Cánh cửa lớn của Hội Nghiên cứu Võ kỹ được đẩy ra, tạo nên một tiếng động nhỏ, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó.
Bóng dáng mà mọi người mong chờ bấy lâu cuối cùng cũng xuất hiện.
"Đại lão Hứa Thiên!"
Đám đông lập tức sôi trào.
Các thành viên kích động xông lên, ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái và hưng phấn.
Cuối cùng cũng được gặp đại lão Hứa Thiên bằng xương bằng thịt.
Hứa Thiên trước mắt họ có thân hình thẳng tắp, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời có thần, toàn thân toát ra một khí chất tự tin mà điềm đạm.
Hoàn toàn trái ngược với hình tượng của đám dân kỹ thuật ở đây.
Lâm Vi đang đứng ở hàng đầu.
"Em Hứa Thiên đến rồi."
Hứa Thiên gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.
Lâm Vi nghiêng người ra hiệu: "Tài liệu cần dùng cho công tác sửa chữa lần này đều ở bên trong, chị đã sắp xếp xong cả rồi."
Hai người vừa nói vừa đi về phía phòng nghiên cứu.
Các thành viên phía sau tự giác dạt ra một lối đi, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Hứa Thiên, tràn đầy tò mò và mong đợi.
Vào phòng nghiên cứu, Lâm Vi đưa một tập tài liệu dày cộp cho Hứa Thiên, đồng thời nhẹ nhàng nói:
"Độ khó sửa chữa Linh Tức thuật rất cao, đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, cứ cố gắng hết sức là được. Lần trước với Bát Hoang Chấn Thiên Ấn, em đã làm vô cùng xuất sắc rồi."
Cô dừng lại một chút rồi nói thêm:
"Về mặt thời gian, tuy cấp trên rất coi trọng nhiệm vụ lần này, nhưng cũng không cần quá gấp gáp, hoàn thành trong vòng ba tháng là được."
Lâm Vi cố tình nới lỏng thời hạn để Hứa Thiên có tâm lý thoải mái.
Cô không muốn anh phải chịu áp lực quá lớn vì chuyện nhận trước phần thưởng và điểm tín dụng.
Dù sao, theo cô thấy, việc sửa chữa Linh Tức thuật tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản.
"Cần gì cứ nói, bên hội nghiên cứu sẽ dốc toàn lực phối hợp với em."
Hứa Thiên vừa định mở miệng nói "Linh Tức thuật tôi sửa xong rồi" thì lời còn chưa kịp thốt ra đã bị tiếng ồn ào của đám người trong hội lấn át.
"Đại lão! Nhìn em này! Tối qua em vừa nghiên cứu lại phần phân tích dao động năng lượng, hy vọng có thể phụ một tay!"
"Đại lão, em, em đây! Em có thể không ăn không uống cày liên tục ba ngày ba đêm!"
"Thế đã là gì, tôi có thể làm việc đa nhiệm, một mình cân năm người nhé!"
Hứa Thiên nhìn đám dân kỹ thuật đang tranh nhau trước mắt, khóe miệng giật giật, trong lòng dở khóc dở cười.
Mấy người này... nhiệt tình quá mức rồi.
Ở Đại học Thiên Phủ, các hội đoàn chiến đấu có hai hội đứng đầu là Ma Diễm Hội và Liệp Ưng Hội.
Còn hội đoàn nghiên cứu võ kỹ thì chỉ có duy nhất một hội này.
Vì vậy, nơi đây quy tụ toàn bộ nhân tài của Đại học Thiên Phủ.
Ờm...
Đúng là toàn nhân tài.
Hứa Thiên âm thầm cà khịa trong lòng.
Cơ mà, anh có thể cảm nhận được niềm đam mê kỹ thuật thuần túy của họ.
Điểm này, dù là ở kiếp trước hay hiện tại, Hứa Thiên đều vô cùng tán thưởng.
Lâm Vi, với tư cách là hội trưởng, đưa tay ra hiệu mọi người im lặng.
Trong hội nghiên cứu toàn là những kẻ cuồng kỹ thuật, năng lực chuyên môn của ai cũng thuộc hàng top, nhưng nói đến đối nhân xử thế thì đúng là một chữ bẻ đôi cũng không biết.
Bình thường ai nấy đều vùi đầu vào nghiên cứu, chẳng thèm quan tâm đến chuyện trong hội, có lẽ dù lãnh đạo đến thì họ cũng chỉ gật đầu một cái rồi lại cắm mặt vào làm việc. Nhưng Hứa Thiên thì khác, kỳ tích với Bát Hoang Chấn Thiên Ấn lần trước đã trực tiếp thổi bùng ngọn lửa đam mê kỹ thuật trong đám người này.
Bây giờ trong mắt họ, Hứa Thiên chẳng khác gì một vị thần.
Lần này, họ muốn cùng vị thần trong lòng mình chứng kiến một kỳ tích nữa.
"Khụ khụ,"
Lâm Vi hắng giọng.
"Tất cả im lặng, nghe tôi nói."
Các thành viên lập tức ngậm miệng.
