Ba đại Giới Vực Chi Địa bị hủy diệt, năm vị Tuyệt Đỉnh bị giết, Tam Giới xôn xao bàn tán không ngớt.
Thiên Mệnh Vương Đình ngày xưa hùng bá một phương, lần này không chỉ mất mặt mà còn tổn thất vô số cường giả, khiến khắp nơi thổn thức không thôi.
Trận chiến này kết thúc, Tam Giới vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.
Sóng ngầm cuồn cuộn!
Các vị Tuyệt Đỉnh bỗng nhiên đều biến mất tăm!
Tà giáo, Nhân loại, Thiên Ngoại Thiên, Hải Ngoại Tiên Đảo... Giờ khắc này đều im hơi lặng tiếng.
Sau những đợt thanh trừng đẫm máu, thế cục Tam Giới ngày càng trở nên rõ ràng. Từng vị Tuyệt Đỉnh trước đây ẩn thế, nay cũng bắt đầu lục tục lộ diện.
Thương Nguyệt Hoàng Triều có một gốc cổ thụ, trước đó đã để lộ tung tích, sở hữu chiến lực Tuyệt Đỉnh.
Bên phía Thiên Mệnh Vương Đình, giờ khắc này dường như cũng có Tuyệt Đỉnh mới xuất hiện. Sau khi Cơ Dao và Vũ Báo trở về Vương Đình, có một luồng khí tức cường giả bí ẩn lóe lên rồi biến mất, không rõ mục đích, không rõ lai lịch.
Mà Phương Bình, lúc này cũng bắt đầu cập nhật lại danh sách cường giả Tam Giới.
Thiên Ngoại Thiên hiện tại lòi ra thêm một vị Tuyệt Đỉnh, là Huyền Hách của Huyền Minh Thiên. Tổng cộng đã có 10 vị Tuyệt Đỉnh đến từ Thiên Ngoại Thiên!
Giới Vực Chi Địa bây giờ chỉ còn lại Ủy Vũ Sơn, Vương Ốc Sơn, Huyền Đức Động Thiên. Ba nơi này cũng xuất hiện thêm một vị Tuyệt Đỉnh là Linh Tiêu. Nữ nhân này sau khi tham chiến lần trước, lại âm thầm khôi phục thực lực Tuyệt Đỉnh.
Giới Vực Chi Địa: 4 vị Tuyệt Đỉnh.
Thiên Thực Vương Đình: 4 vị.
Thiên Mệnh Vương Đình: Không tính nhân vật bí ẩn mới xuất hiện, còn lại Cơ Hồng và Bình Sơn Vương, tổng là 2 vị.
Hải Ngoại Ba Mươi Ba Tiên Đảo, theo lời Lực Vô Kỳ, số lượng Tuyệt Đỉnh đâu đó khoảng 10 người.
Còn Hải Ngoại Yêu Tộc, Tuyệt Đỉnh không chỉ có mỗi con cá lớn kia, mà còn vài vị nữa, nếu không cũng chẳng ép được đám Tiên Đảo phải cầu viện. Cộng thêm Phong Điên đạo nhân, hiện nay đã lộ diện 7 vị.
"Thế là có 37 vị Tuyệt Đỉnh rồi!"
"Nhân loại bên này, tính cả ta và lão Ngô, thêm Lý Tư lệnh nữa là 40 vị!"
"Còn Tà giáo, bị giết hai vị, giờ còn bao nhiêu? Ít nhất cũng phải còn năm, sáu vị."
Đây là chưa tính đến hai đại Yêu Tộc Vương Đình, nơi đó cũng có Yêu tộc cấp Tuyệt Đỉnh tọa trấn.
Tính toán sơ bộ, cường giả Tuyệt Đỉnh của Tam Giới e rằng phải lên đến 50 vị!
Trước đó, danh sách của Phương Bình chỉ liệt kê được 28 vị Tuyệt Đỉnh và 3 vị Đế cấp. Đó là chưa tính 5 vị vừa bị giết. Phải nói là mấy lão già này trốn kỹ thật, không đến lúc nguy cấp quyết không ló đầu ra.
