Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 866: CHƯƠNG 866: HÌNH NHƯ MÌNH MANG THAI RỒI!

Cùng lúc đó, ở bàn đầu tiên bên dưới khán đài.

Phùng Sùng trợn tròn mắt lên để nhìn, toàn thân chấn động như bị sét đánh.

Làm thế nào thì ông cũng không thể tin nổi mình có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Người đang đứng ở trên khán đài kia, thế mà lại là con gái của mình.

“Tư Nhược…?”

“Vì sao Tư Nhược lại ở trên đó?!”

“Rốt cuộc thì đây là chuyện gì?”

Bên kia, Phùng Nhạc, Phùng Long và Phùng Y Vân đều có những biểu cảm giống nhau.

Không ai trong số họ có thể ngờ rằng, người đứng sau màn lại là cháu gái của mình.

Cha vừa mới nói, người thừa kế là người đứng ở sau tấm màn che.

Nói một cách khác…người thừa kế chân chính của Phùng gia là Phùng Tư Nhược!!!!

Cùng lúc đó, Giang Chu ở dưới khán đài cũng âm thầm thở dài.

Xem ra mình đoán không sai chút nào.

Cuối cùng Phùng Viễn Sơn vẫn chọn Phùng Tư Nhược làm người thừa kế.

E rằng sự lựa chọn này có liên quan đến sự xuất hiện của mình.

E rằng là có liên quan đến chuyện mình là người trọng sinh.

E rằng là có liên quan đến cái chun buộc tóc hình hoa trên bia mộ của Tiêu Bồi Bồi.

E rằng là có liên quan đến chuyện ông lão này muốn tùy hứng một lần cuối cùng.

Mặc kệ là có liên quan đến cái gì.

Thì ngày hôm nay, chuyện này đã là kết cực đã định.

Người nối nghiệp của tập đoạn Phùng thị chính là Phùng Tư Nhược.

Là một Phùng Tư Nhược vừa đần vừa dễ thương, lại không biết giao thiệp với người khác, là một Phùng Tư Nhược giống như Thiên Sứ.

“Đó là đại tiểu thư của Phùng gia.”

“Đúng đúng đúng, đó là Phùng Tư Nhược, là con gái lớn của Phùng Sùng!’

“Tại sao lại là Phùng Tư Nhược? Tại sao người thừa kế của Phùng gia lại là Phùng Tư Nhược?”

“Mẹ nó, tôi không có nhiều tài liệu liên quan đến Phùng Tư Nhược, thậm chí còn không góp đủ một bài viết luôn.”

“Trời đất ơi, tôi cmn nghĩ bể đầu cũng không nghĩ ra chuyện này!”

Lúc này, tất cả nhân vật nổi tiếng và phóng viên ở trong hội trường đều điên rồi.

Bởi vì bọn họ thật sự không quá hiểu về cô gái này.

Nguyên nhân trong này rất đơn giản.

Bởi vì Phùng Tư Nhược gần như chưa từng xuất hiện ở bất cứ trường hợp công khai nào cả.

Bọn họ chỉ biết Phùng gia có một vị đại tiểu thư.

Trừ cái đó ra thì bọn họ không có bất kỳ tin tức nào khác.

Nhưng đúng lúc này.

Âm hưởng trong hội trường bỗng nhiên truyền ra một giọng nói ngọt ngào.

Tất cả mọi người đều có thể nhận ra giọng nói này còn mang theo một chút khẩn trường.

Nhưng âm sắc và ngữ điệu lại mềm mại và đáng yêu đến quá đáng như cũ.

“Xin chào mọi người, tôi… tôi là Phùng Tư Nhược.”

Trong khoảnh khắc, toàn trường đều trở nên lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn Phùng Tư Nhược, muốn nghe rõ từng câu từng chữ của nàng.

Bởi vì nàng là người thừa kế Phùng gia.

Mỗi một câu nói của nàng đều vô cùng trọng yếu.

“…”

“Tôi … tôi…”

“Tôi…”

Phùng Tư Nhược cầm micro lên, bỗng nhiên lại có một loại cảm giác buồn nôn.

Vì vậy, nét mặt của nàng lập tức trở nên hơi ủy khuất.

Đầu tiên, nàng nhìn về phía Giang Chu và ba ba mình ở bên dưới, sau đó lại quay đầu nhìn về phía Đinh Duyệt.

“Hình như mình thật sự mang thai…”

“…”

Lời này vừa dứt, toàn bộ người trong hội trường đều trợn tròn mắt lên mà nhìn.

Bọn họ còn tưởng rằng vị đại tiểu thư Phùng gia này sẽ phát biểu một bài diễn thuyết đặc sắc nào đó.

Nói về quá trình mình trở thành người thừa kế của Phùng gia.

Hoặc là nói về chí hướng và hoài bão của mình.

Nói về chuyện sẽ dẫn dắt tập đoàn Phùng thị đi về phía huy hoàng thế nào.

Hoặc là nói về tâm trạng của mình đang kích động đến bao nhiêu.

Nhưng mà chẳng ai có thể ngờ được nàng lại nói một câu như vậy.

Nàng nói mình mang thai.

Giọng nói kia không giống như là đang nói với mọi người, mà giống như là đang nói với cô gái ở phía sau lưng kia.

Ngữ điệu còn có hơi ủy khuất, dường như ngay cả nàng cũng không quá xác định.

Mà ở trên cái bàn đầu tiên bên phải.

Giang Chu ngồi ở bên tay phải Phùng Sùng, hắn cũng đang trợn tròn mắt lên để nhìn, toàn thân cũng đã chấn động như bị sét đánh.

Phùng ngốc manh… mang… mang thai rồi?

Mình sắp làm cha rồi?

Rào rào rào.

Thời gian như dừng lại trong một phút đồng hồ.

Ngay sau đó, vô số phóng viên và truyền thông điên cuồng chen lấn đi lên phía trước.

Ánh mắt của bọn họ lộ ra một luồng ánh sáng cuồng nhiệt không gì sánh được mà khóa chặt vào người Phùng Tư Nhược.

“Phùng tiểu thư, xin hỏi hiện giờ ngài có cảm tưởng gì?”

“Ngài vừa nói mình mang thai là có ý gì?”

“Xin hỏi cha của đứa bé là ai? Người này có ở hiện trường không?”

“Phùng tiểu thư, ngài tuyên bố chuyện này ở một trường hợp long trọng như vậy là có ý gì?”

“Ngài nói hình như mình mang thai, ý là vẫn chưa xác định sao?”

Phùng Tư Nhược bỗng nhiên ủy khuất mà chu mỏ lên khi nhìn thấy đám phóng viên và truyền thông chen chúc nhau đến.

Thật ra thì nàng cũng không biết mình có mang thai thật hay không.

Bởi vì ngày hôm qua, khi mặc thử lễ phục thì mấy chị Designer đã nói là bụng của nàng hơi kỳ lạ.

Cái này không giống như béo, mà càng giống như là mang thai hơn.

Nàng vốn còn không xác định, nhưng bây giờ tự nhiên lại buồn nôn.

Vì vậy, nàng vô thức nói những lời này ra.

Nàng thật sự không cố ý… thật mà…

Chương 866 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!