Cùng lúc đó, Giang Chu quay đầu nhìn về phía hàng ghế ngồi phía sau.
Cái túi giấy màu xanh làm của Đường Quả vẫn đang nằm lẳng lặng ở ghế sau.
Nàng để túi ở đây từ lúc đến, chỉ là sau khi đến nhà thì Giang Chu quên không cầm vào.
Xem?
Thôi quên đi, vẫn không xem thì hơn.
Nếu như là quà của người khác, chắc chắn là hắn sẽ không do dự mà mở ra xem.
Nhưng là của Đường Quả, vậy hắn có chút không dám xem.
Cô bé này nói chuyện đã đáng sợ như vậy rồi, ai biết nàng sẽ tặng mấy thứ kỳ kỳ quái quái gì chứ.
Giang Chu đạp chân ga một cái, rời khỏi cổng trường học.
Sau đó, hắn lái xe vào đường chính, chậm rãi đi về phía khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình.
Có điều, Giang Chu lái được một lát, bỗng nhiên lại không ngăn chặn được lòng tò mò của mình.
Có một thứ đặt ở trên xe của bạn, bạn lại không biết trong đó là cái gì?
Nếu như bạn quên mất thì đã thành, nhưng hết lần này đến lần khác lại bị người ta nhắc nhở một câu.
Rõ ràng đưa tay là có thể mở ra, nhưng lại không dám xem.
Loại cảm giác này thật cmn là rất khó chịu.
Vì vậy, Giang Chu giảm tốc độ xe, chậm rãi dừng ở bên lề đường.
Hắn với cái túi giấy ở chỗ ngồi phía sau lên, bắt đầu suy nghĩ một chút.
Cô nàng này có đang sợ đến đâu thì cũng chỉ là một cô nàng khóa dưới mà thôi.
Mình là một đại gia trăm tỷ, tại sao phải sợ hãi như vậy?
Hắn bắt đầu xé lớp giấy gói quà ở bên ngoài ra, soạt một tiếng.
Sau đó, hắn thò tay vào trong để mò mẫm.
Là một thứ nho nhỏ, có xúc cảm mượt mà của vải vóc.
Giang Chu bỗng nhiên liên tưởng đến lời nói của Đường Quả khi nàng lên xe.
Mặc váy quá vội, quên mặc bên trong.
“…”
“Mẹ kiếp, đây cmn không phải bệnh kiều, đây cmn là biến thái!”
Giang Chu ném cái túi về chỗ ngồi phía sau, nhe răng trợn mắt mà đạp chân ga.
…
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt mùa thu đã đi qua.
Thời tiết Thượng Kinh bỗng nhiên bắt đầu chuyển lạnh.
Mọi người bắt đầu thay những chiếc áo dày cộm, giảm bớt hoạt động ngoài trời.
Giang Chu rời khỏi giường từ sáng sớm, pha cho Phùng Tư Nhược một ly sữa bò ấm không béo.
Sau đó, hắn nhìn nàng uống xong thì sờ sờ đầu nàng giống như là ban thưởng vậy.
Phùng Tư Nhược phụng phịu: “Uống không ngon.”
“Không ngon cũng phải uống, phải đảm bảo dinh dưỡng cho con.”
Khóe miệng Phùng Tư Nhược vẫn còn vết sữa trắng: “Anh nếm thử một ngụm mà xem.”
Giang Chu cầm lên uống nốt chỗ sữa còn lại: “Ừm, rất ngon.”
“Anh gạt người, tuyệt đối không ngon chút nào.”
“Chờ Giang Đường sinh ra, anh lại thưởng cho em vài thứ ăn ngon.”
“Được rồi.”
Phùng Tư Nhược hừ hừ một tiếng, đứng dậy từ trên giường, sau đó đi cộc cộc cộc vào buồng vệ sinh.
Giang Chu thì đi theo phía sau nàng, vẫn canh giữ ở cửa phòng vệ sinh.
Bụng của nàng bây giờ lại to hơn một vòng, coi như váy ngủ rộng thùng thình cũng không thể che giấu được.
Giang Chu sợ phòng vệ sinh có nước trơn, nên mỗi lần nàng đi vệ sinh là hắn sẽ đi theo, tránh cho phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Có điều, Giang Chu đợi một lát, vẫn không thấy tiếng nước ở bên trong nhà vệ sinh truyền ra, trái lại thì có một trận âm nhạc truyền ra.
“Không cho phép xem phim, đi tiểu nhanh lên.”
“Ồ, biết rồi.”
Phùng Tư Nhược lầu bầu một tiếng rồi mới đáp lời.
Sau khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, nàng đưa tay tóm lấy cổ của Giang Chu, tay còn lại đặt ở trước mũi của Giang Chu.
“Em làm gì vậy?”
Phùng Tư Nhược lườm một cái: “Vừa đi vệ sinh không rửa tay.”
Giang Chu đánh một cái vào mông của nàng, lại đưa tay đỡ nàng.
Sau đó, hắn đưa nàng về phòng ngủ, để cho nàng tiếp tục ngủ thêm một lát.
“Chiều nay anh phải đi ra ngoài một chuyến, em ngoan ngoãn chờ ở nhà nhé.”
“Anh đi làm à?”
Giang Chu nói: “Anh có đầu tư một hạng mục gây dựng sự nghiệp ở đại học Thượng Kinh, thời gian gần đây bọn họ đã làm ra, nên anh đến khảo sát một chút.”
Phùng Tư Nhược gật đầu, kéo gối vào trong lòng mình: “Khi anh trở về, có thể mua cho em một ly trà sữa không?”
Giang Chu đưa ngón tay trỏ ra, lắc lắc trước mặt nàng: “Không thể, bởi vì lượng đường trong máu của em vẫn hơi cao.”
Phùng Tư Nhược không chịu: “Nhưng mà rất lâu rồi em không được uống trà sữa.”
Giang Chu vẫn không đồng ý: “Vậy em suy nghĩ một chút, xem có thứ gì có thể thay thế trà sữa không.”
“Kem đi.”
“Vậy càng không được, đổi cái khác đi.”
Phùng Tư Nhược thở dài: “Vậy anh đưa Đinh Duyệt qua đây chơi với em có được không?”
Vẻ mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Đinh Duyệt có thể thay thế trà sữa à?”
Phùng Tư Nhược nói: “Có thể chuyển lực chú ý, mà có Đinh Duyệt ở đây thì xem ti vi cũng vui hơn.”
“Đinh Duyệt kia chỉ biết lải nhải, có gì mà vui.”
“Đinh Duyệt có thể lải nhải, có thể chém gió, còn có thể phân tích phim, rất thú vị.”
Giang Chu sờ sờ đầu Phùng Tư Nhược với vẻ cưng chiều: “Được rồi, vậy anh sẽ vác Đinh Duyệt về đây cho em, em còn cần gì nữa không?”
Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Em muốn cả Hoàng Kỳ, muốn cả Ngữ Vi nữa.”
“Chậc chậc chậc, em là muốn gọi nhiều người qua đây chơi với em chứ gì?”
“Ừm nha, ở nhà quá nhàm chán.”
“Được rồi, để anh tính.”
Chương 977 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]