Đại học Thiên Phủ, bên trong tòa nhà giảng đường tổng hợp số một, một phòng thi khổng lồ dạng bậc thang.
Không gian đủ sức chứa hàng ngàn người giờ đây đã chật ních không còn một chỗ trống.
Những bức tường bằng vật liệu đặc thù ngăn chặn mọi sự dò xét bằng tinh thần lực, trên mái vòm, vô số camera giám sát nhỏ li ti lấp lánh như sao trời, bao quát không một góc chết.
Không khí dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng hít thở của các sinh viên.
Kỳ thi lý thuyết cuối kỳ sắp bắt đầu.
Khác với các trường đại học thông thường, bàn thi ở đây không làm bằng gỗ mà là một bệ đỡ bóng loáng được đúc nguyên khối.
Trước mỗi chỗ ngồi đều được tích hợp sẵn một màn hình ánh sáng màu xanh lam huyền ảo.
"Kỳ thi bắt đầu, thời gian ba tiếng. Quy tắc đã hiển thị, thí sinh vi phạm sẽ bị xử lý 0 điểm."
Giọng nói điện tử lạnh lùng, không chút cảm xúc vang vọng khắp phòng thi.
Trong chốc lát, tất cả màn hình đồng loạt sáng lên, vô số văn tự và hình ảnh chi chít hiện ra.
【Câu hỏi 1: Luận thuật về ưu và nhược điểm của ba pháp môn luyện thể cơ bản thời Hoang Cổ và ảnh hưởng của chúng đối với sự phát triển võ đạo của hậu thế.】
【Câu hỏi 2: Phân tích sự khác biệt trong tập tính săn mồi của 'Ám Ảnh Báo' và 'Tật Phong Lang' trong môi trường cộng sinh tại rừng rậm Ánh Trăng.】
【Câu hỏi 3: Khi gặp phải 'Mê Hồn Vụ' mà không có thuốc giải độc đặc hiệu, hãy liệt kê ít nhất năm phương pháp xử lý khẩn cấp dựa vào môi trường xung quanh hoặc khí huyết của bản thân.】
...
Đề thi vô cùng đa dạng, bao gồm từ nguồn gốc võ đạo, các loại yêu thú, hiểm địa trong bí cảnh, cho đến cả việc phân tích võ kỹ và nhận biết tài nguyên.
Độ khó cực cao, vượt xa những gì được học trên lớp, chú trọng nhiều hơn vào khả năng lý giải và mở rộng vấn đề.
Có người lướt nhanh trên màn hình, vẻ mặt tự tin, rõ ràng là một học bá chuyên về lý thuyết.
Cũng có người chau mày, vò đầu bứt tai, những câu hỏi trên màn hình chẳng khác nào sách trời.
Trong một góc khuất, Lâm Phong với ánh mắt sắc bén đang lướt nhanh qua các câu hỏi, đầu ngón tay ổn định di chuyển trên màn hình ánh sáng, thể hiện nền tảng lý thuyết vững chắc.
Cách đó không xa là Triệu Nguyệt, cô cũng đang tập trung cao độ, mái tóc dài được buộc gọn lên, trông lại càng thêm vài phần anh dũng, tốc độ trả lời cũng không hề chậm.
Tại một khu vực khác của phòng thi, Hứa Thiên bình tĩnh ngồi yên.
Sự xuất hiện của cậu không gây ra quá nhiều chú ý, phần lớn sinh viên đều đang chìm trong áp lực của kỳ thi sắp tới.
Màn hình sáng lên, những câu hỏi phức tạp đập vào mắt.
Ánh mắt Hứa Thiên vẫn bình thản, cậu không vội trả lời ngay mà lướt nhanh qua tất cả các câu hỏi một lượt.
Ừm.
Toàn câu hỏi quen thuộc.
Những câu hỏi này có thể hơi khó đối với người khác, nhưng với cậu mà nói thì dễ như ăn cháo.
Tinh thần lực của Hứa Thiên sau hai lần trải qua Tam Khí Thần Biến đã lột xác đến một cảnh giới mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Cậu đã khắc sâu toàn bộ kiến thức trong các tài liệu giảng dạy liên quan vào trong đầu.
Hứa Thiên vươn ngón tay, bắt đầu chọn và viết trên màn hình ánh sáng.
Tốc độ không nhanh không chậm.
Không hề có chút ngập ngừng nào, đáp án sớm đã nằm lòng.
Trong phòng quan sát phía sau bục giảng.
Mấy màn hình khổng lồ đang chia nhỏ, hiển thị các ngóc ngách của phòng thi, vài vị giáo viên phụ trách giám thị đang chăm chú theo dõi.
"Tập trung quan sát Hứa Thiên, Lâm Phong, Triệu Nguyệt, mấy tân binh này nhé."
Một vị giáo sư già tóc hoa râm nâng chén trà lên.
"Đề thi năm nay có chút khác thường đấy."
Ánh mắt của vị giáo sư già rơi vào khu vực màn hình của Hứa Thiên.
