Trần Uyển Oánh cũng nhịn không được mà liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Tốn nhiều như vậy cơ à?”
“Vâng, cái khu đó tương đối đắt, hơn nữa còn là biệt thự riêng biệt, ba chục triệu đã là quá rẻ rồi.”
Chủ nhiệm Hồ nghe thấy câu này thì bừng tỉnh.
Hóa ra đây không phải là nhà của Sở gia mua, mà là bạn học của con gái Sở gia mua.
“Anh bạn trẻ, gia đình cậu làm gì?”
Giang Chu lau miệng một chút: “Cha mẹ đều là giai cấp công nhân viên chức.”
Sở Hùng cầm chén rượu lên: “Cha tên nhóc này là Giang Hoành Sơn, cùng một đơn vị với anh, chắc anh cũng biết.”
“Giang Hoành Sơn…”
Chủ nhiệm Hồ cảm thấy cái tên này hơi quen thuộc, dường như đã nghe qua trong thời gian gần đây, nhưng nhất thời lại không thể nhớ nổi là nghe qua ở đâu.
Đúng lúc này, Hồ Cường bỗng nhiên nhìn về phía Giang Chu.
“Giai cấp công nhân viên chức mà có thể mua một căn nhà 30 triệu sao? Chuyện này có chút không thực tế rồi nhỉ?”
Giang Chu mỉm cười: “Không phải cha mẹ tôi mua, là tôi mua.”
Hồ Cường hời sững sờ, sau đó lại cười ha ha một tiếng: “Quá hài hước rồi, cậu chỉ là một sinh viên thôi đúng không?”
“Sinh viên mua nhà cũng không phạm pháp mà.”
“Em Ngữ Vi, em đã đến căn nhà đó chưa? Chắc là nói đùa thôi nhỉ!’
Hồ Cường vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn về phía Sở Ngữ Vi.
Anh ta cảm thấy Giang Chu đang trang bức vớ vẩn mà thôi.
Cho nên định nói bóng nói gió để nhắc nhở cô bé xinh đẹp này một chút.
“Đến rồi, còn ở đó một thời gian nữa.”
“Có phải là nhà thuê hay không?”
Sở Ngữ Vi hơi cau mày lại: “Rõ ràng là Giang Chu mua lại, tại sao lại là thuê được?”
Hồ Cường nhịn không được mà lắc đầu, anh ta cho rằng Sở Ngữ Vi không có khái niệm gì với tiền: “Em Ngữ Vi này, lương của anh bây giờ là 18 ngàn một tháng, trừ bỏ chi phí ăn uống và sinh hoạt ra, thì phải để dành 3000 tháng mới được 30 triệu, cũng chính là ba mươi năm.”
“Hả? Anh mua nhà thôi mà cũng vất vả như vậy à?”
“???”
Hồ Cường nghe thấy thế thì cảm thấy rất bối rối.
Bản thân mình chỉ làm một cái ví dụ đơn giản.
Để cho Sở Ngữ Vi biết giai cấp công nhân muốn mua nhà là khó khăn như thế nào.
Huống chi còn là một căn biệt thự hơn 30 triệu.
Tại sao vào trong tai của đối phương, lại biến thành mình rất vất vả trong chuyện mua nhà rồi?
Tại sao Sở Ngữ Vi không suy nghĩ ràng, một người có thu nhập cao như mình còn phải mất ba mươi năm mới mua được nhà.
Vậy Giang Chu này là một sinh viên, gia đình thì là công nhân viên chức, thì lấy tiền ở đâu ra mà mua nhà.
Nên chắc chắn đó là đi thuê, là đi thuê!
Cùng lúc đó, người phụ nữ trung niên ngồi ở một bên kho khan một tiếng, bà ta tên là Tiền Mỹ, là phu nhân của chủ nhiệm Hồ, cũng là mẹ của Hồ Cường.
Từ khi con trai bắt đầu nói chuyện, thì bà đã đã nhạy cảm mà phát hiện ra một tia không đúng.
Hình như con trai mình hôm nay rất muốn biểu hiện bản thân.
Nhưng lại luôn vô tình hoặc cố ý mà nói ra vài câu mang theo cảm giác về sự ưu việt.
Trong các hàng chữ luôn muốn biểu hiện ra sự ưu tú của bản thân mình.
Tiền Mỹ liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi, lòng thầm nói đại khái là vì cô bé này rồi.
Đứa con gái này của Sở gia thật sự là xinh đẹp đến không còn gì để nói.
Hơn nữa, cha còn là cục trưởng, gia thế bối cảnh đều rất tốt.
Nếu như con trai mình thật sự có hứng thú với con gái nhà người ta, thì đây cũng không phải là chuyện xấu.
Đến khi đó, hai nhà kết thành thông gia, vậy coi như là cường cường liên hiệp.
Nhưng mà người thanh niên họ Giang này quả thật là hơi không có ánh mắt.
Gia thế bối cảnh đều không tốt, lại ỷ vào thân phận bạn học để đến ăn chực.
Đây rõ ràng là một bữa tiệc của gia đình cục trưởng và chủ nhiệm văn phòng của thành phố Lâm Giang.
Kết quả lại bị một tên nhóc con ở đâu ra chặn ngang một cước, làm cho con trai mình bị xấu hổ như vậy.
“Thật ra thì Hồ Cường nhà chúng tôi muốn nói là, biệt thự 30 triệu là rất không rẻ.”
“Nếu như là nhà chúng tôi, thì tiết kiệm vào năm là có thể mua được.”
“Nhưng dù cho có mua được thì cũng thương cân động cốt.”
“Ngữ Vi à, vị bạn học này của cháu lấy tiền ở đâu ra mà có thể mua nhà đắt như vậy chứ.”
Hồ Cường nghe thấy mẹ mình mở miệng, hai mắt anh ta lập tức sáng lên.
Quả nhiên vẫn là người đời trước có kinh nghiệm, chỉ hai ba câu là có thể chỉ thẳng vào vấn đề rồi.
Đúng vậy, nói mình gặp khó khăn trong chuyện mua nhà, vậy tên này lấy tiền từ đâu ra?
“Giang Chu là vừa học vừa kinh doanh.” Sở Ngữ Vi thả đũa xuống, lễ phép mà mở miệng: “Giang Chu còn là ngôi sao mới trong giới khởi nghiệp của đại học Thượng Kinh, cha mẹ cháu cũng biết.”
Sở Hùng đặt chén rượu xuống, gật đầu nói: “Tên nhóc này, ban đầu thì làm đưa thức ăn, hiện giờ thì không biết là đang làm gì nữa.”
“Giao đồ ăn, chính là chân chạy đúng không?”
Giang Chu gật đầu: “Nói là chân chạy cũng không sai, đều như nhau cả.”
Hồ Cường cảm thấy mình đã hiểu rồi: “Cậu làm thêm ở Món Ngon đúng không?”
“Đó là chuyện rất lâu rồi, sau này tôi không làm nữa, tiền cmn ít mà việc lại nhiều, lãng phí thanh xuân mà.”
“Giao đồ ăn mà có thể kiếm nhiều tiền như vậy sao, còn có thể mua nhà?”
Chương 902 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]