Nhưng thật ra thì ban đầu Trịnh Vũ vẫn không chịu phục với Giang Chu.
Giang Chu mua xe, cậu ta cũng mua xe, kết quả là xảy ra tai nạn xe cộ.
Cuối cùng còn phải cầu xin Giang Chu hỗ trợ mới xong chuyện.
Giang Chu gây dựng sự nghiệp, cậu ta cũng khởi nghiệp.
Kết quả làm chuyển phát nhanh nửa năm, quần cộc cũng không còn.
Cho đến bây giờ.
Giang Chu lấy phân thận tỷ phú để trở về quê hương.
Trịnh Vũ mới ý thức được, chênh lệch giữa hai người bọn họ là bao nhiêu.
Không thể đuổi kịp, thậm chí cả bắt chước cũng không thể bắt chước.
Một lúc sau, bài hát đã kết thúc.
Giang Chu ngồi trở lại ghế sa lon, đưa micro trong tay cho người khác.
Nhưng bởi vì Giang tổng vừa đầu tư 500 triệu cho thành phố Lâm Giang mới hát xong, cho nên tất cả mọi người trong phòng đều không muốn hát.
Nếu như hát hay hơn Giang tổng, vậy chắc chắn là đắc tội với người.
Nếu như hát khó nghe hơn, vậy cmn còn không bằng không hát cho xong.
Vì vậy, cái micro này lại được truyền một vòng giống như là truyền hoa, cuối cùng lại truyền đến tay của Trịnh Vũ.
“Phù… “
Trịnh Vũ cầm micro, yên lặng một chút rồi đứng lên.
Sau đó, cậu ta đi lên bảng chọn bài hát, chọn một bài ‘tình ca độc thân’ của Lâm Chí Huyền.
Đây là một trong những bài hát hot nhất ở các quán karaoke vào những năm 99.
Cho dù đã qua vài năm trôi qua, độ hot của nó vẫn không giảm chút nào.
“Tôi là người không nắm giữ được ái tình, chỉ luôn dõi mắt lặng lẽ nhìn cô ấy rời xa.”
“Trên thế giới này có rất nhiều người hạnh phúc, tại sao lại không có tôi?”
“…”
“Người thất tình luôn có ở khắp mọi nơi, tôi chỉ là một trong số đó mà thôi.”
“Tình yêu càng đau khổ thì càng mạnh mẽ, tình yêu cần phải dứt khoát.”
“Bất cứ người cô đơn nào cũng hiểu, nếu muốn yêu thì không nên sợ đau thương.”
“…”
“Ooh ooh oh oh.”
Tiếng hát bi thảm của Trịnh Vũ nhất thời làm cho tất cả mọi người trong phòng đều liếc mắt nhìn nhau.
Mọi người đều biết lớp trưởng Trịnh Vũ rất thích Sở hoa khôi.
Nhưng mà ‘Y đới tiệm khoan chung bất hối, Vị y tiêu đắc nhân tiều tụy’.
(trích Điệp Luyến Hoa của Liễu Vĩnh, tạm dịch
Đai áo rộng dần (người gầy đi), cuối cùng cũng không hối tiếc
Vì chàng đáng khiến mình tiều tụy)
Sở hoa khôi người ta căn bản là không có hứng thú gì với Trịnh Vũ cả.
Hoàn toàn đơn giản là một mình Trịnh Vũ đơn phương mà thôi.
Nhưng cái tên này lại dám hát bài hát này ở trước mặt Giang Chu, thật sự là có can đảm.
Thế là mọi người đều dồn dập nhìn về phía Giang Chu, muốn quan sát vẻ mặt của Giang Chu một chút.
Lúc này, Giang Chu đang ngồi chung một chỗ với người sống tạm bợ ở trong lớp là Cát Ngọc Kiệt.
“Vì sao mỗi một người độc thân cũng phải chặt đầu, tội nặng như vậy cơ à?”
Cát Ngọc Kiệt suy nghĩ một chút: “Có thể là bởi vì muốn yêu thì đứng sợ đau thương đi.”
Sau khi nghe xong, Giang Chu thấy vô cùng kinh ngạc: “Trời ạ, Lão Cát, đừng thấy ông không đỗ đại học mà nhầm, tài nghệ văn chương này quả thực là thâm hậu mà.”
“Ai ai ai, khiêm tốn một chút.”
Cùng lúc đó, Trịnh Vũ đang ca hát suýt nữa phun máu.
Đây cmn là mỗi một người độc thân cũng phải nhìn thấu, là nhìn thấu!
Không phải cmn chặt đầu!
Trong lòng Trịnh Vũ lại đau đớn hơn, giọng hát không khỏi thê thảm hơn vài phần.
“Muốn tìm người yêu sâu sắc nhất, tha thiết nhất để từ biệt cô đơn.”
“Tôi thì quá si tình, còn em tuyệt tình, đã mang vết thương đến cho tôi.”
“Người đau khổ thì có rất nhiều, tôi phải dũng cảm vượt qua tất cả.”
“Xin đừng yêu đương, để rồi sai lầm luyến tiếc.”
“Rồi lại như tôi lặng lẽ hát bài tình ca cho riêng mình.”
“Bài hát này là sự thật lòng, đầy si tình và đau thương.”
“Bản tình ca cô đơn này, ai sẽ hát cùng tôi?”
Trịnh Vũ hát xong bài này, viền mắt đã hơi đỏ lên.
Người trong cuộc đời này, có lẽ sẽ không thể quên được rất nhiều chuyện.
Ví dụ như đang trong lớp học mà bị tiêu chảy, ôm mông chạy từ lớp học đến nhà vệ sinh.
Ví dụ như tỏ tình với cô gái mình thích, lại nhịn không được mà thả rắm.
Nhưng điều khó quên nhất chính là, đối tượng mình thầm mến năm đó lại thích người khác.
“Mình về rồi đây.”
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân truyền vào.
Sở Ngữ Vi cầm cái ví màu rám nắng đi vào trong phòng.
Phía sau còn có hai nhân viên ôm hai cái sọt, bên trong là các loại bia và đồ ăn vặt.
Nếu mấy thứ này ở bên ngoài thì không đáng tiền chút nào, thế nhưng ở những nơi như quán karaoke này, thì chỉ cần mua là sẽ phải chảy máu.
Nhất là mấy loại bia kia, giá cả có thể làm cho người ta nhìn mà hết hồn.
Mà thậm chí còn có loại bia mà bọn họ còn chưa từng nghe tên, nhưng giá tiền vẫn cứ là 30 đồng một chai.
Trịnh Vũ quay đầu nhìn Sở Ngữ Vi, lại có một xúc động muốn nhắc nhở Sở Ngữ Vi một câu.
Sau đó nhờ vào chuyện này để có cơ hội nói vài câu với Nữ Thần của mình.
Thế nhưng cậu ta nghĩ lại, rồi không khỏi cười tự giễu.
Giang Chu đã đầu tư 500 triệu cho thành phố Lâm Giang mà không thèm chớp mắt.
Có lẽ chút tiền này còn không bằng một bữa sáng của người ta nữa kìa.
Vấn đề mà mình quan tâm, ở trong mắt của Giang Chu căn bản là không phải vấn đề.
Chương 910 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]