Phương Bình ước lượng lại thực lực các bên, phát hiện gánh nặng trên vai vẫn còn rất lớn. Mục tiêu của hắn rất đơn giản: Trước khi lão Trương trở về, Nhân Giới phải là mạnh nhất Tam Giới!
Nhưng hiện tại, còn kém xa lắm. Nghiêm túc mà nói, nhân loại thực chất chỉ có mỗi lão Ngô là Tuyệt Đỉnh hàng thật giá thật.
Ngay khi Phương Bình đang tính toán mọi thứ.
Vương Chiến Chi Địa. Không Gian Chiến Trường.
Nơi chiến trường mà nhóm Phương Bình từng tiến vào trước đó, không gian bỗng chấn động kịch liệt.
Trên tế đàn.
Một bóng người lúc ẩn lúc hiện, hơi lóe lên, dần dần ngưng tụ lại thành hình. Bóng mờ chậm rãi hiện rõ, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai rạng ngời như ánh mặt trời.
"Ta... Khôi phục rồi..."
Bóng người lẩm bẩm, giọng điệu vừa như vui mừng vừa như bi thương: "Khôi phục rồi... Đại loạn sắp đến rồi! Cửu Trọng Thiên lại sắp tái hiện sao?"
Chiến trường đang co rút lại. Dường như nó muốn quay về trong cơ thể hắn, tái tạo lại bản nguyên thế giới của hắn.
Khi chiến trường co rút, dường như có rào cản nào đó bị phá vỡ. Trong hư không, những vết nứt đen kịt hiện ra. Không Gian Chiến Trường vốn không thể phá vỡ, giờ khắc này loáng thoáng xuất hiện tầng thứ hai.
Bóng người thì thầm: "Người chết, đều muốn trở về sao? Trong Nhất Trọng Thiên, dày đặc Không Gian Chiến Trường, mỗi nơi là một thế giới, là một vị cường giả... Các cường giả Thiên Giới, muốn trở về rồi?"
Người chết, muốn trở về rồi!
Bóng người không rõ vui buồn, lẩm bẩm vài tiếng rồi dần tan biến.
Hiện tại chiến trường chưa triệt để hóa thành bản nguyên thế giới, nhưng đây là xu thế, mọi thứ mới chỉ bắt đầu! Bọn họ, có lẽ sắp khôi phục rồi!
Điều này cũng đồng nghĩa, đại biến sắp triệt để ập đến. Đại đạo bắt đầu buông lỏng, không chỉ riêng ở Nhân Gian Giới.
Cửu Trọng Thiên, sắp tái hiện!
Trước đây, võ giả dù mạnh đến đâu cũng chỉ có thể đánh vỡ Nhất Trọng Thiên. Nhưng từ nay về sau, có lẽ tiêu chuẩn chiến lực dựa trên Cửu Trọng Thiên năm xưa sẽ lại được áp dụng cho Tam Giới!
***
Trấn Tinh Thành.
Kể từ khi mấy vị lão tổ chết trận, những người khác tiến vào Thiên Phần, Trấn Tinh Thành dần trở nên quạnh quẽ. Một phần cường giả đã gia nhập các bộ để rèn luyện và tọa trấn.
Trấn Tinh Thành yên tĩnh, rất đẹp, nhưng thiếu đi mấy phần nhân khí.
Hôm nay, tòa thành nhỏ yên tĩnh này lại xuất hiện chút dị thường. Không ai phát hiện ra điều đó.
Nghị sự đại điện.
Trước cửa đại điện vốn có 13 pho tượng, nay đã thiếu đi rất nhiều. Chưa từng có ai nghĩ đến việc đào bới Trấn Tinh Thành, cũng chưa từng ai dám động vào những pho tượng này. Đây là vật chứa bản nguyên của 13 vị lão tổ, sinh tử của họ đều thể hiện qua pho tượng.
Cũng chẳng ai dám lục soát thân thể những pho tượng này, vì đó là đại bất kính, trong đó pho tượng của Trấn Thiên Vương là quan trọng nhất.
Giờ khắc này, mi tâm pho tượng Trấn Thiên Vương bỗng lóe lên, một lỗ đen nhỏ xíu hiện ra, nhỏ đến mức khó có thể nhận thấy. Lỗ đen vô cùng thần bí, lóe lên rồi biến mất.
