Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 908: CHƯƠNG 908: CÙNG LÀ BẠN HỌC, NHƯNG LẠI KHÁC BIỆT NHIỀU NHƯ VẬY!

Sau khi chuyến thăm viếng kết thúc.

Đám người liền ăn một bữa cơm ở một nhà hàng.

Trong khi đó, là một ‘cha vợ tỷ phú’ thì Sở Hùng cũng được gọi đến đây.

Sở Hùng nghiêm mặt nhìn tên con rể chó má của mình, thần thái lại có chút phức tạp.

Thật ra thì loại chuyện có bao nhiêu tiền này, nói trắng ra cũng chỉ là một chuỗi chữ số.

100 triệu và 100 tỷ cũng không có khác nhau là mấy.

Đối với người bình thường mà nói, đó đều là số tiền xài không hết.

Nhưng địa vị xã hội thay đổi mới là thứ để cho người ta cảm nhận được.

Cũng ví dụ như vậy giờ, mình được gọi đến dùng cơm là vì mình là cha vợ của Giang Chu.

Nếu như đặt ở trước kia, thì Sở Hùng căn bản là không thể tưởng tượng nổi.

Sở Hùng nghĩ đến đây, ông không khỏi nhớ lại lần đầu tiên mình nhìn thấy Giang Chu.

Ngày hôm đó, tên nhóc này đạp một chiếc xe đạp rách vào trong sở cảnh sát.

Mở miệng đã nói mình biết tội phạm giết người ở chỗ nào, còn hỏi có 500 ngàn tiền thưởng hay không.

Bây giờ nghĩ lại, thật ra thì đó chính là đầu mối cho con đường quật khởi của tên nhóc này.

Qua ba lần rượu, đám người dồn dập rời sân.

Giang Chu từ chối lời mời đưa về của người khác, hắn đi bộ dọc theo con phố với Sở Hùng.

“Cha vợ, hôm nay có thấy hãnh diện hay không?”

Sở Hùng vỗ vỗ bả vai của Giang Chu: “Hãnh diện thì đúng là hãnh diện, nhưng mặc kệ cháu có bao nhiêu tiền, cháu cũng phải đối xử tốt với Ngữ Vi, bằng không thì chú vẫn sẽ vặn đầu chó của cháu xuống.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Có phải chú có chấp niệm gì với đầu của cháu không?”

“Nói nhảm ít thôi, tối nay bảo cha cháu qua nhà ăn cơm đi.”

“Biết rồi, ngài nhớ bảo mẹ cháu làm thêm sườn nhé, cháu thích gặm xương sườn.”

Sở Hùng hơi sững sờ: “Không phải mẹ cháu đi Thượng Kinh rồi sao?”

Giang Chu cười ha ha: “Không phải vẫn còn một người ở đây sao.”

“Ah, tên nhóc nhà cháu đổi giọng nhanh thật, sao mặt dày thế không biết.”

“Đây không phải là mặt dày, mà phải gọi là có ánh mắt, chủ nhiệm Hồ giới thiệu ngài là cha vợ con, không phải ngài cũng không phản bác sao?”

“Vậy thì cũng đúng…”

Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên vươn tay ra.

Sở Hùng hơi sững sờ: “Làm cái gì thế?”

“Phí đổi giọng!”

“Cmn, cháu đã có tài sản trăm tỷ rồi, còn đòi phí đổi giọng với chú?”

“Tiền của con là tiền của con, hoàn toàn không liên quan gì đến phí đổi giọng này cả.”

Sở Hùng móc ví ra, rút một xấp tiền mặt ra: “Còn gì nữa không?”

Giang Chu đếm một lượt: “Dì Trần cho ngài không ít tiền tiêu vặt nhỉ, mạnh hơn cha con nhiều lắm đấy.”

“Báo tường Lâm Giang, mười giờ sáng ngày hôm nay!”

“Chủ tịch hội đồng quản trị Giang Chu của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh đã gặp mặt lãnh đạo thành phố, đoàn người cùng đi tiến hành khảo sát trên vùng núi.”

“Theo như tin tức của phóng viên, tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh có kế hoạch đầu tư 500 triệu để xây dựng một nhà xưởng điện tử.”

“Nhà xưởng này được xây dựng thành công, sẽ có tác dụng thôi động phát triển kinh tế của Lâm Giang.”

“Ngoài ra, huyện xxx là huyện nghèo vẫn luôn được thành phố Lâm Giang chú ý nhất.”

“Nơi đó núi non trùng điệp, không thể trồng trọt, sức lao động đã xói mòn nghiêm trọng.”

“Vì xúc tiến kinh tế địa phương, hình thành kinh tế tuần hoàn khỏe mạnh.”

“Tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh đã khởi công xây dựng trại chăn nuôi và đạo tạo nấm, cung cấp hơn 2000 việc làm cho huyện.”

“Sau khi khảo sát xong, kế hoạch đầu tư đã tiến vào giai đoạn khởi động.”

“Chủ tịch hội đồng quản trị Giang Chu của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh, năm nay 22 tuổi, đến nay vẫn còn là một sinh viên ở trong trường.

“Giang Chu sinh ra ở đường Đông Lộ thành phố Lâm Giang, từ nhỏ thành tích đã ưu tú, biểu hiện vô cùng xuất sắc.”

“Từ thời còn học sinh, Giang Chu vẫn duy trì thói quen cần cù học tập, lấy giúp người làm niềm vui…”

“ … “

Sở Hùng đưa tay tắt ti vi, châm một điếu thuốc.

Quá giả, đây cmn mà là tên nhóc con chết tiệt kia sao.

Còn cần cù học tập, lấy giúp người làm niềm vui nữa?

Quả nhiên, đài truyền hình chỉ có một bài này để khen người, không có chút sáng tạo nào để tham khảo cả.

Việc xấu mà tên nhóc này đã làm, có thể nhồi đầy một cái sọt rồi.

Việc xấu nhất chính là, lừa gạt con gái nhà mình, quả thực là quá ghê tởm.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại.

Nếu như Giang Chu thật sự cần cù thiện lương và rộng rãi như ở trên ti vi nói, thì có lẽ Giang Chu ngày hôm nay đã không thể có thành tựu như này rồi.

Thế giới này chính là kỳ quặc như vậy đấy.

Thành tựu của một người không phải được quyết định bởi mấy thứ như nỗ lực, cố gắng hay thành tích.

Có vài người sẽ phải đi vô số đường vòng trong cả đời này.

Nhưng chỉ cần không ngừng dằn vặt, thì có lẽ là có thể đi xa hơn.

Mà Giang Chu thì là loại người cực kỳ thích chơi đùa.

Quả thực là chưa chết thì vẫn sẽ không ngừng dằn vặt.

Chương 908 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!