“Y Nhất, con đừng kéo cha, cha không đi!”
“Cha bị ốm thật, con nhìn này, cha làm gì còn sức lực nào!”
“Tên Giang Chu khốn khiếp này, rốt cuộc thằng nhóc này muốn làm gì? Vì sao phải gọi cha đi?”
“Con…con gái, con hãy nghe cha nói trước đã, buông tay ra trước đã.”
“Sao con lại nghe lời cái tên Giang Chu khốn khiếp kia mà không nghe lời cha chứ?”
“Con phải thông cảm cho cha chứ, cha đang ốm mà!”
Bên ngoài tòa lầu các Công Chúa.
Một người đàn ông trung niên không ngừng giùng giằng, nói cái gì cũng không chịu đi vào.
Những giãy dụa tới giãy dụa lui, ông vẫn bị một thiếu nữ thanh xuân tịnh lệ kéo vào trong.
Cùng lúc đó, Giang Chu đã đi đến cửa phòng tầng một.
Hắn không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười khi nhìn thấy cặp cha và con gái ngươi tới ta đi này.
“Anh rể, em đã kéo cha đến rồi, em giỏi không?”
Phùng Y Nhất vừa tiến vào nhà đã bắt đầu tranh công, trên mặt viết đầy đắc ý.
Giang Chu gật đầu: “Rất giỏi, đáng giá khích lệ!”
Phùng Y Nhất nói tiếp: “Vậy anh muốn thưởng cho em cái gì nha?”
“Thưởng cho em đêm nay được nằm ngủ.”
“…” Phùng Y Nhất chu mỏ lên, biểu thị bất đắc dĩ với ông anh rể này.
Mà giờ phút này, Phùng Sùng thì đang trợn trừng mắt nhìn Giang Chu.
Ông cảm thấy rất đau đầu với cái tên con rể khốn khiếp này của mình.
“Chú đã nói là không đi rồi, cháu nhất định phải kéo chú đến đây làm gì?”
“Cũng không phải là cháu không biết tình trạng bây giờ của Phùng gia.”
“Ông nội của Tư Nhược đã quyết tâm giao gia sản cho Phùng Ngạo rồi, chú đi để tự rước lấy nhục à?”
“Hiện trường còn có nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới thương nghiệp, có nhiều truyền thông và báo chí như vậy nữa.”
“Một khi chuyện này được công bố ra, tất cả mọi người sẽ chĩa micro về phía chú.”
“Xin chào Phùng tiên sinh, xin hỏi cảm nhận của ngài là gì?”
“Ngài phấn đấu nhiều năm vì Phùng gia như vậy, nhưng bây giờ lại không được chia tài sản, xin hỏi ngài có cảm tưởng gì?”
“Ngài cảm thấy quyết định của cha ngài là đúng hay sai? Ngài có ủng hộ người anh em mà mình chưa từng gặp mặt không?”
Phùng Sùng giả vờ giọng điệu của phóng viên, bắt đầu nói một tràng.
Sau đó, bắt đầu tự ảo tưởng ra các vấn đề rồi tự hỏi tự trả lời một lần.
Giang Chu không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ khi nhìn thấy một màn này.
Con bà nó, sao cha vợ của mình không đi làm diễn viên nhỉ.
“Nói đi, sao lại yên lặng rồi?”
“Chú nghe cháu nói một câu đã, ngày hôm nay chú nhất định phải đi!”
Phùng Sùng hơi cau mày lại: “Vậy cháu cho chú một cái lý do đi.”
Giang Chu yên lặng nửa ngày: “Có một nhóm nhạc mỹ nữ, sẽ mặc tất chân đen để nhảy múa.”
“…”
“…”
Phùng Sùng liếc mắt nhìn con gái: “Đàng hoàng một chút xem nào!”
Giang Chu thở dài: “Chú cứ nghe cháu là được, tuyệt đối là ổn.”
“Vậy thì cũng phải để chú rửa mặt cạo râu đã chứ?”
“Chú tắm rửa luôn cũng được, dù sao thì một lúc nữa mới bắt đầu.”
“Được rồi được rồi, biết rồi, đúng là xui xẻo khi có một tên con rể như cậu mà.”
Giang Chu nhìn bóng lưng cha vợ rời đi, khóe miệng lại co quắp vài cái.
Cuối cùng vẫn là nghe thấy có nhóm nhạc mỹ nữ mặc tất chân nhảy múa mới nhả ra.
Đàn ông quả nhiên đến chết vẫn là tên háo sắc.
Nếu như không phải có Phùng Y Nhất ở đây, thì chắc chắn là đồng ý luôn rồi.
Mà sau khi Phùng Sùng rời đi được gần 20 phút, một chiếc Maybach màu đen chậm rãi đi vào trong sơn trang.
Sau khi xe dừng lại, Phùng Y Vân mặc một bộ quần áo màu đen bước xuống xe.
“Giang Chu, cháu gọi cô trở về làm gì?”
Giang Chu tiến lên vài bước: “Cô cô, chúng ta cần dự bữa dạ tiệc tối nay.”
Phùng Y Vân yên lặng giây lát: “Chúng ta có tham gia buổi dạ tiệc từ thiện này hay không thì cũng không quan trọng, không phải sao?”
“Mặc dù nói là nói như vậy, nhưng cháu vẫn hy vọng ngài có thể trình diện.”
“Haiz, vậy thì nghe lời cháu vậy!’
Nửa tiếng sau.
Phùng Sùng rửa mặt cạo râu xong liền thay tây trang.
Sau đó ông trở lại lầu các Công Chúa để tập hợp với mấy người Giang Chu.
Nói thật, ông thật sự không muốn tham gia cái hoạt động tối nay chút nào.
Bởi vì đối với ông mà nói, loại chuyện này thực sự quá đau lòng.
Nhưng không biết Giang Chu nổi điên cái gì mà bắt buộc ông phải đi qua đây.
Như vậy, nếu như đám truyền thông và phóng viên chạy đến phỏng vật thật, thì ông sẽ lấy tên con rể khốn khiếp này ra làm bia, còn mình sẽ nhân cơ hội chạy trốn.
“Đi thôi, chúng ta đến hội trường.”
“Vậy thì đi thôi, dù sao cũng đã đến rồi.
Lúc này, Giang Chu nhìn thoáng qua Phùng Y Nhất: “Đúng rồi, Đinh Duyệt đâu?”
Phùng Y Nhất mờ mịt lắc đầu: “Em không biết nha, từ xế chiều hôm nay, em chưa từng nhìn thấy chị Đinh Duyệt.’
Giang Chu nghe thấy thế, trong lòng liền trầm xuống.
Lẽ nào bên phía Phùng Tư Nhược có vấn đề gì sao?
Có điều, đã đến thời điểm này rồi, gạo sống cũng đã chín thành cơm rồi.
Dù cho thật sự có vấn đề gì thì cũng không có cách nào nữa.
Chương 861 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]