Nếu lúc này có ai sở hữu tinh thần lực đủ mạnh dò xét vào trong, sẽ phát hiện một màn chấn động.
Bên trong lỗ đen là một thế giới rộng lớn. Giữa thế giới ấy, một quảng trường khổng lồ hiện ra. Cả thế giới dường như chỉ có quảng trường này là mang theo ánh sáng, còn lại đều là bóng tối.
Trên quảng trường, đủ loại văn tự in dấu dưới mặt đất. Ở trung tâm, một lão già tóc trắng bù xù ngồi bệt dưới đất, tay cầm một quyển sách, chăm chú đọc. Tứ chi lão già đều bị xiềng xích khóa chặt, đầu kia của xiềng xích dường như nối thẳng vào sâu trong thế giới.
Lão già bỗng ngẩng đầu, khẽ nói: "Phong ấn nới lỏng rồi? Thú vị, thú vị! Lý Tuyên Tiết, ngươi trấn áp lão phu, nhưng lại có người muốn thả lão phu ra. Tam Giới này càng lúc càng thú vị rồi! Lão phu hình như cảm ứng được khí tức của cường giả... Ai đến rồi?"
Hoàn toàn yên tĩnh.
Lão già cười khẩy, tiếp tục vùi đầu đọc sách.
Sách, cũng chẳng phải sách đứng đắn gì. Hay nói đúng hơn, không phải sách cổ. Trong sách là những hình vẽ: một quyền đấm nổ tinh cầu, một chưởng đập nát vũ trụ...
Truyện tranh!
Truyện tranh hiện đại, tác phẩm ế ẩm của một họa sĩ vô danh nào đó vẽ vời lung tung. Lão già lại xem say sưa ngon lành.
Lão già tiếp tục đọc, ngón tay chấm nước bọt lật trang. Lật một trang, lại ngẩng đầu: "Còn chưa đi?"
"Không ra ngoài sao?"
"Tại sao phải ra ngoài?"
Lão già không ngạc nhiên khi có người hỏi, cười nói: "Đọc sách chút, bồi dưỡng tình cảm! Lý Tuyên Tiết trấn áp ta 7000 năm. 6000 năm trước, ta hận không thể giết ra ngoài chém chết lão già đó. Nhưng ngàn năm trước, ta phát hiện... cuộc sống thế này cũng không tệ.
Cơ mà tên kia dạo này lâu không đến, có phải chết rồi không? Chết rồi thì ai đưa đồ vào cho ta giải buồn? Gần đây ta đang nghiên cứu tế bào học, ngươi có tài liệu về phương diện này không? Đưa ta ít đi... Ta phát hiện một đề tài rất đáng nghiên cứu!"
Lão già hưng phấn nói: "Ngươi biết không? Ta đang thử nghiệm phân liệt tế bào, đem Kim Thân tách ra thành từng tế bào, rồi lại tách khí huyết. Ngươi đại khái không biết đâu, một tế bào ứng với một phần khí huyết, khí huyết dung hợp tế bào, tiến hành tái cấu trúc!
Đến lúc đó, ngươi sẽ phát hiện, ngươi muốn biến thành cái gì thì biến thành cái đó! Ngươi có thể biến thành rồng, thành sâu, người biến thành yêu, yêu biến thành người. Ngươi có thể biến thành một ngọn núi, một hồ nước... Quá thú vị! Cơ thể người mới là thứ thần bí nhất!"
Lão già như một nhà khoa học điên, hào hứng: "Hơn nữa ta còn phát hiện, một tế bào chính là một sinh mệnh! Ta xem Tây Du Ký, Tôn Hầu Tử thiên biến vạn hóa, phân thân ngàn vạn... Thật ra đó không phải hư cấu! Chúng ta cũng làm được! Khi chúng ta nạp năng lượng, nạp khí huyết, nạp năng lực tái sinh cho tế bào...
Đến lúc đó, ngươi cũng có thể phân thân ngàn vạn, quá thú vị rồi! Trước đây chỉ có thể cắt chém linh thức để phân thân. Nhưng phân thân thể xác thì rất ít người nghĩ tới, cũng hầu như chưa ai làm được. Đây chính là phát hiện vượt thời đại..."
