Sau khi ăn bữa cơm tất niên xong, sắc trời cũng đã muộn.
Nhưng tiếng pháo hoa ngoài cửa sổ vẫn chưa dừng lại.
Ánh lửa rực rỡ và tươi đẹp chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Trong không khí tràn ngập mùi vị Sulfur dioxide.
Bốn cô gái ngồi xem Xuân Vãn trên ghế sa lon, điện thoại di động trong tay vẫn reo leng keng leng keng không ngừng.
Không cần đoán cũng biết, đây là bạn bè và đám liếm cẩu nhân dịp ngày lễ để bày tỏ tâm ý.
Chỉ là các nàng đã xem quá nhiều loại tin nhắn làm bộ chúc phúc nhưng ý ngầm là tỏ tình này rồi.
Nếu như không phải là sắp qua năm mới, thì các nàng còn chẳng buồn trả lời luôn.
Cùng lúc đó, Giang Chu đẩy cửa đi ra ngoài, hắn nhìn thoáng qua những bông tuyết dưới bầu trời đêm.
Năm nay là năm thứ ba từ khi hắn trọng sinh rồi.
Tất cả mọi chuyện đều đang phát triển theo kế hoạch mà hắn đã chuẩn bị tỉ mỉ.
Hoa khôi mà mình thích thời thiếu niên đang ngồi trên sa lon trong nhà.
Tiểu Thiên Sứ từng vì bỏ trốn mà phải rời khỏi gia tộc thì đang ăn tết với người nhà.
Gia đình bình an, mình lại có thêm một người em gái.
Kiếp này, chắc là cuộc sống của mình sẽ không còn tiếc nuối gì nữa rồi nhỉ.
Đúng lúc này, đũng quần của Giang Chu bỗng nhiên rung động liên tục.
Ong ong ong.
Hắn móc điện thoại di động trong túi ra, phát hiện là Phùng Tư Nhược gọi điện thoại đến.
Giang Chu liếc nhìn thời gian, phát hiện là mới 11 giờ 58.
Cả ngày hôm nay, cô bé này không có động tĩnh gì cả.
Có lẽ là đang chờ đến khoảnh khắc qua năm mới thì mới gửi lời chúc phúc.
“Chúc mừng năm mới.”
“Ừm, có nhớ anh không? Cả ngày mà không gửi một tin nhắn nào cho anh cả?”
Giọng nói của Phùng Tư Nhược yếu yếu ớt ớt: “Nhớ anh, thế nhưng vẫn chịu đựng.”
Giang Chu nhướn mày lên: “Còn có ai không cho em gọi điện thoại cho anh à?”
“Muốn chờ đến năm mới mới gọi điện cho anh.”
“Cảm giác nghi thức à?”
“Ừm.”
Miệng Giang Chu phun ra một đám sương trắng: “Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi, qua năm anh sẽ đi qua đón em.”
Phùng Tư Nhược ừ ừ hai tiếng: “Vậy anh phải nhanh nhé.”
“Hay là anh bay qua luôn bây giờ?”
“Không cần, tuyết rơi, rất lạnh.”
Giang Chu nhịn không được mà cười thành tiếng: “Rõ ràng là năm ngoái nói năm nay sẽ ôm em xem Xuân Vãn rồi.”
Giọng nói của Phùng Tư Nhược có hơi ủy khuất: “Em cũng nhớ nha.”
“Thôi quên đi, năm nay coi như bỏ, sang năm sẽ không có gì bất ngờ nữa.”
“Vì sao?”
“Ông nội của em có thể chịu được đến sang năm sao? Chắc chắn là sang năm sẽ băng hà, ha ha ha ha ha!”
“Ý của em là, năm sau có chuyện bất ngờ cũng phải làm.”
“Biết rồi.”
Đúng lúc này, có âm thanh hơi xa xôi vang lên ở trong ống nghe: “Chị ơi, đến ăn sủi cảo đi, em còn bỏ phần thường vào trong sủi cảo, để xem ai có thể trúng thưởng nha.”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, rồi lại nói tiếp: “Giang Chu, em đi ăn cơm đây.”
“Đi thôi, nhớ ăn nhiều một chút, anh thích xúc cảm có thịt thịt hơn.”
“Biết rồi, hừ!”
Phùng Tư Nhược ở đối diện đã cúp máy, ống nghe liền truyền ra những tiếng tút tút tút.
Giang Chu nhét điện thoại di động vào túi quần, móc bật lửa ra, rồi bắt đầu nhen lửa cho đống pháo ở trước sân.
Âm thanh đùng đoàng đùng đoàng liền vang lên.
Vỏ pháo màu đỏ rơi đầy đất.
Chỉ là khắp nơi đều đang đốt pháo, cho nên âm thanh cũng không quá rõ ràng.
Ong ong ong.
Tiếng pháo vừa dứt, đũng quần của Giang Chu lại bắt đầu rung lên.
Quả nhiên, hai người trong dự đoán đều đã gọi điện thoại đến.
“Boss khốn khiếp, chúc mừng năm mới, không có chuyện gì thì cúp.”
Mặt Giang Chu đen xì: “Em có thể nói vài câu dễ nghe không? Làm nũng một lần thì chết à?”
Tô Nam hừ nhẹ một tiếng: “Thế mà lại bắt em làm nũng, đây là điều mà một ông chủ đàng hoàng sẽ yêu cầu một nhân viên xinh xắn đáng yêu sao?”
“Nói nhảm ít thôi, gọi ba ba.”
“Không gọi.”
Giang Chu liếm môi dưới: “Được rồi, không nói mấy thứ nhảm nhí đó nữa, khi nào em về?”
Tô Nam ừ một tiếng thật dài: “Mùng sáu tết.”
“Em xác định?”
“Ừm, em đã giải thích rõ với người nhà rồi, anh chỉ là một tên liếm cẩu theo đuổi em mà thôi, em còn nói là sẽ không yêu đương để cho cha mẹ em yên tâm, dù có yêu đương thì cũng sẽ cảnh giác cao độ, nhất định phải né tránh mấy tên cặn bã nam.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Nói anh là liếm cẩu á, cha mẹ em còn tin loại chuyện hoang đường này à?”
“Đúng vậy, hai người họ còn nói anh lớn lên rất giống…”
“Giống cái gì?”
Tô Nam cười trộm hai tiếng: “Giống như một tên đàn ông thô bỉ và hèn mọn thèm muốn sắc đẹp của em.”
Giang Chu tằng hắng một cái, suýt nữa thì bị sặc chết: “Em nói xạo càng ngày càng giỏi nhỉ.”
“Em không cảm thấy mình nói dối, em luôn luôn thích nói sự thật.”
“Đừng ngụy biện nữa, không có chuyện gì thì mau cút về đây đi.”
“BIết rồi, em sẽ về.”
Giang Chu ừ một tiếng: “Chúc mừng năm mới.”
“Cảm ơn… ba ba.”
“Ừm?”
Tút tút tút.
Giang Chu còn chưa nghe rõ hai chữ sau, hắn còn đang định truy vấn, thì đối phương đã cúp điện thoại.
Chương 806 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]