như ý cái con mẹ nó chứ, mình lại không thích đấu kiếm!
Giang Chu hùng hùng hổ hổ, bắt đầu lật các tin nhắn ra xem.
Hầu như tất cả mọi người đều đã gửi tin nhắn đến, duy chỉ có thiếu Phùng ngốc manh và Tiểu Nam Nhi.
Có lẽ hai cô bé này đang chờ qua 12 giờ thì mới liên hệ với mình.
Giang Chu đang nghĩ ngợi, chợt phát hiện có người gọi điện thoại đến.
Điện báo là tên nhãi Quách Vĩ.
“Có rắm mau đánh.”
“Lão Giang, tôi và Dương Hân… ra ở khách sạn rồi.”
“Hả? Đậu xanh rau muống, không phải vừa chia tay rồi sao? Người anh em, ông phát triển nhanh phết nhỉ.”
Giọng nói của Quách Vĩ còn mang theo chút đau khổ: “Tôi đã hỏi Dương Hân rồi, thật ra không phải Dương Hân ghét tôi, mà là gia đình cô ấy không thích tôi.”
Giang Chu hơi cau mày: “Vì sao?”
“Có thể là bởi vì nhà tôi tương đối nghèo.”
“Nhà Dương Hân rất giàu có à?”
“Nhà Dương Hân ở nông thôn, cũng không giàu có gì, nhưng chính vì như vậy nên mới muốn tìm một kẻ có tiền.”
“Thì ra là thế, vậy hai người quyết định như thế nào?”
Quách Vĩ ở bên kia yên lặng một lát: “Tôi đã tâm sự với Dương Hân một ngày, cô ấy nói là đã suy nghĩ kỹ rồi, mặc kệ là người nào ngăn cản thì sau này cô ấy vẫn sẽ đi theo tôi.”
Giang Chu không khỏi nhướn mày lên: “Cho nên ông liền dẫn người ta đi khách sạn?”
“Hắc hắc.”
“Chúc mừng chúc mừng, tôi cúp đây, lát nữa gửi cái tin nhắn chúc mừng ông.”
Giang Chu cúp điện thoại, mở tin nhắn MMS của mẹ ra.
Sau đó gửi cái luận án “Mấy ngày ăn tết không thể thấy máu, bằng không thì sẽ xui xẻo cả năm” của mẹ cho tên nhãi Quách Vĩ này.
Ba mươi giây sau, Quách Vĩ lại gọi điện thoại đến lần nữa.
Hai người bắt đầu chửi rủa lần nhau, bắt đầu gọi nhau là súc sinh.
Chương 803 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]