Chiếc taxi vững vàng dừng lại trước cổng trường Đại học Thiên Phủ hoành tráng, xịn xò.
Hứa Thiên thanh toán tiền xe rồi bước xuống.
Sau mấy ngày xa cách, lại một lần nữa trở về ngôi trường sắp mở ra con đường đại học của mình, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm.
Đại học Thiên Phủ có hệ thống cây xanh rợp bóng vô cùng tốt, không khí trong lành, hai bên đường cây cối râm mát, ánh mặt trời xuyên thấu qua kẽ lá rọi xuống những đốm sáng loang lổ. Gió nhẹ lướt qua, mang đến từng đợt mát mẻ.
Hứa Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận được hơi thở quen thuộc của sân trường.
Dọc theo đại lộ, hắn đi về phía khu vực trung tâm ký túc xá sinh viên.
Đại học Thiên Phủ giàu có, chịu chơi, ký túc xá sinh viên cũng được quản lý theo kiểu căn hộ cao cấp.
Đặc biệt là khu ký túc xá trung tâm, toàn là biệt thự độc lập.
Hứa Thiên quen đường quen lối đi tới biệt thự ký túc xá của mình, đẩy cửa bước vào.
Đập vào mắt là thấy ngay Hạ Thiên Huy đang vùi mình trên ghế sofa, ôm điện thoại, ngón tay lướt màn hình cực nhanh, miệng còn lẩm bẩm gì đó, trên mặt không giấu nổi sự hưng phấn, nụ cười cực kỳ gian xảo.
"Lão Hạ, chat gì mà mê mẩn thế?"
Hứa Thiên cười chào hỏi.
Hạ Thiên Huy nghe thấy tiếng, bỗng nhiên ngẩng đầu, thấy là Hứa Thiên, mắt lập tức sáng rực lên, kinh ngạc nói.
"Đậu xanh, A Thiên, cậu về rồi! Về lúc nào thế? Tớ còn tưởng cậu vẫn đang ở ngoài thảnh thơi cơ chứ!"
Nói thì vậy, nhưng Hạ Thiên Huy người thì không nhúc nhích tí nào, mông như dính chặt vào ghế sofa, mắt vẫn cứ dán chặt vào màn hình điện thoại không rời, ngón tay còn không ngừng gõ gõ, sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng nào đó.
Hứa Thiên đi đến cạnh ghế sofa, buồn cười nhìn cậu ta.
"Vừa tới, nhìn cậu bận rộn chưa kìa, chat gì thế? Bạn gái 'kiểm tra' hả?"
"Bạn gái? Đâu ra bạn gái!"
"Thôi đi, tôi đang bận đây!"
Hạ Thiên Huy vẫn nhìn chằm chằm màn hình, lẩm bẩm trả lời một câu, khóe miệng lại không kìm được mà nhếch lên, hiển nhiên tâm trạng vô cùng tốt.
Hứa Thiên đi đến phía sau ghế sofa, thò đầu nhìn thoáng qua.
Trên màn hình điện thoại của Hạ Thiên Huy, giao diện chat bất ngờ hiện lên hai chữ "Lâm Vi", ảnh đại diện là một cô gái khí chất ngời ngời, chính là xã trưởng Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã – Lâm Vi.
"Nha, đây chẳng phải là Lâm xã trưởng của Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã chúng ta sao? Hai người chat 'nóng' thế nhỉ?"
Hứa Thiên trêu chọc, giọng điệu đầy ẩn ý.
Hạ Thiên Huy dường như lúc này mới ý thức được Hứa Thiên đã nhìn thấy gì, vội vàng ném điện thoại xuống ghế sofa, như thể giấu một món bảo bối, trên mặt thoáng hiện vẻ không tự nhiên, lập tức lại trở về vẻ mặt cười cợt.
"Nào có, chỉ tùy tiện hàn huyên một chút thôi."
Hạ Thiên Huy giả vờ thoải mái vẫy vẫy tay, ánh mắt lại có chút lảng tránh, rõ ràng là càng giấu càng lộ rõ.
Hứa Thiên nhíu mày, cũng không vạch trần cậu ta, chỉ cười hỏi.
"Tùy tiện hàn huyên một chút? Chat gì mà bí ẩn thế?"
"Thật không có gì, chỉ... chỉ tùy tiện hỏi thăm tin tức cậu trở về thôi."
Hạ Thiên Huy ấp úng nói, ánh mắt lảng tránh, hiển nhiên không nói thật.
"Hỏi tin tức tôi trở về?"
Khóe miệng Hứa Thiên khẽ nhếch lên, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, có chút hứng thú nhìn Hạ Thiên Huy.
"Lâm xã trưởng quan tâm tôi vậy sao? Thật là khiến tôi cảm thấy được quan tâm quá mức rồi."
Hạ Thiên Huy bị Hứa Thiên nhìn đến hơi giật mình, vội ho một tiếng, dứt khoát không giả vờ nữa, gãi đầu, thẳng thắn nói.
"Thôi được rồi, thật ra chị Vi đúng là rất quan tâm cậu, vừa rồi cứ hỏi tớ bao giờ cậu về, còn bảo tớ nói với cậu, vừa về đến là phải báo cho chị ấy một tiếng."
"Ồ? Gấp gáp tìm tôi vậy, xem ra Lâm xã trưởng có chuyện gì rồi."
Hứa Thiên bất động thanh sắc hỏi, trong lòng đã mơ hồ đoán được một chút.
"Đương nhiên!"