Lâm Vi chỉ vào Hứa Thiên, nghiêm túc nói:
"Công tác sửa chữa Linh Tức thuật lần này, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Hứa Thiên. Nghe rõ chưa?"
"Rõ!"
Các thành viên đồng thanh đáp, tiếng vang như sấm, làm cả phòng nghiên cứu ong ong.
Âm thanh đó không biết to hơn và đều hơn bao nhiêu lần so với những buổi họp bình thường.
Mọi khi họp, có được một nửa số người đáp lại đã là may, số còn lại đều đang chìm đắm trong công thức và bản vẽ.
Lâm Vi hài lòng gật đầu, thầm nghĩ, quả nhiên, thế giới của dân kỹ thuật đơn giản và bá đạo như vậy đấy, ai pro hơn thì người đó là đại ca.
Trước mặt một đại lão kỹ thuật thực thụ, hội trưởng cũng phải dẹp sang một bên.
Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ cho cô phải tốn nước bọt đi nhấn mạnh kỷ luật với từng người, Hứa Thiên vừa đến đã giải quyết xong hết.
Hiệu suất này phải gọi là đỉnh của chóp.
Cô quay đầu nhìn Hứa Thiên.
Ánh mắt như đang nói, em thấy chưa, chị giải quyết xong hết rồi nhé.
Đến lượt em trổ tài đấy.
Hứa Thiên nhìn dáng vẻ mong chờ của họ, đành phải nuốt lại những lời vừa định nói.
Anh chỉ có thể gật đầu, lịch sự cười:
"Cảm ơn chị Lâm. Em cũng rất mong được hợp tác cùng mọi người."
Chỉ một câu nói đơn giản như vậy, lại như một tia lửa rơi vào đống củi khô, lập tức đốt cháy nhiệt huyết của cả phòng nghiên cứu.
Các thành viên nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh vẻ hưng phấn.
"Đại lão nói sẽ hợp tác cùng chúng ta! Cuối cùng cũng được diện kiến vị thần sửa chữa võ kỹ rồi!"
"Thần sửa chữa võ kỹ" là biệt danh mà các thành viên ngầm gọi Hứa Thiên.
"Đúng vậy! Nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!"
Lần trước, Bát Hoang Chấn Thiên Ấn, một mình đại lão Hứa Thiên đã xử lý gọn gàng công việc mà chúng ta phải mất nhiều năm mới làm được. Lần này với Linh Tức thuật, chúng ta tuyệt đối không thể làm mất mặt! Phải thể hiện bản lĩnh thật sự của Hội Nghiên cứu Võ kỹ!
"Tôi không thể chờ được nữa rồi! Đại lão, bây giờ chúng ta phải làm gì?"
Tiếng bàn tán xôn xao lập tức tràn ngập khắp phòng, ai nấy đều như phát cuồng, chỉ muốn lao vào nghiên cứu ngay lập tức.
Lâm Vi cũng bị bầu không khí này lây nhiễm, trong mắt bùng lên ngọn lửa chiến đấu hừng hực.
Đây chính là sức hút của một đại lão kỹ thuật, chỉ một câu đơn giản cũng có thể khiến đám dân kỹ thuật bình thường lờ đờ này sống lại ngay tức khắc.
Hứa Thiên nhìn đám thành viên đang hừng hực khí thế trước mặt, có chút không biết phải làm sao.
Nhìn cái bộ dạng hăng hái, chỉ muốn xắn tay áo lên làm một trận lớn của họ.
Thật sự không nỡ dội một gáo nước lạnh vào sự nhiệt tình này!
Nên mở lời thế nào đây?
Cứ thế, Hứa Thiên nhìn những thành viên đang muốn bùng cháy tiểu vũ trụ trước mặt, mãi suy nghĩ xem nên dùng lời lẽ thế nào.
Nói thẳng cho họ biết?
Hay là giả vờ cùng họ nghiên cứu vài lần?
Không được, như vậy cũng là lãng phí thời gian của mình.
Thấy Hứa Thiên mãi không nói gì.
Một nam sinh tóc hơi rối trong đám đông chen lên phía trước, vừa kích động vừa có chút dè dặt hỏi:
"Đại lão Hứa Thiên, à... bây giờ chúng ta nên làm gì ạ? Có phải bắt đầu từ việc xem lại tài liệu không ạ? Hay là phân tích đặc tính dao động năng lượng của Linh Tức thuật trước?"
Câu hỏi của cậu ta cũng là tiếng lòng của rất nhiều người ở đây. Tất cả đều dán mắt vào Hứa Thiên, chờ đợi chỉ thị của anh.
Chỉ cần Hứa Thiên ra lệnh một tiếng, họ sẽ lập tức bắt tay vào việc!
Hơi do dự một chút, Hứa Thiên vẫn quyết định nói thẳng cho nhanh.
Dù sao nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, không cần phải kéo dài thêm nữa.
"À thì..."
Anh hắng giọng, định thu hút sự chú ý của mọi người.
"Thật ra thì, Linh Tức thuật, tôi đã sửa xong rồi."