Lão già hưng phấn, mặt mày hớn hở: "Thế nào, có phải rất vĩ đại không?"
Trong bóng tối, một mảnh trầm mặc.
Hồi lâu, có người lạnh nhạt nói: "Ngươi nếu không muốn ra ngoài, vậy ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề. Tiên Nguyên... rốt cuộc là cái gì? Năm đó, là ngươi chế tạo Tiên Nguyên, đúng không?"
"Tiên Nguyên?"
Lão già cười cười, bỗng nhiên trầm mặc, không nói tiếp.
"Phục Sinh Chi Chủng là cái gì?"
Giọng nói trong bóng tối lại vang lên: "Ngươi chế tạo Tiên Nguyên, có liên quan gì đến Phục Sinh Chi Chủng?"
Lão già cau mày, một lát sau mới nói: "Ta chỉ là một nhà thiết kế, thiết kế hiểu không? Ta chỉ phụ trách thiết kế, không chịu trách nhiệm chế tạo. Bản vẽ thiết kế năm đó đã bị tiêu hủy, lão phu bị nhốt mấy ngàn năm, quên sạch rồi, ngươi hỏi ta làm gì?"
"Quên?"
Giọng nói trong bóng tối lại vang lên: "Kế hoạch Tiên Nguyên dẫn đến Tam Giới sụp đổ, Thiên Giới tan vỡ, Cửu Hoàng Tứ Đế biến mất, cường giả tử thương vô số. Ngươi là người phụ trách thiết kế Tiên Nguyên... Ta rất tò mò, năm đó vì sao nhất định phải chế tạo Tiên Nguyên? Tiên Nguyên, ý nghĩa là gì?"
"Trấn Thiên Vương, vì sao phải trấn áp ngươi?"
"Trên Tiên Nguyên có cái gì?"
"..."
Lão già tiếp tục đọc sách, đầu cũng không ngẩng lên: "Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai! Ta chỉ là một Đế cấp hèn mọn, Thánh Nhân cũng chẳng phải..."
"Phải không?"
Giọng nói trong bóng tối cười nhạt: "Thần khí chú tạo sư xuất sắc nhất Thiên Giới, tự hạ thấp mình như vậy có cần thiết không? Nghe nói trong Cực Đạo Thiên Đế, Diệt Thiên Đế chế tạo Vạn Nguyên Điện, Tru Thần Bia bao gồm cả Diệt Thần Thương của hắn, đều từng hỏi qua ý kiến ngươi..."
"Ngươi biết cũng nhiều đấy."
Lão già ngáp một cái, cười ha hả: "Nhưng mà... đó là chuyện bao nhiêu năm trước rồi, ta đâu có nhớ! Ta nói này, ngươi có phải nên đi rồi không?"
"Đi?"
Giọng nói trong bóng tối cười: "Ngươi không muốn rời đi, tùy ngươi! Ngươi không nói Tiên Nguyên và Phục Sinh Chi Chủng, cũng tùy ngươi! Ta có một chuyện muốn nhờ, hôm nay ta muốn rèn một thanh thần khí, cần Đế Tôn thiết kế giúp ta..."
"Không biết."
Lão già lạnh nhạt: "Quên lâu rồi, hiện tại ta là chuyên gia nhân thể học! Ngươi muốn học thuật phân liệt tế bào thì ta dạy. Muốn tạo thần khí... tự mình làm đi, lão phu nào còn nhớ cách rèn thần khí!"
"Chú Thần Sứ, hà tất phải vậy! Tam Giới dù là những Đế Tôn cổ xưa nhất cũng chỉ nhớ Tam Sứ Bát Vương Ba Mươi Sáu Thánh, lại lãng quên Chú Thần Sứ - người thực lực không phải mạnh nhất nhưng tác dụng lại lớn nhất.
Tam Giới chỉ biết thần khí vô địch, nhưng không biết quá nửa thần khí đều do Chú Thần Sứ thiết kế chế tạo! Thậm chí không ai biết, thần khí mạnh nhất không phải thứ gì khác, mà chính là Tiên Nguyên... Chú Thần Sứ, ta nói không sai chứ?"
