Hai người Tô Nam và Trịnh viện trưởng ngồi đối diện nhau, hợp đồng đặt ở chính giữa bàn làm việc.
“Tô viện trưởng, tôi rất xin lỗi về chuyện lần trước.”
Tô Nam hơi sững sờ: “Xin lỗi cái gì cơ?”
Trịnh viện trưởng ký tên lên hợp đồng: “Chính là chuyện tôi không đồng ý hợp tác, cô ngàn vạn lần đừng để trong lòng.”
“Ồ, ngài nói chuyện này à, đây không phải là bình thường sao? Nếu là hợp tác, thì dù sao cũng phải để song phương cùng thỏa mãn chứ.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”
Tô Nam cầm hợp đồng trong tay, ánh mắt lại hơi phức tạp: “Trịnh viện trưởng, tôi biết là tôi không nên hỏi nhiều, nhưng tôi nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được một vấn đề.”
Trịnh viện trưởng hơi ngẩng đầu lên: “Cô cứ hỏi đi, không có gì.”
“Là vị đồng nghiệp vừa rồi của tôi đã thuyết phục ngài sao?”
“Vị nào cơ, à, cô nói Chu tiên sinh à, rất xin lỗi, tôi không có nghe thấy anh ta đang nói cái gì.”
“Vậy tại sao tự nhiên ngài lại muốn hợp tác với chúng tôi?”
Trịnh viện trưởng yên lặng một chút, bỗng nhiên lại lấy thẻ làm việc của mình ở trong ngăn kéo ra.
Thẻ làm việc của ông ta rất bình thường, không có bất cứ trang trí hay gì cả.
Trên đó chỉ viết một cái tên, chức vụ và một tấm ảnh.
Trừ cái đó ra, phía trên còn có một hàng chữ nhỏ.
Phùng thị - tập đoàn Ích Khang - trại an dưỡng Hồng Phong Diệp.
Tô Nam nhìn thấy hai chữ kia, đầu óc bỗng nhiên thông suốt.
Trại an dưỡng Hồng Phong Diệp, lại là sản nghiệp dưới cờ Phùng gia.
Bảo sao trước kia đến vài lần vẫn không thành công, lần này đối phương lại đồng ý hợp tác dứt khoát như vậy.
“Trịnh viện trưởng, tôi hiểu rồi.”
Trịnh viện trưởng cất tấm thẻ làm việc đi: “Tô viện trưởng, còn phải nhờ cô nói giúp tôi vài câu, trước kia tôi từ chối hợp tác, hoàn toàn là vì trại an dưỡng cả.”
Tô Nam mỉm cười: “Trịnh viện trưởng, tôi biết ngài là một người rất có trách nhiệm.”
“Cảm ơn, hay là ở lại ăn bữa cơm nhé?”
“Không được, chúng tôi còn phải đi làm vài chuyện khác nữa.”
“Vậy được rồi, nếu như vậy thì tôi sẽ không giữ nữa.”
Một lúc sau, Tô Nam trở về phòng họp gọi hai người Chu Thành và Vương Nguyên Nga.
Ba người bắt đầu đi xuống dưới, đi đến bãi cổ bên ngoài tòa nhà của bộ phận quản lý.
Lúc này, mặt Chu Thành đầy vẻ đắc ý, mũi đã vểnh lên tận trời.
“Tô viện trưởng, cô nên dẫn tôi đến từ trước, như vậy thì chúng ta có thể hợp tác với họ từ lâu rồi.”
Tô Nam liếc nhìn anh ta một cái, cũng không thèm nói gì.
Chu Thành không nhận được khích lệ như mình tưởng tượng, bỗng nhiên lại thấy hơi khó chịu.
“Tôi nói thật! Cô không thấy ánh mắt vừa rồi của Trịnh viện trưởng sao?”
Vương Nguyên Nga hơi ngạc nhiên: “Ánh mắt gì?”
“Kính nể!”
“Có sao?”
Chu Thành cau mày: “Tại sao không có? Vị Trịnh viện trưởng đã bị thôi thuyết phục.”
Vương Nguyên Nga nhớ lại một cái: “Nhưng hình như ông ấy vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ mà, dường như là có chuyện gì khác thì phải.”
“Rất bình thường, ông ấy bị tôi nói phục, cho nên muốn hít thở không khí.”
“Thì ra là như vậy…”
Chu Thành hơi nhếch mép lên: “Bây giờ tôi mới nhận ra bản thân mình có năng lực đàm phán mạnh như vậy.”
Vương Nguyên Nga không nhịn được mà muốn cổ vũ: “Bác sĩ Chu, anh thật sự quá ưu tú.”
“Ha ha, cũng bình thường thôi, nhưng dù sao cũng mạnh hơn người chỉ biết lái xe.”
Chu Thành nói xong lại nhịn không được mà nhìn thoáng qua Tô Nam.
Không ngờ đối phương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn mình.
Chuyện gì thế này?
Bản thân mình giúp bệnh viện kiếm được đồng bạn hợp tác tốt nhất, chẳng lẽ như vậy mà Tô Nam vẫn không biết mình ưu tú sao?
“Tô Nam, cô không cảm thấy tôi rất ưu tú sao? Ít nhất cũng mạnh hơn họ Giang kia mà!”
“Mạnh hơn chỗ nào?”
“Tôi đã thuyết phục được Trịnh viện trưởng, giúp bệnh viện một việc lớn.”
Tô Nam thật sự lười nói chuyện với Chu Thành, miễn cho tên này lại lảm nhảm lải nhải.
Thế là nàng quay đầu, bước đi nhanh hơn.
Chu Thành nhìn thấy một màn này, lại tức đến thở hổn hển.
Anh ta thật sự không hiểu được họ Giang kia có cái gì tốt.
Tên đó có thể thuyết phục Trịnh viện trưởng sao?
Mình đã làm đến nước này rồi, tại sao vẫn không nhận được ưu ái?!
Một lúc sau, ba người đi đến chỗ rửa xe.
Tô Nam đi đến trước mặt Giang Chu, lại nhịn không được mà hừ hừ hai tiếng, lộ ra dáng vẻ em biết rồi.
Kết quả là Giang Chu đưa tay lên, quệt một vết bẩn lên mặt của nàng.
Chu Thành ở bên cạnh lại tức giận, vươn tay uống nốt chai nước suối rồi đưa chai không cho ông lão ở bên cạnh.
“Đi vứt hộ tôi.”
Phó viện trưởng sửng sốt một chút: “Cái gì cơ?”
Chu Thành lấy lại tinh thần: “Rửa xe mà ông cũng làm, bảo ông vứt rác lại không được?”
“…”
Phó viện trưởng nhìn thoáng qua Giang Chu, thần sắc đã hơi khó chịu.
Rửa xe cho cô gia là vinh hạnh của ông ta, ông ta còn phải tranh giành với người khác mới có vinh hạnh này.
Nhưng tên này tính là cái gì?
“Tự vứt đi, cậu dám vứt ra đất thì không cần làm bác sĩ nữa đâu.”
“???”
Chu Thành cảm thấy thế giới này điên rồi.
Tại sao tất cả mọi người đều coi thường mình?!
Chương 957 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]