Giang Chu nhếch mép lên: “Anh thua ở chỗ anh không ngờ tôi lại đẹp trai như vậy, ngay cả người thừa kế của Phùng gia cũng yêu tôi đến chết đi sống lại, cho nên… cuối cùng thì đây vẫn là thời đại dựa vào mặt để ăn cơm.”
“Giang tổng, cảm ơn ngài đã làm tôi vui vẻ, tâm trạng của tôi bây giờ đã thoải mái hơn rồi.”
“???”
“Hẹn gặp lại!”
Trương Minh ôm hộp đồ, cất bước đi vào thang máy.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà lắc lắc đầu.
Đố kị, hoàn toàn là đố kỵ.
Có giỏi thì cmn cũng đi tìm một phú bà về đây rồi chơi tiếp xem nào.
Đã xấu rồi lại còn mạnh miệng, thật cmn không biết xấu hổ.
Một lúc lâu sau, trong công ty xuất hiện một đám người ôm hộp giấy.
Đám người này đều là người đã đi theo Trương Minh từ đầu, xem như là dòng chính của Trương Minh đi.
Trong đó có lập trình viên cũng có quản lý cao tầng, tất cả đều ôm một hộp đồ mà rời khỏi công ty.
Tất cả mọi người trong công ty không khỏi bàn tán xì xào khi nhìn thấy một màn này.
Quản lý cao tầng tranh quyền là một chuyện rất cơ mật, công nhân viên bình thường căn bản là không biết rõ ràng.
Thậm chí có những người còn không biết đã có chuyện gì xảy ra trong hơn một tháng này.
Bọn họ vẫn cứ đi làm bình thường, đến muộn liền trừ tiền.
Chỉ là bọn họ bỗng nhiên nghe nói Boss lớn đã bị khai trừ khỏi công ty rồi.
Hình như Dương tổng cũng bị khai trừ rồi.
Sau đó lại đến bộ phận nghiên cứu phát triển, bộ phận quản lý… tất cả hơn 100 cái miệng đều đã bị khai trừ.
Thậm chí có người còn không muốn đi, liền bị bảo vệ kéo ra ngoài.
Còn có người không chịu giao chìa khóa tủ hồ sơ, kết quả liền bị bảo vệ ném ra ngoài.
Cùng lúc đó, Giang Chu đứng ở trong đại sảnh của tổng bộ.
Hắn mặc tây trang, đứng vẫy vẫy tay chào những nhân viên bị xa thải kia, miệng còn nói mấy câu lần sau lại đến chơi.
Giọng nói kia cứ như là người ta tự nguyện xin nghỉ việc chứ không phải là do hắn đuổi người ta đi vậy.
Hành vi và hình tượng như vậy, làm cho đám nhân viên còn lại trong công ty thấy hơi sợ hãi.
Lãnh đạo đáng sợ nhất không phải là người ngày ngày gào thét mắng mỏ người khác, cũng không phải người suốt ngày tìm chuyện gây sự với người khác, mà là loại người suốt ngày cười hì hì, nhưng quay đầu liền đuổi việc luôn.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Tất cả mọi người đều biết vị Boss mới này của mình còn rất trẻ, mới chỉ có 21 tuổi mà thôi, nhưng bọn họ không tìm thấy bất cứ vẻ ngây ngô nào ở trên người Boss, mà chỉ thấy khí thế và khí phách kinh người mà thôi.
“Buông ra, tôi là giám đốc của công ty.”
“Tôi đã theo công ty từ khi mới cất bước cho đến bây giờ.”
“Các người sẽ phải hối hận khi khai trừ tôi!”
“Nhà tư bản đáng chết, tôi sẽ không khuất phục!”
“Tôi sẽ đi ủy ban lao động và công đoàn để kiện các người, tôi muốn giữ gìn quyền lợi hợp pháp của tôi.”
Trên quảng trường trước cửa tòa nhà của ByteDance.
Một ít công nhân viên kỳ cựu bị khai trừ đang gào thét không ngừng.
Có người cầu xin tha thứ, có người uy hiếp, tiếng ồn ào náo động ở khắp mọi nơi.
Cảnh tượng này khá là mới mẻ với đại đa số người.
Bởi vì dưới cái nhìn của bọn họ, công ty lớn chính là một cái bát sắt.
Trừ phi bản thân mình muốn chuyển công tác, bằng không thì làm sao có thể bị sa thải đơn giản như vậy được.
Nhưng tất cả những người này đều bị bảo vệ kéo ra ngoài, cuối cùng vẫn là bị lôi đi.
Tất cả mọi người trong đại sảnh nhìn thấy một màn này, nhất thời bắt đầu nghị luận ầm ĩ.
“Những người kia đã bị khai trừ hết rồi à?”
“Đúng thế, nghe nói là bởi vì Boss cũ của chúng ta đã đắc tội với cổ đông.”
“Tôi thấy biển hiệu ở trước công ty cũng bị thay rồi kìa.”
“Đúng vậy, đổi thành Chu Tinh - ByteDance rồi!”
“Cậu cả tôi nói là, công ty của chúng ta bây giờ đã bị Chu Tinh khống chế hoàn toàn cổ phần rồi.”
“Vậy lúc trước trên internet nói Chu Tinh muốn kéo SoftBank vào sân là thật hay giả vậy?”
“Điên rồi à? Chu Tinh đang khống chế rất tốt, tự nhiên lại tặng một nửa cho SoftBank, vậy chẳng phải ngu rồi sao?”
“Như vậy thì chứng tỏ tin tức đó giả à?”
“Đây là đấu tranh nội bộ của lãnh đạo, chúng ta không hiểu đâu, dù sao thì chắc chắn là cũng rất khúc chiết.”
“Anh thấy người vừa mới gào khóc xin ở lại kia không?”
“Ừm, có thấy, còn bị bảo vệ kéo quần xuống rồi kìa.”
“Đó là một người anh em của tôi, tên này nói là tháng chín sẽ được thăng chức lên tầng quản lý.”
“Sau đó thì sao?”
“Tôi mời tên đó ba bữa ở Trạng Nguyên Lâu, kết quả con hàng này lại bị khai trừ rồi.”
“A, chắc là cố tình lừa gạt thôi.”
“Không phải, nghe giọng điệu khi đó của tên này rất chắc chắn, như kiểu mười chắc chín rồi vậy.”
Nghe những tiếng nghị luận liên tiếp ở trong đại sảnh, Giang Chu nhanh chóng phất tay một cái, để đám người này mau đi làm việc đi.
Bây giờ, có rất nhiều nhân viên trong công ty bị khai trừ, nếu không ổn định nhân tâm thì chắc chắn sẽ lan tràn một thời gian.
Nhưng chỉ cần không phát sinh các mâu thuẫn quá lớn, thì sẽ không có phiền phức hay rắc rối gì.
Mà biện pháp để không có rắc rối, chính là không để nhân viên đi thảo luận quá nhiều.
~~~~~~
sorry anh em, máy hỏng mấy hôm, hôm nay mới sửa xong!
Chương 896 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]