Lão già ngáp dài, rung rung xích sắt, hờ hững nói: "Cái gì Chú Thần Sứ, không nhớ! Ngươi không đi là lão phu ngủ đấy! Thương Miêu nói không sai, thế giới này chỉ có ngủ là sướng nhất! Muốn sống lâu thì cứ ngủ nhiều vào."
"Thương Miêu..."
Giọng nói trong hư không cười: "Thương Miêu bây giờ không ngủ đâu, đã sớm xuống núi phò tá người khác rồi! Chú Thần Sứ, năm đó ngươi đồng ý chế tạo thần khí cho Thương Miêu, vì sao không chịu làm cho ta một thanh? Chế tạo thần khí cho Thương Miêu, không thấy lãng phí sao?"
Lão già lười biếng đáp: "Ngươi? Ngươi xứng so sánh với Thương Miêu sao? Thương Miêu đáng yêu biết bao, làm cho nó cái lục lạc nhỏ, nó có thể cho ta sờ ba năm. Ta có thể sờ ngươi ba năm không? Cút đi, không cút ta thiêu chết ngươi, tin không?"
"Chú Thần Sứ không cần phải vậy..."
Vù!
Lời còn chưa dứt, hư không bốc cháy.
Ngọn lửa yếu ớt trong nháy mắt thiêu đốt hư không. Răng rắc, răng rắc...
Liên tiếp thiêu đốt ngũ trọng thiên!
Dễ như ăn cháo!
Trong không gian này, lão già chỉ trong nháy mắt châm lửa đốt xuyên ngũ trọng thiên. Một tầng một thiên địa, phá nát ngũ trọng thiên cần cường độ khí huyết lên tới 2,4 triệu cal!
Lão già chỉ tiện tay vung lên, ngọn lửa đã bùng cháy dữ dội. Một vị Đế cấp với khí huyết cực hạn chưa tới 2,4 triệu cal, giờ khắc này sẽ bị thiêu chết trong tích tắc!
Vậy mà lão già lại bảo mình chỉ là Đế cấp!
Giọng nói trong bóng tối cũng trở nên mờ mịt hơn nhiều: "Chú Thần Sứ quả nhiên lợi hại, e rằng ngươi cũng là một trong số ít cường giả Tam Giới hiện nay có thể kiểm soát 100% sức mạnh..."
Chú Thần Sứ lại ngáp một cái, lạnh nhạt nói: "Nói nhảm nữa ta thiêu chết ngươi, cút! Nhanh lên! Đừng tưởng giấu đầu lòi đuôi thì ngon, không đoán sai thì thực lực ngươi cũng chẳng ra gì, giả bộ cái quái gì!"
"Ha ha ha! Vậy bản tọa cáo từ. Chú Thần Sứ, rảnh rỗi ta sẽ lại đến!"
"..."
Âm thanh hoàn toàn biến mất.
Lão già tiếp tục đọc sách, ngọn lửa tan biến. Ngũ trọng thiên bị phá nát bắt đầu khép lại.
Một lát sau, lão già ngẩng đầu, ánh mắt lưu chuyển: "Con mèo kia xuống núi rồi? Có chút thú vị! Cũng không biết có béo lên không?"
Cười khẽ một tiếng, lão già lại cúi đầu đọc sách, xem hết cuốn truyện tranh rồi tính tiếp.
Ngày hôm nay, một vài nơi ở Tam Giới đều có dị động.
***
Thiên Bộ.
Phương Bình vừa xử lý xong công việc, ngoài cửa, một con mèo nằm bẹp dí trên mặt đất, lười biếng kêu: "Tên lừa đảo, trả tiền đây, nhanh lên, bản miêu muốn đi ngủ!"
"Ngủ?"
Phương Bình cau mày: "Sao lại buồn ngủ rồi? Ngủ dài hay ngủ ngắn?"
"Ngủ dài..."
Thương Miêu lầm bầm: "Tâm trạng vốn rất tốt, nhưng gần đây bỗng nhiên không tốt nữa rồi!"
Ánh mắt Phương Bình khẽ động, ngồi xổm xuống cười nói: "Mèo lớn, có phải có biến cố gì không?"