Hạ Thiên Huy nghe Hứa Thiên dường như cảm thấy hứng thú, lập tức tỉnh cả người, ghé sát vào Hứa Thiên, hạ giọng, thần thần bí bí nói.
"Chị Vi nói với tớ, chị ấy muốn mời cậu gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã!"
"Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã?"
Hứa Thiên nhíu mày. Lâm Vi trước đó đã thể hiện ý muốn chiêu mộ hắn.
Hiện tại vẫn không từ bỏ ý định này.
Xem ra lúc ấy Hứa Thiên phục hồi ra hoàn chỉnh Bát Hoang Chấn Thiên Ấn, quả thực đã gây chấn động không nhỏ cho Lâm Vi.
"Đúng vậy, Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã!"
Hạ Thiên Huy hưng phấn gật đầu.
"Chị Vi đánh giá cậu cao lắm đó, bảo là nhân tài hiếm có, gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã là kiểu gì cũng tỏa sáng rực rỡ cho mà xem!"
Hứa Thiên cười cười, không nói gì, chỉ yên tĩnh nhìn Hạ Thiên Huy chờ đợi câu tiếp theo của cậu ta.
Hạ Thiên Huy thấy Hứa Thiên không lập tức từ chối, mừng thầm trong lòng, tiếp tục ra sức thuyết phục: "Mặc dù tớ cũng không rõ, cậu là sinh viên hệ Võ Đạo, tại sao chị Vi lại muốn cậu gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã, nhưng ánh mắt của chị Vi chắc chắn không thể sai được!"
"Cậu nghĩ mà xem, Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã mỹ nữ thì nhiều vô kể, bản thân chị Vi lại là nữ thần của trường mình, gia nhập vào thì bao nhiêu là phúc lợi, chill phết!"
Hạ Thiên Huy nháy mắt ra hiệu, ngữ khí mập mờ, hiển nhiên tưởng tượng Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã thành một thiên đường phúc lợi.
Hứa Thiên bị biểu cảm khoa trương của Hạ Thiên Huy chọc cười, cười lắc đầu, nói.
"Cậu đúng là biết cách kéo người cho Lâm xã trưởng ghê."
"Đó là!"
Hạ Thiên Huy đắc ý vỗ vỗ ngực.
"Tớ đây là vì tốt cho cậu mà! Thế nào, A Thiên, suy nghĩ một chút đi? Từ thái độ của chị Vi mà xem, chỉ cần chịu khó gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã, đảm bảo là thành viên cốt cán luôn!"
Hứa Thiên trầm ngâm một lát, chậm rãi nói.
"Gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã... Cái này sao, tôi sẽ suy nghĩ một chút."
Hạ Thiên Huy nghe Hứa Thiên không trực tiếp từ chối, lập tức mừng rỡ, kích động suýt chút nữa nhảy cẫng lên.
"Thật sao? Tốt quá rồi! Tớ biết ngay mà, với ánh mắt của A Thiên, nhất định sẽ nhìn ra cái hay của Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã! Cậu yên tâm, tớ sẽ báo cho chị Vi ngay, chị ấy khẳng định sướng rơn lên cho mà xem!"
Nói xong, Hạ Thiên Huy cầm điện thoại lên, định gửi tin nhắn cho Lâm Vi.
"Chờ một chút."
Hứa Thiên đột nhiên gọi cậu ta lại.
Hạ Thiên Huy nghi hoặc nhìn về phía Hứa Thiên.
"Sao thế?"
Khóe miệng Hứa Thiên khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.
"Trước không vội, để tôi suy nghĩ thêm một chút."
Hứa Thiên cũng không ngại lời mời của Lâm Vi.
Hắn sử dụng giá trị Võ Đạo là có thể phục hồi võ kỹ, đối với bản thân hắn mà nói, ngược lại không có gì khó khăn.
Chủ yếu chính là gia nhập Võ Kỹ Nghiên Cứu Xã có thể mang lại lợi ích gì cho hắn?
Chuyện này, Hứa Thiên còn phải suy nghĩ kỹ lưỡng.
Mấy ngày kế tiếp, Hứa Thiên không vội vàng hồi đáp Lâm Vi, mà là trước xử lý một chút những chuyện khác.
Hắn đầu tiên đi Huyền Hoàng Đạo Tràng, đến thăm đạo sư của mình – Khương Thừa Long.
Khương Thừa Long nhìn thấy Hứa Thiên trở về, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ, hỏi thăm tình hình gần đây của Hứa Thiên, đồng thời khen ngợi sự tiến bộ của hắn.
Khương Thừa Long chỉ dẫn Hứa Thiên một vài chi tiết trong tu luyện, để hắn cố gắng đạt thành tích tốt trong cuộc thi xếp hạng tân sinh.
Hứa Thiên lại tìm đến Thư ký Lý, tiếp tục giao lưu luận bàn.
Thư ký Lý đối với việc Hứa Thiên trở về cũng khá là vui vẻ, hai người rất nhanh liền giao đấu tại Huyền Hoàng Đạo Tràng.
Một thời gian không gặp, sự tiến bộ của Hứa Thiên khiến Thư ký Lý vô cùng kinh ngạc.
Thư ký Lý áp chế thực lực xuống Tam giai, đã hoàn toàn không phải đối thủ của Hứa Thiên.
Hứa Thiên tại không sử dụng bất kỳ át chủ bài nào dưới tình huống, Thư ký Lý phải áp chế thực lực xuống Tứ giai mới có thể kiếm được chút lợi thế từ tay Hứa Thiên...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn