Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Đúng lúc này, phòng làm việc ở cuối hành lang bỗng nhiên mở ra, có hai nam một nữ đi từ trong ra.
Một nam trong số đó khá trẻ tuổi, hình như chỉ lớn hơn Giang Chu một chút thôi, một nam một nữ còn lại đều là trung niên, tuổi tác không khác Sở Hùng là bao.
Trong đó, người đàn ông trung niên có mái tóc thưa thớt kia vẫn đang nói gì đó với Sở Hùng.
“Lão Sở, khoảng thời gian này, anh nhất định phải quản lý tốt trị an của thành phố Lâm Giang.”
“Ngàn vạn lần không thể xuất hiện loại chuyện đánh nhau ở trên đường như mấy hôm trước.”
“Thị trưởng phải rất vất vả mới có thể mời được vị doanh nhân kia về thành phố để khảo sát và đầu tư, mà trị an là vẻ ngoài của Lâm Giang.”
“Bằng không thì đến khi đó tôi và anh sẽ xui xẻo.”
Sở Hùng gật đầu: “Chủ nhiệm Hồ, mấy thứ anh nói tôi đều hiểu, nhưng mà vị doanh nhân kia là ai vậy?”
Chủ nhiệm Hồ sờ sờ đầu của mình: “Nghe nói là người của thành phố Lâm Giang chúng ta, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, bây giờ là một nhân sĩ thành công rất nổi tiếng.”
“Bảo sao lại bằng lòng đầu tư cho một thành phố nhỏ như Lâm Giang chúng ta.”
“Ai, không thể nói như vậy được, GDP của thành phố chúng ta bây giờ cũng là số một số hai, không thể nói là nhỏ được.”
“Vậy được rồi, tôi sẽ phân phó nhiệm vụ cho bên dưới, bảo mọi người chấp hành điều lệ quản lý trị an.”
“Tốt, chuyện này phải nhờ vào anh rồi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về về phía phòng khách.
Lúc này, Giang Chu đang ăn vụng một miếng sườn xào chua ngọt, Sở Ngữ Vi thì ngồi ở bên cạnh mà nhìn Giang Chu…
Hai người ngồi rất gần, vai kề vai, chân dính chân.
Sở Hùng nhìn thấy một màn này thì hơi sững sờ, hiển nhiên là không ngờ được là sẽ nhìn thấy cảnh này.
“A, cái tên nhóc thối này, tại sao đêm hôm khuya khoắt mà vẫn đến?”
Giang Chu tằng hắng một tiếng, quay đầu nói: “Chú Sở, cháu nhớ chú, cho nên cháu cố tình ngồi máy bay trở về thăm chú.”
Sở Ngữ Vi nghe thấy thế thì chọc thủng lời nói dối của Giang Chu lần nữa: “Cha, chú Giang không nấu cơm ở nhà, cho nên Giang Chu cố tình chạy đến ăn chực.”
Sở Hùng gật đầu: “Ngay cả chai rượu cũng không mang, đúng là đi ăn chực thật.”
“Chú Sở, ngày lễ ngày tết nào cháu cũng gửi rượu qua chuyển phát nhanh về cho chú, chú nói xem, chú đã uống bao nhiêu rượu của cháu rồi.”
Sở Hùng thấy dáng vẻ vô lại của Giang Chu thì lại muốn mắng người.
Ông đây đã giao con gái cho cậu rồi, cậu mang chai rượu là điều nên làm. Vậy mà còn nói mãi.
Mấu chốt là, ăn chực thì ăn chực thôi, nhưng người còn chưa đủ mà đã bắt đầu ăn rồi.
Tên con rể chó má này, thật cmn không phải thứ tốt mà.
Có điều, hiện giờ đang có người ngoài ở đây, nên ông cũng không thể nói ra miệng được.
“Lão Sở, đây là ai vậy? Là họ hàng thân thích nhà anh à?”
Sở Hùng quay đầu qua: “Đây là con trai của chiến hữu ngày xưa, cũng là bọn họ cấp ba của con gái tôi.”
Chủ nhiệm Hồ gật đầu, nhìn về phía Giang Chu: “Học cùng Ngữ Vi thì chắc là đang học đại học nhỉ? Anh bạn trẻ, cậu học ở đâu vậy?”
“Đại học Thượng Kinh, chuẩn bị học năm thứ tư.”
“Cũng là đại học hàng đầu à, quả nhiên là tuấn tú lịch sự.”
Sở Hùng nhìn về phía Giang Chu: “Đây là chủ nhiệm Hồ của văn phòng thành phố.”
Giang Chu vội vàng đưa tay ra: “Chủ nhiệm Hồ, ngưỡng mộ đã lâu.”
“A, ăn cơm ở nhà không cần như vậy, gọi chú Hồ là được rồi.”
“Đừng đừng đừng, vẫn gọi là chủ nhiệm Hồ đi, gọi chú gì đó thì quá thân thiết, không hợp với tư thế oai hùng của ngài.”
Chủ nhiệm Hồ nhịn không được mà cười một tiếng, lòng thầm nói người này không lớn mà ăn nói lại ra dáng.
Nhưng mà ông cũng đã nhìn thấy loại khách sáo này nhiều rồi, cũng không phải quá thích. Cho nên ông chỉ bắt tay một cái, rồi giới thiệu người ở bên cạnh.
“Đây là con trai của tôi, Hồ Cường, mới du học trở về, hiện đang làm quản lý sản phẩm của công ty Văn Đạt.”
Giang Chu gật đầu: “Hồ Cường, tên rất hay!”
Hồ Cường mỉm cười, nhìn về phía Sở Ngữ Vi: “Em Ngữ Vi, đã lâu không gặp!”
Sở Ngữ Vi để đũa xuống, hơi ngẩng đầu lên: “A? Chúng… chúng ta đã gặp mặt sao?”
Nàng nhìn về phía Hồ Cường, trong mắt viết đầy mờ mịt.
Giống như là đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ vậy.
Nhưng mà người xa lạ này lại biểu hiện rất quen thuộc với nàng.
Điều này làm cho nàng cảm thấy hơi khó hiểu.
Hơn nữa, nàng cảm thấy rất bài xích với một câu ‘em Ngữ Vi’ kia.
Thật ra thì Sở Ngữ Vi đã gặp mặt Hồ Cường khi nàng mới lên cấp ba.
Khi đó Sở Hùng vừa mới lên làm cục trưởng, nên cần phải xã giao rất nhiều.
Lại thường xuyên có khách khứa đến nhà, vừa ngồi đã là nửa ngày.
Có một vài vị khách sẽ dẫn người nhà qua chơi, để bày tỏ thân thiết gì gì đó.
Nhưng đã bốn năm năm trôi qua rồi, nàng đã không còn nhớ mấy người này rồi.
Bằng thì thì tại sao lại gọi nàng là hoa khôi cao ngạo và lạnh lùng chứ?
Nhất là khi còn học cấp ba, Sở Ngữ Vi cao ngạo như một con thiên nga.
Chương 900 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]