Trương Minh nhìn Dương Chấn: “Mở cửa đi, có chuyện gì chờ vào rồi lại nói.”
Dương Chấn cười khổ một tiếng: “Trương tổng, lẽ nào đến giờ mà anh vẫn không hiểu à?”
“HIểu cái gì?”
“Tôi nói thật vậy, anh còn là tổng giám đốc, thì ai dám thủ tiêu thẻ vào cửa của anh?”
“…” Trương Minh bỗng nhiên chạy qua, liều mạng nắm cổ áo của Dương Chấn: “Anh cmn nói cái gì? Anh có ý gì?!”
Dương Chấn hít sâu một hơi: “Chu Tinh đã thua mua cổ phần của SoftBank, bây giờ Chu Tinh đã hoàn toàn khống chế cổ phần của ByteDance rồi, anh và tôi đều bị đuổi việc rồi.”
“Đánh rắm, sao tôi cmn không nhận được thông báo?”
“Thông báo ở trong hòm thư của ngài, bảy ngày không trả lời là mặc nhận rồi.”
Trương Minh hít sâu một hơi: “Tôi mới đi nửa tháng, mới chỉ có nửa tháng mà thôi, đám người SoftBank điên rồi sao? Bọn họ không biết giữ cổ phần lại là vẫn còn có vốn để đàm phán sao?!”
Dương Chấn cười khổ một tiếng: “Còn đàm phán cái gì chứ, Trương tổng, anh có biết Giang Chu đã chiếm được gì từ Bắc Hải không?”
“Cái gì?”
“Tập đoàn Phùng thị của Bắc Hải đã nằm trong tay của Giang Chu rồi, chúng ta căn bản là không có cơ hội thắng.”
“Tập đoàn Phùng thị? Vì sao tập đoàn Phùng thị lại nằm trong tay Giang Chu?”
“Bởi vì Phùng Viễn Sơn qua đời, cháu gái của Phùng Viễn Sơn đã thừa kế tập đoàn.”
“Cho nên? Chuyện này có cmn quan hệ gì với Giang Chu?”
“Cháu gái của Phùng Viễn Sơn đã mang thai con của Giang Chu, hiện giờ đang chờ sinh con rồi.”
Trương Minh nuốt nước miếng một cái: “Ai nói cho anh biết chuyện này?”
Dương Chấn thở dài: “Là Charles tiên sinh, chính mồm Charles đã nói cho tôi biết, Tiểu Lâm Dương kia đã đi tham gia dạ tiệc của Phùng gia.”
“Tại sao có thể như vậy?”
“Haiz, chỉ có thể nói là chúng ta không đủ vận thôi!”
“Mẹ nó, vậy không phải là tôi đã uổng công rồi à?”
“Đúng vậy, Trương tổng, chúng ta mất sạch rồi.”
“…”
Trương Minh nhìn đường phố Thượng Kinh sau cơn mưa.
Lại cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.
…
Bên kia, sân bay Thượng Kinh.
Một chiếc máy bay tư nhân hạ xuống đường băng, rồi từ từ chậm lại.
Sau đó, cửa máy bay mở ra, một gương mặt xinh đẹp không gì sánh được đã xuất hiện.
Nàng mặc một chiếc váy trắng, khoác một cái áo choàng bằng len màu xám tro.
Mái tóc dài nhu thuận được buộc thành hình viên thuốc, nhìn qua vừa thanh xuân trẻ trung, lại tràn đầy tinh thần phấn chấn.
Chỉ là bụng của nàng hơi nhô ra, nhìn qua đã biết là nàng đang mang thai.
Nhưng trừ cái đó ra, thì tất cả đều giống như là một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp.
Sau khi nàng xuống máy bay, một đám vệ sĩ mặc âu phục màu đen cũng lần lượt ra khỏi sân bay.
Đếm qua một lượt, có tất cả sáu người.
Trừ cái đó ra, thì còn có một y tá và một bác sĩ.
Tám người vây quanh một cô gái sắp làm mẹ, vội vàng rời khỏi lối đi cho hành khách.
Toàn bộ người ở trong sân bay đều cảm thấy hết sức kinh ngạc khi nhìn thấy một màn này.
“Đây là ai mà khí thế và phô trương thế?”
“Người ta ngồi máy bay tư nhân kìa, có thể không phô trương sao?”
“Dung mạo xinh đẹp quá, chẳng lẽ là ngôi sao hay minh tinh nào à?”
“Minh tinh nuôi một cái máy bay tư nhân? Có lẽ là không nuôi nổi đâu!”
Từ sau khi Phùng Viễn Sơn qua đời.
Phùng Tư Nhược liền chính thức thừa kế tập đoàn Phùng thị.
Nhưng trên thực tế, nàng thật sự không làm cái gì cả.
Công ty vẫn giao cho cha, chú và cô điều hành.
Giống như là không có bất cứ thay đổi nào khi thay người cầm quyền cả.
Nhưng mặc kệ thế nào, thì Phùng ngốc manh bây giờ cũng là phú bà giàu nhất.
Nàng giậm chân một cái, toàn bộ Bắc Hải hoặc có lẽ là toàn bộ cả nước đều run rẩy theo.
Cũng chính bởi vì như vậy, cho nên nàng mới bị ép phải mang một đội vệ sĩ.
Đây là quyết định sau khi Phùng Sùng và Giang Chu thương nghị xong.
Mặc dù Phùng Tư Nhược thật sự không muốn đưa vệ sĩ theo, nhưng nàng thật sự không dám nói không.
Bên phía cha thì còn dễ nói chuyện hơn một chút.
Nhưng Giang Chu là sẽ không nói gì mà chỉ đánh mông của nàng.
Giang Chu vốn đã cảm thấy nàng có hơi phách lối rồi.
Trước kia chỉ dám nói nhẹ thôi, bây giờ đã tiến hóa, biết nói không rồi.
Nếu như phản kháng Giang Chu nữa, nhất định sẽ bị đánh một trận.
Phùng Tư Nhược hơi thở dài, mũi nhăn lại, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
Có điều, chẳng mấy chốc là trái tim nhỏ của nàng nhịn không được mà nhảy cẫng và hoan hô.
Bởi vì nàng sắp được gặp lại Giang Chu rồi.
Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây, bước chân cũng trở nên nhẹ hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên có một đoàn người khác xuất hiện ở lối đi.
Người đi giữa đám người là một cô gái đeo kính râm, khẩu trang và mũ lưỡi trai, khi đi bộ còn che che giấu giấu.
Phía sau là một đám người nhao nhao theo sau, tay giơ điện thoại di động, biểu cảm như là sắp hưng phấn đến nổi điên rồi.
Nhìn dáng vẻ này, chắc hẳn là một ngôi sao nào đó rồi.
Bởi vì máy bay tư nhân cũng cần phải chạy đến nơi cất cánh và hạ cánh.
Cho nên đại đa số người xuất hiện ở sân bay đều đi cùng một lối đi.
Chương 890 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]