Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 933: CHƯƠNG 933: THIẾU NỮ BỆNH KIỀU! (2)

Giang Chu trực tiếp cho Đường Quả vào danh sách không quấy rầy, sau đó trở lại giao diện của Tô Nam.

“Không nói chuyện này nữa, khi nào thì em mới trở về Thượng Kinh?”

“Em cũng không biết nữa, bên chỗ em và chị Thư Nhã càng ngày càng bận rộn.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Em cmn cầm tiền lương của anh, lại đi làm việc cho người khác? Hơi quá đáng rồi đấy.”

Tô Nam gửi một icon chống nạnh: “Hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, em không còn chỉ là một nhân viên quen nữa rồi.”

“Vậy em cũng phải tìm thời gian nghỉ ngơi để trở về vài ngày chứ?”

“Hmm… tháng sau đi, ít nhất phải tháng sau mới có thời gian rảnh.”

“Gia tài bạc triệu còn dùng miễn phí nhân viên của anh, anh phải thu phí của Doãn phú bà mới được.”

“Thôi nhé, em đi làm việc, anh tự đi đòi tiền chị Thư Nhã đi.”

Giang Chu rời khỏi giao diện, mở Wechat của Doãn Thư Nhã ra.

Thời gian gần đây, ngày nào Doãn Thư Nhã cũng gửi một ít luận án về quan tâm lâm chung cho hắn, nhờ hắn post lên vòng bạn bè để tuyên truyền cho nàng.

Bây giờ còn miễn phí sử dụng nhân viên của hắn, quả thực là quá ghê tởm.

“Trả tiền.”

Doãn Thư Nhã: “Tiền cái gì, tôi không nợ cậu mà.”

Giang Chu: “TÔ Nam chính là người của tôi.”

“Vậy tôi không phải người của cậu à?”

“Hả? Rõ ràng chúng ta chỉ là bạn bè chung giường chung gối thôi mà.”

“Phi, bên này đang rất bận rộn, không có thời gian nói chuyện tào lao với cậu, có giỏi thì qua đây đòi tiền đi.”

Giang Chu: “Bên đó bận rộn như vậy, tôi qua đó không phải là đi làm công nhân lao động cho cô à.”

Doãn Thư Nhã: “Tôi xây một bệnh viện lâm chung ở Bắc Hải, qua thăm một chút cũng tốt mà.”

“Xây bệnh viện à, bảo sao Tiểu Nam Nhi lại tham ô một khoản lớn trong công quỹ.”

“Dù sao thì cậu cũng đã dùng của hồi môn của tôi rồi, đây coi như là có qua có lại, cũng không phải là không trả lại cho cậu mà.”

Giang Chu: “Tiền thì không có vấn đề, nhưng mà xây một cái bệnh viện, có phải là đầu tư hơi nhiều rồi không?”

Doãn Thư Nhã: “Tôi chỉ muốn làm cho ra làm mà thôi.”

“Vậy tại sao không làm ở Thượng Kinh? Mà phải chạy đến Bắc Hải làm gì?”

“Không khí ở Thượng Kinh càng ngày càng ô nhiễm, cậu cảm thấy xây bệnh viện ở đó có thích hợp không?”

“Có đạo lý, không khí ở Thượng Kinh bây giờ, đúng là không thích hợp để dưỡng bệnh trước khi lâm chung, nhưng Bắc Hải cũng không thích hợp mà.”

Doãn Thư Nhã: “Nói thế nào thì Bắc Hải cũng có tài nguyên y tế số một số hai trong cả nước, hoàn cảnh chữa bệnh rất tốt, coi như là bù trừ lẫn nhau.”

Ngón tay Giang Chu tung bay: “Được rồi, hai ngày nữa tôi sẽ qua xem một chút.”

“Tôi mua cho Tô Nam một chiếc xe thể thao, cô ấy lái rất ổn, đến khi đó tôi sẽ bảo cô ấy ra sân bay đón cậu.”

“Cô bé chết tiệt kia còn lái cả xe thể thao rồi cơ à?”

“Tiểu Nam Nhi nhà chúng ta bây giờ đã là tiểu thư có tiếng ở Bắc Hải rồi, anh đừng khinh thường.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Vậy thì tốt, tôi còn chưa bao giờ đánh cái mông của tiểu thư quý tộc đây, lần này có thể được trải nghiệm rồi.”

Doãn Thư Nhã: “Đánh cái mông của anh thì có.”

Doãn Thư Nhã: “Vừa rồi không phải tôi, là Tô Nam đấy.”

Giang Chu: “Tình cảm của hai người tốt như vậy à, ngay cả điện thoại di động mà cũng có thể đổi cho nhau chơi?”

Doãn Thư Nhã: “Tình như chị em, hâm mộ không?”

Giang Chu cười ha hả: “Cái này thì có gì mà hâm mộ.”

Doãn Thư Nhã: “Anh đến thì sẽ biết, Tiểu Nam Nhi bây giờ rất lợi hại nha.”

“Tôi vốn không muốn đi lắm, nhưng bây giờ cô đã thuyết phục được tôi rồi đấy.”

Doãn Thư Nhã: “Đặt vé máy bay xong nhớ nói cho tôi biết.”

“Không cần, tôi sẽ cho hai người một niềm vui bất ngờ.”

Doãn Thư Nhã: “Tuần này? Hay là tháng này?”

“Để tính sau.”

Doãn Thư Nhã: “Ok. Tôi đi làm việc trước đây.”

Giang Chu rời khỏi giao diện của Doãn Thư Nhã, hắn phát hiện Đường Quả vẫn còn đang nhắn tin cho mình.

Tuy rằng tần suất không còn nhanh như lúc trước, nhưng mà vẫn cuồn cuộn không dứt.

“Đàn anh, chị Y Nhất vừa nhắc đến anh xong.”

“Đàn anh, có phải anh cảm thấy em có vấn đề hay không?”

“Chị Y Nhất không biết giữ bí mật đâu, chỉ hỏi vài câu là đã nói ra rồi.”

“Ai, hình như em vừa nhìn thấy anh.”

“Wow, đàn anh, bóng lưng của anh thật là đẹp.”

“Em đang ở sau lưng anh, anh có muốn quay đầu lại nhìn em không?”

“Quay đầu lại là có quà nha, thật nha thật nha.”

Giang Chu nín thở, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau một cái.

Chỉ thấy trên bãi cỏ ở trong thao trường sau tấm lưới sắt kia, Đường Quả đang ôm chân, quơ quơ cái điện thoại di động hơi sáng ở trong tay.

Nàng mặc một chiếc áo ngắn tay màu hồng nhạt, mái tóc được buộc thành đuôi ngựa.

Bên dưới là một chiếc váy ngắn màu đen, hai chân trắng nõn nà hướng về phía hắn, hơi tách ra.

Lúc này, nàng cười ngọt ngào, giơ tay rồi hơi nhấc làn váy lên…

Chương 933 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!