Giang Chu véo má của Phùng Tư Nhược, lại tăng thêm một chút sức.
Mãi cho đến khi Phùng Tư Nhược phải hít hà thì hắn mới dừng lại.
Sau khi Giang Chu buông tay ra, trên gương mặt xinh đẹp của Phùng Tư Nhược đã có một dấu vết màu hồng hồng.
Một lúc lâu sau, bóng đêm bên ngoài cửa sổ đã nồng đậm hơn không ít.
Giang Chu làm bữa ăn cho phụ nữ mang thai xong, hắn cũng ăn cùng nàng luôn.
Sau đó, hai người đi ra ngoài, bắt đầu đi dạo trong khu rừng nhỏ ở dưới ánh đèn đường.
Bởi vì Phùng Tư Nhược đang mang thai, mà nàng lại rất ít khi vận động, cho nên Giang Chu thường xuyên đưa nàng ra ngoài đi dạo, để cam đoan sức khỏe của nàng.
“Đúng rồi, mẹ đâu?”
Phùng Tư Nhược trả lời: “Mẹ đi Quảng Tế Tự, nói là đi cầu bình an cho em.”
Giang Chu gật đầu, đột nhiên cảm thấy đũng quần run rẩy vài cái.
Hắn thò bàn tay vào túi, móc điện thoại di động ra xem một chút.
Lại là Wechat, nhưng không phải là Đường Quả, mà là Sở Ngữ Vi.
Sở Ngữ Vi: “Giang Chu, ngày mai chúng ta đi bệnh viện nha.”
“Đi bệnh viện làm gì? Không đi!”
Sở Ngữ Vi: “Quả nhiên là anh có hơi nóng nảy, chúng ta đi kiểm tra một chút đi, coi như kiểm tra sức khỏe bình thường thôi.”
Giang Chu: “Đừng cho là anh không biết các em đã trò chuyện gì ở trong nhóm chat.”
Sở Ngữ Vi: “Em cảm thấy cái ảo giác mà Tô Nam nói đến là rất nghiêm trọng đấy.”
Giang Chu: “Phi, ông đây không xứng đáng được mỹ nữ yêu thích à?”
Sở Ngữ Vi: “Hmm…”
Giang Chu: “Ngày mai chờ anh ở bên hồ.”
Sở Ngữ Vi: “Anh đồng ý rồi à?”
Giang Chu: “Ừm, đồng ý đi đánh mông của em, còn cả Tô Nam nữa.”
Giang Chu nói xong liền rời khỏi logo Wechat, sau đó hắn gọi điện thoại cho Chu Vũ Đình.
Hỏi thăm tình hình gần đây của công ty.
Hắn lại nhờ Chu Vũ Đình mua một chiếc vé máy bay đến Bắc Hải.
Thời gian gần đây, hành vi của Tiểu Nam Nhi càng ngày càng không chịu nổi.
Chẳng những thực sự tham ô công quỹ, lại còn hoài nghi tinh thần của hắn có vấn đề.
Là cảm thấy trời cao hoàng đế xa à.
Trận đòn vào mông này đã xác định rồi, ai khuyên cũng vô dụng.
“Giang Chu…”
“Ừm?”
Giang Chu giơ điện thoại di động lên, mắt nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
Lúc này, Phùng ngốc manh ngáp một cái, đôi mắt xinh đẹp có hơi mông lung.
“Đi về đi ngủ nha?”
“Em buồn ngủ rồi à?”
“Ừm, buồn ngủ, hơi mệt.”
“Được rồi, vậy anh đưa em về nhà.”
“Hôm nay em muốn ngủ chung với anh.”
Giang Chu nắm tay của nàng: “Anh sẽ trải chăn đệm ở dưới đất, rồi ngủ ở đó.”
Phùng Tư Nhược lầu bầu một tiếng: “Muốn ôm anh ngủ nha.”
…
Qua đầu tháng chín.
Thời tiết ở Thượng Kinh đã chuyển lạnh rõ ràng.
Những cơn gió mát rượi thổi qua phố lớn ngõ nhỏ.
Có đôi khi còn tạo thành những cơn lốc nhỏ ở trên mặt đất.
Có người nói đây là vì chênh lệch nhiệt độ ở giữa trên và dưới tầng mây quá lớn, tạo thành vòng xoáy khi không khí lạnh đi xuống và không khí nóng bốc lên.
Khi còn đi học tiểu học, Giang Chu và Quách Vĩ đã từng đánh nhau vì tranh cãi cái vấn đề này.
Bởi vì Giang Chu cực kỳ trẩu tre mà đứng giữa những cơn lốc nhỏ đó, rồi nói mình đã tạo ra những cơn gió xoáy này.
Quách Vĩ không phục, nói rõ ràng là mình đã biến ra những cơn gió xoáy này.
Con hàng Quách Vĩ này còn nói mình là cháu trai của Phong Thần.
Bởi vì chú của cậu ta tên là Quách Phong.
Giang Chu trợn mắt lên, lòng thầm nói không phục mình thì cũng thôi đi.
Lại còn nói có sách mách có chứng, cưỡng ép kéo quan hệ máu mủ, khiến cho hắn giống như là đang dối trá vậy?
Thế là hai người không ai nói phục ai, liền xông lên bóp nhau.
Cuối cùng, Giang Chu đã làm cho Quách Vĩ khuất phục, còn dương dương tự đắc, giống như là vừa chinh phục được một cái vòi rồng vậy.
Mẹ kiếp, thật cmn ngu xuẩn.
Trong khi Giang Chu đang nghĩ ngơi, một bóng hình xinh đẹp nhẹ nhàng xuất hiện ở đối diện hồ Thanh Bắc..
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài có tay áo đèn lồng, dây nhỏ buộc quanh chiếc đai lưng tinh tế, bên dưới làn váy là một đôi chân ngọc trắng nõn nà.
Dáng người gần 1m7, nhìn qua rất duyên dáng yêu kiều.
Thiếu nữ trang điểm hơi nhạt, mái tóc được buộc thành đuôi ngựa bởi một chiếc nơ con bướm màu xanh nhạt.
Sự xuất hiện của nàng đã làm cho cảnh hồ trở nên xinh đẹp hơn nhiều.
Khiến cho đám nam sinh viên khóa trên khóa dưới phải dừng chân ngoái đầu.
Mọi người đều biết, cô gái này là hoa khôi rất nổi tiếng của đại học Thanh Bắc.
Nhưng cùng với đó, mọi người cũng biết nàng đã có bạn trai từ đại học năm nhất.
“Là đàn chị Sở kia, thật xinh đẹp.”
“Hoa khôi của đại học Thanh Bắc, có thể không đẹp sao?”
“Chỉ tiếc là đã có bạn trai, quá đáng tiếc mà.”
“Khi tôi báo nguyện vọng thì vẫn do dự giữa đại học Thanh Bắc và đại học Thượng Kinh, nhưng sau khi xem xong video chiêu sinh của đàn chị Sở thì tôi đã chọn đại học Thanh Bắc.”
“Đậu xanh rau muống, ông cũng bị lừa như vậy nên mới vào đây à?”
“Ừm, lúc đó tôi cảm thấy tại sao lại có thể có một cô gái xinh đẹp như vậy, quả thực là quá khó tin.”
Chương 935 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]