“Cái UI này làm kiểu gì thế này?”
“Không hợp cách!”
“Nghe tôi, đổi toàn bộ giao diện thành màu đen cho tôi.”
“…”
“Dừng dừng, dừng lại, cậu có biết làm hay không, không phải là loại đen này.”
“Tôi muốn là loại màu đen có bảy sắc cầu vồng, màu đen bình thường quá nhàm chán.”
Khi thang máy đi đến tầng 10, nơi bộ phận thiết kế.
Giang Chu vừa mới nhấc mắt nhìn qua, liền nhìn thấy Đinh Duyệt đang chỉ điểm giang sơn.
Đám Designer ở trước mặt Đinh Duyệt thì đang bối rối.
Tất cả đều trợn tròn mắt lên để nhìn, màu môi đã trắng bệch.
Anh ta đã sửa lại phương án thiết kế này mấy lần rồi, cũng đã nghe thấy rất nhiều yêu cầu kỳ lạ đến tận chân trời rồi.
Nhưng mà cái đồ chơi màu đen có bảy sắc cầu vồng này, thì là thứ mà làm cho anh ta thấy kỳ quái nhất.
“Đinh tổng…”
“Làm sao vậy?”
Designer nuốt nước bọt: “Cái gì gọi là màu đen có bảy sắc cầu vồng?”
Đinh Duyệt nhíu mày: “Cậu là Designer, thế mà cậu lại hỏi tôi?”
“Tôi… tôi thật sự chưa được học qua cái này!”
“Thôi quên đi, cậu cứ nghĩ cho thật kỹ đi, không cần gấp, hoàn thành trong vòng một năm là được.”
“???” Designer trợn tròn mắt lên: “Nhưng cái app này sẽ online vào tháng sau mà?”
Đinh Duyệt nhất thời cau mày: “Tôi nói một năm liền một năm, làm nhanh liền đuổi việc!”
Designer kinh ngạc một lúc lâu, đột nhiên lại cảm thấy mình quá ngây thơ rồi.
Màu đen có bảy sắc cầu vồng căn bản chưa phải thứ kỳ quái nhất.
Thứ kỳ quái nhất chính là cmn ghét bỏ bọn họ làm việc quá nhanh.
Đây là lãnh đạo có lương tâm thế nào chứ?
Còn phải tìm các loại lý do để cho con họ lười biếng nữa.
Lượng công việc trong một tuần, lại dám kéo dài đến cả một năm.
“Đinh tổng, nếu như không vội, vậy tôi có thể xin nghỉ ngày mai không?”
“Cậu xin nghỉ làm gì?”
Designer liếm đôi môi khô khốc: “Thật ra thì mẹ tôi vừa mới nằm viện, sắp phải giải phẫu, bởi vì công việc bận rộn nên tôi không có thời gian qua với mẹ.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: “Sao không nói sớm, làm người phải lấy gia đình làm chủ, như thế này đi, lát nữa vào phòng tôi lấy giấy nghỉ phép.”
“Cảm ơn Đinh tổng…”
“Anh bạn trẻ, không cần phải có gánh nặng trong lòng, cố gắng của anh chỉ làm cho ông chủ của anh có thêm chiếc xe sang trọng thôi, mệt mỏi sẽ làm cơ thể mình suy sụp, cần gì chứ?”
“Đinh tổng nói rất đúng, cảm ơn Đinh tổng…”
“Tin tưởng chị, mặc dù chị đây là lãnh đạo, những chị vẫn đứng về phía các cậu.”
Đám quản lý cao tầng đang đứng ở cửa thang máy đều yên lặng khi nhìn thấy một màn này.
Nhất là vị phó tổng giám đốc Dương Chấn kia.
Khóe miệng anh ta co quắp một cái, toàn thân đều có hơi mất trật tự.
Cái Designer này, đã là người thứ tám xin nghỉ trong tháng của bộ môn thiết kế.
Bảy người trước cũng đều là do Đinh Duyệt phê chuẩn.
Hơn nữa, tất cả đều có số ngày nghỉ là bảy ngày, à không, ít nhất là bảy ngày.
Đáng hận nhất là, rõ ràng có vài Designer sống chết đều không muốn xin nghỉ.
Đinh Duyệt liền phê cho nửa tháng, nói thêm một câu thì thêm một ngày.
Nguyên do là bởi vì, kéo tiến độ công việc chậm lại.
“Đinh tổng, đã lâu không gặp!”
“A…, Giang tổng, đã lâu không gặp, dạo này có khỏe không?”
Trong lúc nói chuyện, Giang Chu cất bước đi qua bắt tay với Đinh Duyệt.
Hai người trao đổi ánh mắt, rồi nhìn nhau nở nụ cười xán lạn.
“Làm rất tốt!” Giang Chu nhỏ giọng nói: “Nghe nói đám người bên này sắp điên lên vì bà rồi à?”
Đinh Duyệt nhịn không được mà nhếch mép lên: “Không cần sùng bái tôi, đây chỉ là thiên phú.”
“Cảm giác làm lãnh đạo thế nào?”
“Thoải mái, tháng này tôi đã phê chuẩn cho hơn 30 người nghỉ, để cho tất cả bọn họ nghỉ phép có lương.”
“Bà định cho cả tòa nhà này nghỉ luôn à?”
Đinh Duyệt lắc đầu: “Tôi chỉ muốn đám nhân viên làm thêm giờ suốt đêm kia có thể nghỉ ngơi nhiều hơn trong thời gian tôi ở đây thôi, ông không biết thì thôi, hôm trước còn có nhân viên đã té xỉu vì tăng ca đấy.”
Giang Chu không khỏi giơ ngón tay cái lên: “Bà là lãnh đạo có lương tâm nhất mà tôi từng thấy đấy.”
“Thật sao? Vậy thì cảm ơn ông.”
Đinh Duyệt chép miệng một cái, rồi quay người lại, bắt đầu giày vò bị Designer tiếp theo.
Giang Chu nhìn thấy màn này, liền thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vẫn sợ Đinh Duyệt đây sẽ đầu đó lung tung, như vậy sẽ không chỉ tạo thành nhiều mâu thuẫn, mà còn bị toàn bộ công ty xa lánh.
Mặc dù lòng dạ của Đinh Duyệt khá rộng lớn, nhưng cảm giác bị xa lánh sẽ không dễ chịu chút nào.
Nhưng không ngờ Đinh Duyệt lại thích ứng nhịp điệu nhanh như vậy.
Hơn nữa, còn tìm được một phương pháp cao nhất mà ngay cả mình còn không tìm được.
Phương pháp gì?
Đương nhiên là một bên quan tâm nhân viên, một bên kéo dài tiến độ công việc rồi.
Nói như vậy, đám quản lý cao tầng của ByteDance sẽ có oán niệm rất lớn với Đinh Duyệt.
Nhưng ít nhất thì đám người dưới cơ sở đều sẽ rất thích người lãnh đạo như Đinh Duyệt.
Cái này gọi là phân hóa nội bộ.
Chương 843 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]