Thương Miêu ngủ dài thường đồng nghĩa với việc nguy hiểm sắp xảy ra. Thương Miêu hiện tại là cường giả số một Tam Giới (ít nhất Phương Bình nghĩ vậy), nó mà cảm thấy nguy cơ thì chuyện không nhỏ. Bây giờ mọi thứ đang tốt đẹp, nguy cơ từ đâu ra? Đến mức Thương Miêu cũng muốn trốn?
Thương Miêu ngáp dài, lười biếng vô cùng: "Không biết nha! Dù sao thì cũng muốn ngủ. Lần này nếu ngủ, khi tỉnh lại có lẽ Tam Giới không còn, ngươi cũng không còn, phải trả tiền mau, bản miêu muốn đi trốn, ngủ một giấc ba năm vạn năm rồi dậy."
"..."
Phương Bình cười khan, nhanh chóng nói: "Miêu huynh..."
Thương Miêu bỗng dựng đứng đuôi. "Miêu huynh" không phải là cách gọi hay ho gì, nó ghét bị gọi là Miêu huynh!
Phương Bình ngượng ngùng, sửa lời ngay: "Mèo lớn, rốt cuộc là sao? Nói ta nghe chút..."
Thương Miêu lầu bầu: "Nói rồi là không biết mà! Nhưng mà... có lẽ sắp có rắc rối to rồi! Lần này đại biến còn lợi hại hơn trước đây. Tên lừa đảo, một số người chết hình như đang thức tỉnh! Cũng không biết có phải do lần trước đánh cái mặt trời lớn kia không, tóm lại bản miêu thấy có liên quan đến lần đó...
Đã bảo đừng bắt ta làm việc, cứ bắt ta làm! Lần này xong rồi, phong tỏa Cửu Trọng Thiên hình như xảy ra vấn đề, một số người chết bị vĩnh viễn giam cầm ở Cửu Trọng Thiên hình như sắp xuất hiện rồi!"
Sắc mặt Phương Bình hơi đổi, ý gì đây?
Thương Miêu lại ngáp, lười biếng nói: "Hình như là thế, bản miêu cảm ứng được bản nguyên của Hộ Miêu đội trưởng hình như sống lại. Nhưng Hộ Miêu đội trưởng đã chết từ lâu rồi nha!"
"Hộ Miêu đội trưởng?"
Phương Bình ngẩn ra, đây là cái chức vụ gì?
Thương Miêu biết hắn nghĩ gì, hữu khí vô lực nói: "Thì là bảo vệ mèo chứ sao! Mèo lại không đánh nhau, phải có người hộ mèo chứ. Trước định chờ ngươi mạnh lên thì phong cho ngươi làm Hộ Miêu đội trưởng, nhưng giờ lão đội trưởng hình như sống lại rồi, hay ngươi làm đội phó nhé?"
"..."
Mặt Phương Bình đen sì. Đội trưởng cái đầu ngươi, con mèo này nghĩ gì thế không biết.
"Bản miêu không có đầu ngươi... Tên lừa đảo, ngươi cẩn thận mắng mèo bị sét đánh đấy!"
Thương Miêu khinh bỉ, lại nói: "Mau trả tiền, bản miêu nói cho ngươi biết, giờ ta biết livestream rồi đấy! Không trả thù lao, bản miêu livestream toàn thế giới, nói cho mọi người biết ngươi bắt nạt mèo!"
Phương Bình đau đầu, con mèo này... học hư rồi!
"Mèo lớn, cái này không vội." Phương Bình vội nói: "Ngươi còn chưa nói, liệu có nguy hiểm không..."
"Bản miêu sao biết!"
Thương Miêu mất kiên nhẫn: "Bản miêu muốn đi ngủ, đi tìm Hộ Miêu đội trưởng, hắn sống lại rồi, bản miêu có thể ngủ ngon lành."
"Hộ Miêu đội trưởng ở đâu? Mạnh không?"
"Mạnh hơn ngươi!"
Thương Miêu lại đả kích hắn, rồi lắc đầu: "Không biết ở đâu, khả năng chưa hồi phục hoàn toàn, cảm ứng không rõ, nhưng tìm chắc là thấy."
Phương Bình mặt đầy bi thương!
Con mèo béo này lại muốn chạy trốn rồi! Nó mà đi, mình biết đi đâu lừa gạt... khụ khụ, đi đâu cung phụng con Thần Tài này đây!