"Lý thuyết là nền móng của võ đạo, móng không vững thì sao xây được nhà cao."
Thời gian trôi đi từng giây từng phút.
Trong phòng thi, dần dần vang lên những tiếng thở dài bực bội và tiếng ngón tay lướt sột soạt trên màn hình.
Càng về sau, đề thi càng khó.
Tốc độ của mọi người dần chậm lại, sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trọng.
Những sinh viên vò đầu bứt tai ngay từ đầu giờ đây càng cảm thấy như đang chịu cực hình.
Chỉ có Hứa Thiên vẫn giữ vững nhịp độ ban đầu, ổn định và trôi chảy.
【Câu hỏi 78: Tóm tắt nguyên lý cơ bản của 'Hư Không Na Di Trận', đồng thời suy luận năm loại biến dị tọa độ không gian có thể xuất hiện trong một bí cảnh cỡ nhỏ.】
Câu hỏi này liên quan đến lý thuyết không gian, cực kỳ hóc búa, khiến không ít sinh viên phải dừng bút.
Ánh mắt Hứa Thiên khựng lại, đầu ngón tay khẽ điểm, từng đoạn luận thuật tinh diệu hiện lên.
Lâm Phong nhíu chặt mày, trong mắt giờ đây cũng phủ một lớp màng nặng nề.
Lý thuyết không gian, ngay cả ở một trường đại học võ đạo, cũng thuộc phạm trù cực kỳ cao siêu, huống chi là suy luận về các biến dị.
Đầu ngón tay cậu ta vô thức gõ nhẹ vào cạnh màn hình, phát ra tiếng lách cách khe khẽ.
Cậu ta cố gắng suy ngược từ những kiến thức cơ bản về trận pháp, nhưng vẫn cảm thấy dòng suy nghĩ bị tắc nghẽn, khó mà kết nối được.
Cách đó không xa, khuôn mặt anh khí của Triệu Nguyệt có chút tái đi.
Sơ đồ tọa độ không gian phức tạp trên màn hình giống như một vòng xoáy đang quay tròn, khiến tinh thần lực của cô bị tiêu hao dữ dội.
Mồ hôi lặng lẽ trượt dài trên thái dương cô.
Trong phòng thi, những âm thanh trả lời vốn khá trôi chảy giờ đây đã thưa thớt đi rất nhiều.
Phần lớn sinh viên đều bị kẹt ở câu hỏi này, người thì đăm chiêu suy nghĩ, người thì dứt khoát chọn bỏ qua.
Chỉ có Hứa Thiên vẫn giữ được vẻ thong dong đó.
Ngón tay cậu ổn định lướt trên màn hình ánh sáng, không hề dừng lại chút nào.
Năm loại suy luận về biến dị tọa độ không gian hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một, như thể đã tận mắt chứng kiến.
Tinh thần lực mạnh mẽ không chỉ giúp tăng cường trí nhớ, mà còn mang lại cho cậu khả năng lý giải và suy luận các lý thuyết phức tạp vượt xa người thường.
Việc tu luyện Tu La Sát Đồng đã giúp cậu có được cảm ứng mơ hồ đối với sự dao động của không gian.
Giờ đây khi giải câu hỏi này, cậu lại có cảm giác thông suốt như nước chảy thành sông.
Trong phòng quan sát, đôi mắt có vẻ già nua của vị giáo sư già lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
"Ồ? Cậu nhóc này, có chút thú vị đây."
Vậy mà trên mặt cậu ta không hề có chút gì là khó khăn.
Ông nhìn chằm chằm vào màn hình của Hứa Thiên.
Vị giáo sư già khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà.
Thời gian tiếp tục trôi, kỳ thi ngày càng gần đến giờ kết thúc.
Cuối cùng, có người thở phào nhẹ nhõm, chật vật hoàn thành câu hỏi thứ bảy mươi tám và bắt đầu xem các câu tiếp theo.
Thế nhưng, khi màn hình lật đến trang cuối cùng, hiển thị câu hỏi chốt hạ, cả phòng thi vang lên hàng loạt tiếng hít hà kinh ngạc.
【Câu hỏi cuối cùng: Dựa vào cấu trúc phù văn cơ bản dưới đây, hãy tạo ra một phù văn công kích có thuộc tính 'phá giáp yếu'. Yêu cầu: Phù văn ổn định, dòng năng lượng thông suốt. Mời hoàn thành việc tạo dựng trong Trình chỉnh sửa phù văn bên dưới.】
Bên dưới màn hình là một giao diện chỉnh sửa phù văn phức tạp, cung cấp đủ loại nét vẽ phù văn cơ bản và các điểm nút năng lượng.
Cái gì? Tạo dựng phù văn?!
Đùa nhau chắc! Thi lý thuyết mà lại bắt tạo dựng phù văn?
Làm sao mà hoàn thành nổi!
Vãi chưởng, đến phù văn cơ bản trông thế nào mình còn chả biết!
Cảm xúc kinh ngạc, hoang mang lan tràn khắp phòng thi.
