Giang Hoành Sơn thật sự rất bất đắc dĩ: “Nói tốt nói xấu đều phải uống đúng không?”
Sở Hùng cười nói: “Đó là dĩ nhiên, ngày hôm nay hai người không say ngất thì tôi thấy không thoải mái.”
Giang Hoành Sơn quay sang nhìn Giang Chu: “Giang Chu, cha thật sự không uống nổi nữa, con uống thay cha đi.”
Giang Chu nghe thấy thế thì lập tức né qua một bên: “Cha, con cũng không ăn miếng xương sườn kia mà, người nào ăn thì người đó uống đi.”
Giang Hoành Sơn thở dài: “Nuôi con trai mà cũng có ích gì đâu!”
Ông lại ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch, sau đó quay đầu ngã gục xuống bàn.
Sở Hùng nhìn thấy cảnh này, còn đưa tay đẩy đẩy Giang Hoành Sơn vài cái.
“Tôi nói này Lão Giang, giả say như vậy không có ý nghĩa gì đâu.”
“Được được được, để anh ăn hai miếng rồi lại uống một chén, được chưa?”
Sở Hùng gọi hai ba lần, lại phát hiện Giang Hoành Sơn không có chút phản ứng nào.
Thật ra thì Sở Hùng cũng biết tửu lượng của Giang Hoành Sơn không quá tốt.
Bình thường thì là bọn họ uống rượu, còn Giang Hoành Sơn thì ăn đồ ăn.
Thế là Sở Hùng liếc mắt nhìn Giang Chu: “Đỡ ba cháu vào trong phòng khách đi, sau đó quay lại đây chúng ta uống tiếp.”
Giang Chu để đũa xuống: ‘Chú Sở, nếu như chú thấy trong lòng không thoải mái thì có thể đánh cháu một trận, cháu thật sự không uống nổi nữa rồi.”
“Không được, nhất định phải uống.”
“Sao chú cứ nhất định đòi cho cháu say gục vậy?”
“Tuy rằng cái áo bông nhỏ này của chú bị thủng, thế nhưng mà, đó vẫn là thứ chú đã che chở hai mươi năm.” Sở Hùng lại uống một hớp rượu: “Ngữ Vi lại bị tên nhóc nhà cháu bắt cóc như vậy! Trong lòng chú cảm thấy thua thiệt, lẽ nào còn không thể uống hai chén sao?”
Giang Chu thở dài, lại đưa chén rượu kia cho Sở Ngữ Vi: “Ngữ Vi, em uống thay anh đi.”
“Ồ được rồi.”
Sở Ngữ Vi tiếp nhận chén rượu, đang định uống thì lại bị Sở Hùng ngăn lại.
“Cái tên nhóc thối này, chú bảo cháu uống, sao cháu lại để Ngữ Vi uống thay?”
Giang Chu cười nói: “Ngữ Vi bây giờ đã bị cháu lừa đi rồi, đương nhiên là người của cháu rồi.”
Sở Hùng trợn mắt lên: “Nói bậy, Ngữ Vi vẫn chưa gả ra ngoài đâu.”
Giang Chu rất tán thành mà gật đầu: “Chú Sở, vậy tại sao chú cứ chuốc rượu cháu?”
“???”
Giang Chu lại nói: “Cháu biết là chú luyến tiếc, nhưng ngoại trừ cháu ra, chú có thể yên tâm giao Ngữ Vi cho ai?”
Sở Hùng chậm rãi đặt chén rượu xuống: “Chọn tướng quân bên trong đám què, luôn có thể chọn được một cái.”
Sở Ngữ Vi lập tức nắm chặt tay của Giang Chu: “Con không muốn chọn, con chỉ muốn Giang Chu.”
Con gái lớn không dùng được mà, thật sự là con gái lớn không dùng được.
Sở Hùng lại uống một hớp rượu, sau đó cũng không bắt Giang Chu uống rượu nữa, mà bình tĩnh nhìn Giang Chu.
“Chúng ta chỉ có một đứa con gái này, từ bé đến giờ, chúng ta vẫn yêu thương con bé.”
“Sau này giao Ngữ Vi cho cháu, cháu ngàn vạn lần không thể để con bé bị ủy khuất.”
Gò má Sở Ngữ Vi hơi đỏ lên: “Cha, cha nói mấy thứ này làm gì?”
Sở Hùng thở dài: “Cha biết nói mấy thứ này là cha nhiều lời, nhưng vẫn không nhịn được mà muốn nói.”
Trần Uyển Oánh cũng phụ họa theo chồng mình: “Con gái, cha mẹ không thể ở cùng con cả đời. Cho nên phải giao con cho người khác, nhưng mặc kệ là giao cho ai thì cha mẹ vẫn lo lắng.”
“Chú Sở, chú yên tâm đi, cháu sẽ không để Ngữ Vi chịu ủy khuất đâu.”
“Được, chú tin cháu lần này, nào nào nào, dùng bữa đi, uống nhiều như vậy rồi, đồ ăn cũng nguội hết rồi.”
“…”
Sở Hùng vừa dứt lời, cửa phòng khách bỗng nhiên mở ra.
Giang Hoành Sơn chạy đến, đưa tay cầm chiếc đũa lên: “Uống xong nhanh như vậy à? Biết thế thì tôi đã không giả vờ say.”
Khóe miệng Sở Hùng co quắp một cái: “Tôi nói này anh Giang, anh cũng quá không biết thưởng thức rồi, mới uống được vài chén đã giả vờ say rồi?”
Giang Hoành Sơn khoát tay, nói: “Tôi thật sự không uống được nhiều như vậy, một chén hai chén thì còn được, cậu cứ nhấc lên là cạn nhấc lên là cạn như vậy, nếu như tôi không giả vờ say, thì bây giờ đã say thật rồi.”
Giang Chu gắp một miếng xương sườn lên: “Khi mẹ con ở nhà thì không cho cha uống rượu, bây giờ có rượu để cho cha uống thì cha lại không dám uống.”
“Cha uống rượu là để trò chuyện với bạn bè, chứ không phải vì liều mạng.” Giang Hoành Sơn ăn vài miếng rồi nói tiếp: “Tôi cũng nghe thấy mấy lời cậu vừa nói rồi, cậu cứ yên tâm, nếu Giang Chu dám để Ngũ Vi chịu ủy khuất, đích thân tôi sẽ trừng trị tên nhóc này.”
Sở Hùng cầm chén rượu lên: “Anh Giang, nào, chúng ta làm một chén.”
“Nào, uống.”
Hai người cụng chén một cái, rồi rót chén rượu xuống bụng.
Mấy ngày tiếp theo, Giang Chu hoàn toàn tiến vào trạng thái nghỉ ngơi.
Hắn đã giao cho Chu Vũ Đình xử lý tất cả chuyện của công ty.
Mà Chu Vũ Đình cũng gửi tài liệu và văn kiện cho hắn, trong đó là các báo cáo tài vụ và một số các loại hợp đồng.
Chương 995 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]