Ánh mắt Phương Bình lóe lên, nhanh chóng nói: "Mèo lớn, ngươi tìm làm gì cho mệt, ta giúp ngươi tìm! Tìm thấy rồi ngươi đi ngủ cũng chưa muộn. Ngươi nghĩ xem, đối phương còn không biết bị kẹt ở đâu! Nhỡ kẹt trong hố xí thì sao, ngươi cũng muốn chui vào à? Nhỡ bị chôn vùi nhiều năm, bẩn thỉu hôi hám, ngươi cũng muốn đi nhìn, đi ngửi?
Ta thấy thế này, ngươi tốt xấu gì cũng chờ ta tìm thấy đối phương, bảo hắn dọn dẹp sạch sẽ, sắp xếp chỗ ở đàng hoàng, rồi ngươi hãy đi, đúng không?"
Thương Miêu rất muốn đập chết hắn!
Nó bị làm cho buồn nôn! Tên lừa đảo này quá tởm, lần nào cũng cố ý làm mèo buồn nôn, phiền chết đi được.
Nhưng nghĩ kỹ lại... cũng đúng nha, Hộ Miêu đội trưởng sẽ không bị kẹt ở chỗ bẩn thỉu nào chứ? Bản miêu là mèo sạch sẽ mà!
Thương Miêu bất lực, ỉu xìu nói: "Ngươi lại muốn lừa mèo! Ngày nào cũng lừa mèo mà không cho chút lợi lộc gì, ta không làm đâu, ta muốn bỏ nhà đi bụi..."
Phương Bình cạn lời, hồi lâu mới cười nói: "Lần này không lừa ngươi, ta chuẩn bị cho ngươi ba trăm xe đồ ăn vặt, lập tức đưa tới!"
Thương Miêu lầm bầm một câu, lười biếng bò dậy, xoay người định đi ra ngoài.
Để sau hãy nói! Tổng cảm thấy biến cố lần này vượt quá dĩ vãng, đến nó cũng thấy hơi nguy hiểm rồi.
Lúc này, Phương Bình bỗng nói: "Chuyện Thiên Cẩu ngươi biết chưa? Nó có lẽ đang ở Tà giáo, dù chết rồi, thi thể ngươi cũng không định đoạt lại sao?"
Thương Miêu quay đầu nhìn hắn, nhìn một hồi, suy nghĩ rồi mới nói: "Chó lớn nếu chết rồi thì không còn thi thể đâu. Nếu không chết, vậy chắc chắn là có ý đồ xấu, không cần để ý đến chó lớn. Cái thi thể chó lớn ở Tà giáo... chưa chắc là thật, tóm lại bản miêu không cảm ứng được chó lớn còn tồn tại, ngươi đừng có mượn cớ lừa mèo!"
Thương Miêu buồn bực, ngươi tưởng ta không biết ngươi nghĩ gì chắc!
Phương Bình cười nói: "Cũng chưa chắc, tổng bộ Tà giáo nằm trong một mảnh vỡ Thiên Giới, ngươi không cảm ứng được là bình thường. Nhưng nếu Thiên Cẩu thật sự chết rồi, thi thể vẫn còn, ngươi nỡ lòng nào nhìn thấy thi thể huynh đệ mình bị người ta chà đạp sao?"
Thương Miêu thở dài, cảm giác lại sắp bị lừa rồi!
Làm mèo thật khó!
Mà nói đi cũng phải nói lại, gần đây lúc thì muốn ngủ, lúc thì lại không muốn ngủ, rốt cuộc là sao đây? Bản miêu cũng bị làm cho hồ đồ rồi!
Thương Miêu nhìn chằm chằm Phương Bình, tên lừa đảo lại mạnh lên, lẽ nào có liên quan đến hắn?
Thương Miêu bắt đầu suy ngẫm về nhân sinh mèo, nghĩ mãi nghĩ mãi, "bịch" một tiếng, nằm lăn ra đất, ngủ mất tiêu!
Suy nghĩ mệt quá, ngủ một giấc rồi tính.
Phương Bình dở khóc dở cười, thế mà đòi bỏ nhà đi bụi, đi đâu được chứ, nửa đường lăn ra ngủ lại bị người ta nhặt về thôi...