Ngay cả Lâm Phong và Triệu Nguyệt khi nhìn thấy câu hỏi này cũng phải co rụt đồng tử, trên mặt viết đầy vẻ kinh ngạc.
Phù văn học, đối với họ, cũng chỉ là nghe loáng thoáng qua chứ chưa bao giờ được học một cách có hệ thống.
Các thí sinh nhìn nhau, rất nhiều người lộ ra vẻ mặt đắng chát.
Không ít người chọn cách bỏ cuộc, quay lại kiểm tra những câu hỏi chưa làm xong khác.
Mình thấy khó thì người khác cũng khó thôi.
Không ít người đều mang tâm lý như vậy.
Trong phòng quan sát.
Mấy vị giáo viên giám thị trung niên cũng tỏ ra khó hiểu.
"Vương lão, câu hỏi cuối cùng này... có phải hơi vượt quá chương trình rồi không? Tạo dựng phù văn, đối với sinh viên năm nhất mà nói, độ khó quá cao rồi thì phải?"
"Đúng vậy, có khi đến lúc tốt nghiệp chúng cũng chưa chắc đã được tiếp xúc với kiến thức về phù văn."
Quả thật, vị giáo viên này nói không sai.
Võ giả bình thường chỉ cần tu tập võ kỹ là đủ.
Còn phù văn lại liên quan đến những thao tác tùy biến cao cấp hơn trong chiến đấu.
Đối với họ, đó không phải là thứ bắt buộc.
Một vị giáo viên không nhịn được hỏi.
"Đúng thế, phù văn học cực kỳ phức tạp, cần đầu tư rất nhiều thời gian và tinh thần lực, chúng làm sao có thời gian để tìm hiểu được?"
Vị giáo sư già tóc hoa râm đặt chén trà xuống, trên mặt nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vượt quá chương trình à? Có lẽ vậy."
Ông chậm rãi đứng dậy, đi đến trước màn hình giám sát khổng lồ, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi đang hoang mang hoặc lo lắng ở bên dưới.
"Các vị thấy khóa tân sinh viên này thế nào?"
"Số người có thiên phú dị bẩm rất đông, đặc biệt là Hứa Thiên, Lâm Phong, Triệu Nguyệt, thiên phú của chúng đều rất tốt."
Một vị giáo viên đưa ra nhận xét xác đáng.
"Không sai."
Vị giáo sư già gật đầu.
"Chính vì chúng quá xuất sắc, quá thuận buồm xuôi gió, nên mới cần một chút gõ đầu."
Ông chỉ vào những sinh viên đang vò đầu bứt tai trên màn hình.
"Con đường võ đạo mênh mông vô tận. Kiến thức lý thuyết là nền tảng, nhưng tuyệt đối không phải là tất cả. Phù văn, dược tề, trận pháp, thậm chí là khoa học kỹ thuật... môn nào mà không uyên thâm, sâu rộng?"
"Để chúng sớm hiểu ra rằng, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi ắt có người giỏi hơn. Đừng vì đạt được một chút thành tích mà đã tự mãn, coi trời bằng vung."
Giọng của vị giáo sư già mang theo một chút cảm khái.
"Một sự đả kích thích hợp có thể mài giũa đi tính kiêu ngạo tự mãn của chúng, để chúng bình tĩnh lại, nhận thức về võ đạo một cách toàn diện hơn. Điều này có lợi cho sự trưởng thành của chúng trong tương lai."
"Câu hỏi về phù văn này, không phải là muốn chúng thật sự tạo ra được một phù văn hoàn mỹ. Mà chủ yếu là để kiểm tra khả năng ứng biến, nhận thức cơ bản, và tâm thái của chúng khi đối mặt với một vấn đề nan giải chưa từng biết."
"Có thể cố gắng lý giải cấu trúc cơ bản, phác họa ra vài nét, đã được coi là không tồi. Nếu có thể suy một ra ba, tạo dựng được hình dạng ban đầu, đó chính là một niềm vui bất ngờ."
Các giáo viên khác nghe vậy, đều trầm ngâm suy nghĩ, dần dần hiểu ra dụng ý của vị giáo sư già.
Đúng vậy, khóa tân sinh viên này tỏa sáng quá rực rỡ, đặc biệt là biểu hiện của Hứa Thiên khi nhập học, gần như đã đè bẹp các bạn cùng khóa không ngóc đầu lên được. Giảm nhiệt một chút, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Trong phòng thi, tiếng than vãn vang trời.
Đa số sinh viên nhìn vào trình chỉnh sửa phù văn như xem sách trời, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại.
Cậu ta cẩn thận nghiên cứu cấu trúc phù văn cơ bản mà đề bài đưa ra, cố gắng tìm ra quy luật từ trong đó, hồi tưởng lại những đoạn ngắn trong các điển tịch về phù văn mà mình từng vô tình lật xem.
Triệu Nguyệt cũng gạt bỏ hết tạp niệm, bắt đầu thử kết hợp các nét vẽ cơ bản khác nhau.
Dù không biết làm, nhưng viết bừa biết đâu lại được thêm điểm...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe