Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 974: CHƯƠNG 974: MUỐN TÁ TÚC? ĐÙA GÌ THẾ!

Giang Chu choáng váng: “Đường Quả? Sao em lại ở đây?”

“Chị Y Nhất nói muốn đến nhà anh chơi, em liền hỏi có thể đi cùng hay không, chị Y Nhất nói là được.”

Đường Quả cười đắc ý, cổ váy mở rộng để lộ xương quai xanh tinh xảo và một mảnh da thịt trắng nõn như tuyết.

Cùng lúc đó, Phùng đần độn cũng gật đầu khẳng định.

“Anh rể, đúng là như vậy, bác gái nói là không thể từ chối khách trong thời gian chị em mang thai, bằng không thì sau này đứa bé sẽ không gặp được quý nhân nữa.”

Giang Chu đưa tay vỗ đầu của Phùng Y Nhất: “Mê tín phong kiến thật sự là hại chết người mà.”

Phùng Y Nhất tội nghiệp mà cúi đầu xuống: “Người ta cũng mang quà cho anh rồi…”

Đường Quả : “Đúng vậy, em cũng mang quà nha.”

“…”

Giang Chu bất đắc dĩ, đành phải khởi động xe, chậm rãi lái ra đường chính.

Đường Quả nhìn thấy cảnh này liền nở nụ cười, sau đó lấy điện thoại di động ra để gõ một hàng chữ.

Leng keng---

Giang Chu đang lái xe, thuận tay lướt điện thoại di động để nhìn thoáng qua.

“Đàn anh, người ta rất nhớ anh.”

“???”

“Thật nha, mấy hôm nay anh không trở về, ngày nào em cũng đi qua lớp họp của các anh.”

Giang Chu gõ chữ bằng một tay: “Đàn em, anh chỉ là một người cho em một lời khuyên thôi, em nhớ anh làm cái rắm gì?”

Đường Quả trả lời gần như là ngay lập tức: “Đầu óc là của em, em muốn nhớ còn không được sao?”

“…”

Giang Chu tắt điện thoại di động, tập trung lái xe, không thèm trả lời nữa.

Đường Quả ngồi ở phía sau, nhịn không được mà hừ một tiếng, biểu cảm có hơi phiền muộn.

Một lúc sau, Đường Quả lại có chút không chịu được, thế là lại lấy điện thoại di động ra để gửi tin nhắn.

“Đàn anh, anh quay đầu nhìn một chút đi.”

“???”

điện thoại di động: “Em mặc váy hơi vội, cho nên quên mặc quần áo trong.”

“…”

Phùng Y Nhất có chút buồn bực mà nhìn lấy Giang Chu: “Anh rể, sao tay cầm điện thoại di động của anh lại run rẩy dữ vậy?”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Không có gì, bị người làm tức giận thôi.”

“Ồ!”

Giang Chu trực tiếp tắt điện thoại di động đi, rồi ném qua một bên.

Sau đó, hắn đạp chân ga một cái, chiếc xe bắt đầu tăng tốc.

Đường Quả thấy thế liền tức giận mà hừ lạnh một tiếng.

Đàn anh thật là…

Mọi người đều nói mấy lời này rất có tình thú cơ mà!

Ba mươi phút sau.

Xe của Giang Chu chậm rãi đi vào khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình.

Phùng Y Nhất và Đường Quả đều nhảy xuống xe, sau đó chạy cộc cộc cộc vào trong nhà.

Cùng lúc đó, Giang Chu lái xe vào trong nhà để xe, sau đó hắn cất chìa khóa rồi đi vào trong cửa.

Mở cửa một cái, chỉ thấy Phùng Tư Nhược đang ngồi trên ghế sa lon, trong ngực ôm một con búp bê khủng long màu xanh.

Ti vi vẫn nằm trong trạng thái mở, trên màn hình vẫn chiều bộ phim “Chung cư tình yêu”.

Phùng Y Nhất chạy qua, ngồi ở bên trái Phùng Tư Nhược, Đường Quả thì ngồi ở vị trí hơi xa một chút tại bên phái.

“Chị chị, Giang Đường có đá chị không?”

Phùng Tư Nhược giơ tay lên vuốt ve bụng mình một cái: “Không có, Giang Đường rất hiểu chuyện nha.”

Phùng Y Nhất thuận thế nghiêng người dán tai vào bụng Phùng Tư Nhược: “Giang Đường, dì nhỏ đến thăm cháu nha.”

“Em nói nữa thì con bé cũng không biết đâu.”

“Nhưng Giang Đường sẽ có tiềm thức, ngày nào em cũng nói với con bé như vậy, đợi khi con bé sinh ra, con bé sẽ biết gọi dì nhỏ đầu tiên.”

Phùng ngốc manh hơi trợn tròn mắt lên, rồi lập tức né qua bên cạnh một chút: “Không được.”

Phùng Y Nhất chu mỏ lên: “Chị, chị không nên nhỏ mọn như vậy nha.”

“Không được, Giang Đường phải gọi ba ba đầu tiên!”

“Hở? Không phải là ma ma sao?”

Lông mi Phùng Tư Nhược hơi run lên, nàng khẽ cắn môi: “Tối nào chị cũng dạy Giang Đường gọi ba ba, cũng không biết con bé có thể nghe thấy không nữa.”

Phùng Y Nhất tựa vào bả vai của Phùng Tư Nhược: “Chị hy vọng Giang Đường sẽ gọi ba ba đầu tiên à?”

“Ừm, chắc chắn Giang Chu sẽ rất vui vẻ.”

“Thật sự là ngược đãi dân FA mà, thôi quên đi, em không tranh cướp với anh rể nữa vậy.”

Cùng lúc đó, Đường Quả ngồi an tĩnh ở một bên, quan sát Phùng Tư Nhược một cách cẩn thận.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tướng mạo chân thực của Phùng Tư Nhược.

Nói như thế nào đây… thật là đáng sợ.

Nàng vốn cảm thấy chị Y Nhất đã rất xinh đẹp rồi, cũng coi như là max điểm ở đại học Thượng Kinh rồi.

Nhưng không ngờ chị gái của chị Y Nhất còn xinh đẹp hơn một chút.

Mặc dù bây giờ hơi mập mạp, góc cạnh khuôn mặt cũng không còn quá rõ ràng, nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến cho người ta không dời nổi mắt.

Rất khó tưởng tượng, vị đàn chị này khi gầy xuống sẽ xinh đẹp đến mức nào nữa.

Đường Quả nâng gò má, lẳng lặng nhìn Phùng Tư Nhược.

Thực sự là quá xinh đẹp, hơn nữa, đôi mắt tinh khiết này, giống như không có một chút tỳ vết nào.

Không biết tại sao lại có một đôi mắt đẹp như vậy ở trên thế giới này nữa.

Chương 974 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!