Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 984: CHƯƠNG 984: MÃI MÃI Ở GIAI ĐOẠN TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT! (3)

Đoạn thời gian trước, Giang Chu cũng nghi ngờ rất nhiều.

Tại sao con hàng này lại không có chút động tĩnh nào?

Bị tổ chức bán hàng đa cấp lừa gạt rồi sao?

Hay là bị người ta lừa ra nước ngoài bán thận rồi?

Kết quả là sáng sớm hôm nay, hai người bọn họ đột nhiên đến thăm, đúng là làm cho Giang Chu cảm thấy hơi kinh ngạc.

Chỉ là con hàng Quách Vĩ này không nói lời nào, Dương Hân thì cũng rầu rĩ không vui.

Xem ra đến bây giờ, bọn họ vẫn chưa vượt qua cửa ải khó khăn kia.

Trạng thái của hai người khiến cho Giang Chu rất tò mò.

“Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Quách Vĩ, là cha tôi đập vỡ điện thoại di động của Quách Vĩ.” Dương Hân yên lặng một lúc lâu, bỗng nhiên mở miệng: “Sau đó Quách Vĩ đã mua một cái khác, nhưng là điện thoại di động đời cũ, chỉ có thể gọi điện chứ không thể lên mạng.”

Quách Vĩ gật đầu, móc điện thoại di động trong túi quần ra: “Nokia, mua mất 150 đồng, cũng không sợ bị đập vỡ nữa.”

“Vì sao cha Dương Hân lại không đồng ý chuyện của hai người các ông?”

Dương Hân trả lời thay: “Cha mẹ tôi chưa từng đi học, cũng không hiểu đạo lý gì, bọn họ chỉ cảm thấy con gái là dùng để đổi tiền lễ hỏi cho con trai.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Lấy tiền lễ hỏi của con gái để đi cưới vợ cho con trai?”

Dương Hân gật đầu: “Ừm, tôi còn có một người em trai nhỏ hơn tôi ba tuổi, thế nhưng không có đi học.”

“Em trai cô sắp kết hôn à?”

“Đúng vậy, bên quê nhà tôi đều là như vậy, nếu như không đi học thì sẽ kết hôn rất sớm.”

Giang Chu nhìn thoáng qua Quách Vĩ: “Tôi hiểu rồi, cho nên cha của Dương Hân muốn ông đưa lễ hỏi, nếu không đưa thì sẽ gả Dương Hân cho người khác đúng không.”

Dương Hân yên lặng một lát, sau đó gật đầu: “Đúng vậy, trên cơ bản thì chính là như vậy.”

“Quách Vĩ, tình địch của ông là ai vậy?”

“Là một gia đình giết heo ở trong thôn bọn họ, con trai nhà này đã bàn điều kiện với nhà Dương Hân rồi.”

“Rốt cuộc nhà Dương Hân muốn bao nhiêu tiền lễ hỏi?”

“660 ngàn.”

Giang Chu nghe thế liền trợn tròn mắt lên: “Nhiều như vậy á? Thành phố Lâm Giang chúng ta cao nhất cũng chỉ 200 ngàn thôi mà.”

Khóe miệng Quách Vĩ nở nụ cười khổ: “Tôi cũng không ngờ là sẽ cao như vậy, nhưng tôi cũng không thể ngửa tay đòi cha mẹ tôi được, bọn họ vất vả cả đời, cũng không kiếm được 600 ngàn.”

“Vậy tình địch của ông có thể lấy ra nhiều tiền như vậy à?”

Dương Hân bỗng nhiên mở miệng: “Vương Bân có một người chị, năm ngoái mới gả ra ngoài.”

Giang Chu ồ một tiếng: “Cũng là cầm tiền lễ hỏi của chị gái, rồi chuyển tay cưới vợ cho em trai à.”

“Ừm.”

Sở Ngữ Vi ăn một miếng rồi ngẩng đầu lên: “Nhưng tiền này đi một vòng, không phải là không ai kiếm được sao? Vậy có ý nghĩa gì?”

Dương Hân thở dài: “Bởi vì bên chỗ chúng tôi có rất nhiều nhà chỉ có con gái, bọn họ muốn như vậy, người khác cũng hết cách.’

“Vậy thì cũng đúng, bây giờ con gái ít hơn con trai nhiều lắm.”

Giang Chu nhìn về phía Quách Vĩ: “Vậy hai người bây giờ là thế nào?”

Quách Vĩ cười ngượng ngùng: “Tôi chạy đến nhà Dương Hân, rồi dẫn cô ấy bỏ trốn.”

“Con bà nó, khá lắm, dáng người này của ông mà còn có thể trèo tường à?”

“Đó là dĩ nhiên, thân thủ của tôi bây giờ rất mạnh mẽ đấy.”

Giang Chu lườm một cái: “Vậy hai người coi như là bỏ trốn rồi đúng không?”

Dương Hân lắc đầu: “Tôi không thể bỏ cha mẹ tôi được, cho nên cuối cùng vẫn phải trở về.”

“Vậy Quách Vĩ làm sao bây giờ?”

“Tôi không biết…”

Giang Chu nhìn về phía Quách Vĩ: “Hay là tôi cho ông vay ít tiền nhé?”

Quách Vĩ lập tức xua tay: “Đừng, ngàn vạn lần đừng như vậy.”

“Vì sao?”

“Đây cũng không phải là số tiền nhỏ, nói không chừng cmn cả đời này đều không trả nổi.”

“Trả từ từ là được.”

Quách Vĩ vẫn lắc đầu: “Vay tiền cưới vợ? Đây còn gọi là nam tử hán đại trượng phu à.”

Sở Ngữ Vi nhịn không được mà mở miệng: “Vậy hai người cũng không thể vụng trộm gặp mặt như vậy chứ?”

“Trước khi nghĩ ra biện pháp tốt hơn, thì chỉ có thể như vậy.”

“Ừm, tôi định trở về khuyên cha mẹ tôi lần nữa.”

Giang Chu xoa bàn tay nhỏ của Sở Ngữ Vi: “Hay là tôi cho hai người một đề nghị nhé, thế nào?”

Quách Vĩ ngẩng đầu lên: “Ông có đề nghị gì, nói ra nghe xem nào.”

“Mau đem gạo nấu thành cơm đi, dẫn một nam một nữ về, đến khi đó còn ai dám ngăn cản hai người nữa.”

“…”

Mặt Dương Hân đỏ lên: “Đây có thể là biện pháp cuối cùng.”

Quách Vĩ tằng hắng một cái: “Dù sao chúng tôi vẫn hi vọng có thể tìm được biện pháp tốt hơn.”

“Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của ông này, nghĩ biện pháp thì có liên quan mẹ gì với chuyện sinh con đâu? Cứ thực hành trước đi, sau đó còn có mười tháng để nghĩ cơ mà.”

Sở Ngữ Vi lườm Giang Chu một cái: “Anh suốt ngày chỉ biết sinh con sinh con.”

Vẻ mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Cả ngày chỉ biết sinh con là em mới đúng chứ?”

“Em… em cũng không treo chuyện này ở bên mép.”

“Đúng, em giấu ở trong lòng.”

Chương 984 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!